The Long Goodbye

The Long Goodbye

Laadige alla Vietnamese subtiiter

Väljalaske info

The Long Goodbye - Bluray
Kommenteerib fastdeath

Sildid

BluRay
Avaldatud: 2016-04-09
Allalaadimised: 75
Kuulmispuudega: No

Vietnamese subtiitrite eelvaade

Esimesed 188 rida.

Rồi, rồi. Đói hả?

Được rồi, bữa tối tới ngay đây.

Ba giờ sáng, tao phải mò dậy và chuẩn bị đồ ăn cho mày đây.

Nào, mèo con.

Tao chẳng còn gì. Làm tí bơ đậu nhé?

Đồ ăn mèo Coury Brand.

Tao thấy toàn hộp rỗng, toàn hộp rỗng.

Chế biến cho mày một trong những công thức nổi tiếng của tao vậy.

Đợi tí đã. Đừng làm cuống lên thế.

Của mày đây. Ừm. Ngon lắm đấy.

Ở Chasen's cũng chả hơn được đâu.

Ăn đi. Mày đói cơ mà, đúng không?

Mày phải nghĩ tới lũ hổ ở Ấn Độ ấy, chúng đang phải giết chóc vì không có đủ cái ăn đấy.

Không tin chuyện đó hả? Rồi, rồi, rồi.

Thức ăn mèo Coury's Brand.

Mày dám cào tao, con khốn này.

Sao mày không về nhà ở Ấn Độ đi?

Muốn giúp tao lấy áo khoác à?

Sao không đi mà bảo mấy cô kia là các nàng sẽ bị cảm lạnh đấy?

Thức ăn mèo Coury's Brand. Rồi.

Con mèo dựng mình dậy lúc 3 giờ sáng để mò đi kiếm một loại đồ ăn đặc biệt.

Mình hẳn là mất trí mẹ nó rồi.

Cái con mèo lố lăng đó.

Anh Marlowe? Anh Marlowe.

Mấy cô khùng.

Anh Marlowe, anh sắp ghé cửa hàng đấy à?

Phải, tôi sắp đi kiếm vài hộp thức ăn mèo.

Kiếm giúp tôi luôn một ít sô cô la hạnh nhân nhé?

- Tôi sẽ lấy cho cô sô cô la hạnh nhân. - Lấy hai hộp nhé. Loại mềm ấy.

- Loại mềm và loại thường. - Anh là vị láng giềng tốt nhất mà chúng tôi từng có đấy.

Phải làm vị láng giềng tốt nhất chứ. Tôi là thám tử tư mà. Không sao cả.

Chào anh Lennox. Anh tới hơi trễ đấy.

Nào, cứ trút hết lên đầu tôi đi.

Tôi đang luyện Barbara Stanwyck. Để tôi cho anh xem.

Tôi không hiểu. Tôi không hiểu gì hết.

Tôi không bao giờ hiểu nổi chuyện đó. Tôi chỉ không hiểu vì sao tôi không hiểu gì hết.

Anh cứ thế là sẽ ổn đấy.

- Anh Marlowe, đèn xe anh vẫn bật kìa. - Ồ, phải. Cảm ơn nhiều.

Mua hai tính tiền một.

Siêu khuyến mại. Giảm thêm. Mỳ ống giá 21 xu.

Chưa từng nhìn thấy nhiều thức ăn mèo đến thế trong...

Xin lỗi. Tôi không thấy có đồ ăn mèo Coury Brand.

- Có gì cơ? - Thức ăn mèo Coury Brand.

- Xin đánh vần nó giúp tôi được chứ? - Được. Coury Brand. C-o-u-r...

Bọn tôi hết loại đó rồi. Sao ông không lấy thứ này đi? Mấy thứ cứt ấy cái nào chả như nhau.

- Anh không tình cờ có một con mèo hả? - Tôi cần mèo làm cái gì. Tôi có gái mà.

Hà ha!

Anh ta có gái còn mình thì có mèo.

- Anh Marlowe, anh có lấy sô cô la hạnh nhân đấy chứ? - Ờ hơ. Có, tôi lấy cho cô hai hộp đây.

Anh lấy loại nào đấy, anh Marlowe?

Loại thường và loại sô cô la hạnh nhân hai lần mềm.

- Tuyệt vời! - Ngủ ngon, các cô.

- Bọn tôi nợ anh bao nhiêu? - Không sao đâu. Cứ ghi nợ đi.

- Cảm ơn. - Anh Marlowe, em sẽ để dành cho anh một miếng sô cô la.

Cảm ơn nhiều, nhưng chúng làm tôi nhức răng lắm.

Nhưng nếu cô muốn biến tôi thành một cặp Mẽo...

Ồ, con mèo đói rồi. Đúng, đúng.

Tao đã nhốt mày ngoài bếp hả?

Tao sẽ lo bữa tối cho mày ngay sau khi tao làm một hơi đây.

Rồi, của mày đây. Coury Brand, loại tốt nhất tao tìm được.

Rồi, rồi, rồi. Ờ, rồi.

Tao mở cái này ngay đây.

Đâu có muốn mày không được chén loại thức ăn mèo ưa thích đâu.

Được rồi, được rồi.

Nhìn này. Ư hừ!

Thế nào? Nào, đây này.

Vậy là không phải thức ăn mèo Coury hả. Thôi được rồi.

Đừng có bỏ rơi tao mà, con kh... mèo. Coi nào.

- Marlowe. - Terry, khỏe chứ? Vào đi. Tôi sẽ vào ngay.

Giờ này mình còn định làm gì đây? Terry Lennox.

Chào, Terry. Tôi vừa cho mèo nhà tôi ăn.

Cậu cũng nên cho mèo nhà cậu ăn chứ. Đã có chuyện gì vậy?

Đẹp quá, phải không? Đẹp mặt cái con mẹ nó quá cơ.

- Vậy là cậu và Sylvia lại gây gổ hả? - Phải. Muốn nghe chi tiết luôn không?

Không, trước tôi nghe mãi rồi. Muốn mất vài đồng không?

Ờ, được.

- Tôi có L. - L?

D. 4 số 7.

Thực sự cậu nghĩ tôi tin cậu có 4 số 7 hả?

- Cậu có thể nghĩ tôi chả có gì. - Phải.

Ờ, vậy thì tôi phải nói 5 số 7 thôi.

- Tôi cá. - Cá. Cậu có bao nhiêu?

- Chả có gì. - Không, ờ. Tôi có 3. Ngon lắm.

- Ba anh em DiMaggio là ai? - Vince, Dom và...

- Joe? - Joltin' Joe, phải.

Muốn tôi dọn cho cậu cái ổ ngủ tối nay không?

Ờ, Marlowe, đó chính là thứ mà tôi tới đây để nói với cậu đấy.

- Thực sự tôi còn cần hơn cả thế. - Cậu định ngủ luôn trên giường tôi hả?

Nhờ cô vợ yêu quý của tôi, sẽ có cả đống người trông ngóng tôi đây.

- Tôi thực sự cần đi nhờ. - Cậu muốn tôi đưa cậu tới đâu?

- Tijuana. - Tijuana?

- Giờ đi Tijuana? - Phải. Tijuana.

- Cảm ơn, Marlowe. - Tự bảo trọng nhé.

Đừng lo cho tôi.

- Về với Chúa đi. - Cảm ơn nhiều.

- Arizona. - Phoenix.

- Kansas. - City.

- Còn Michigan thì sao? - Detroit? Milwaukee?

Cố lên.

Tới lượt cậu.

- Montana. - Montana, Montana... Billings.

- Florida. - Miami.

- Đúng. - Còn Washington?

- Washington DC? - Các cô, có thấy con mèo nhà tôi đâu không?

- Tôi thậm chí còn không biết anh có mèo (cat) đấy, anh Marlowe. - Có phải anh vừa nói anh tìm mũ (hat) ?

Không, trông cô không béo (fat) đâu. Nào, mèo con, mèo con, mèo con.

- Có phải tên anh là Marlowe? - Không, tên tôi là Sidney... Jenkins.

Vào trong đi, Marlowe. Chúng tôi muốn nói chuyện với anh.

- Tôi đang đi tìm con mèo nhà tôi. - Quên con mèo chết tiệt ấy đi.

Quên con mèo chết tiệt đó đi? Tôi hiểu rồi.

Được rồi. Con mèo đó quá ý nghĩa với tôi. Các ông lại bảo tôi quên nó đi.

Hẳn là phải có gì đó quan trọng phi thường rồi.

- Ngồi đi, Marlowe. - Tôi thích đứng hơn.

- Tôi cũng không ngại ngồi đâu. - Tôi là trung sĩ Green. Thanh tra Dayton.

Tôi thấy phù hiệu của ông rồi. Còn của ông ta đâu?

Đêm qua anh đã đi đâu, Marlowe?

Đây có phải là nơi mà tôi hỏi "Tất cả chuyện này là thế nào?",

còn ông ta thì bảo "Im mồm, tôi mới là người hỏi"?

Phải, phải. Đúng vậy, thế nên chỉ trả lời các câu hỏi thôi, Marlowe. Đêm qua anh đã đi đâu?

Có lẽ nếu tôi biết lý do các ông muốn biết, tôi lại nhớ ra được cũng nên.

- Anh có được thuê có phí không, Marlowe? - Tôi không biết.

- Anh làm việc ở đâu? - Tôi nghe rồi. Tôi hiểu tiếng Anh mà.

Tôi là một thám tử tư. Tôi có hãng riêng. Các cô gái kia thật là hư hỏng quá.

Thực ra, giờ tôi chụp ảnh đẹp hơn, nhưng việc làm ăn thì không được như xưa.

Marlowe, anh có biết một gã da trắng, dưới cái tên Terry Lennox.

Ai bảo tôi biết?

Sổ địa chỉ của anh ta, và quả bom vàng ở dưới garage của anh kia.

- Vậy? - Marlowe, chỉ trả lời câu hỏi thôi.

Các ông muốn biết đêm qua tôi làm gì?

Con mèo nhà tôi dựng tôi dậy lúc nửa đêm. Nó thực sự đói.

Vì thế tôi phải mò kiếm cho nó loại đồ ăn mèo mà nó khoái, Coury Brand, loại duy nhất nó chịu ăn.

Tôi hết đồ đó, nên tôi lấy thứ khác và con mèo đó đã quào tôi tơi tả.

Thế là tôi đi tới Thriftymart - nó mở 24/24 - để kiếm đồ ăn mèo Coury Brand,

mà họ thì cũng hết đồ ăn mèo Coury Brand, khốn thật.

Vậy nên tôi lấy vài hộp loại khác. Tôi về nhà và đổi nhãn các hộp.

- Con mèo khốn kiếp vừa mới... - Marlowe, anh bỏ qua con mèo chết tiệt đó được không?

- Thức ăn mèo Coury Brand hả, Marlowe? - Phải, ông có ít nào không?

Chúng tôi biết thời điểm Terry Lennox rời Malibu Colony và thời điểm anh ta tới đây.

Các cô bạn gái của anh quá bận làm bánh bèo, chẳng nhận thấy gì cả.

- Cái quỷ gì đây, Marlowe? - Một chiếc giày trẻ con.

Lennox để xe của anh ta trong garage nhà anh, rồi đi đâu đó.

Bởi vì anh cũng đã đi đâu đó,

có vẻ theo logic thì có lẽ các anh đã đi đâu đó cùng nhau.

Đề nghị anh cho tôi biết đã đi đâu.

Tôi không phải trả lời bất cứ câu hỏi nào của các ông, trừ phi các ông có lời buộc tội cụ thể, tôi biết điều đó.

Vậy nên, nếu các ông không có lời buộc tội cụ thể, tôi sẽ rất biết ơn nếu các ông cứ nhẹ nhàng đi xuống...

Dayton, ta có lời buộc tội cụ thể cho Marlowe không?

- Mẹ kiếp. - Giờ ta có rồi.

- Marlowe, nếu anh làm bị thương một bộ phận của tôi... - Thôi nào. Một bộ phận của ông ư!

- Đứng dậy. - Các ông không định giở trò linh tinh đấy chứ?

- Đọc cho anh ta nghe. - Ông định đọc gì cho tôi nghe hả?

- Anh có quyền giữ im lặng... - Quyền của tôi. Tôi có cả đống quyền.

- Ông có cây kẹo bông nào không? - Mặt bên phải.

Mặt nghiêng bên phải. Có cái vòng quay ngựa gỗ nào không nhỉ?

- Thẳng mặt. - Thẳng mặt.

Chà chà. Anh là một thằng khốn bảnh bao đấy.

- Mẹ tôi luôn bảo tôi thế mà. - Đi lấy dấu vân tay nào.

- Ở ngay đây. - Cảm ơn.

- Chúng tôi có một phòng cho anh đây. - Anh có khăn để chùi cái này không?

- Dùng áo của anh ấy. - Đây là cái áo đẹp của tôi đấy.

- Tất cả các vị sẽ cùng được ở thiên đường. - Cảm ơn.

Họ cũng tóm anh luôn hả, anh bạn? Con mèo của anh thế nào rồi?

- Chạy rồi. Gái của anh thế nào? - Cô nàng bị tóm ở một cuộc biểu tình.

Tôi đã phải đập con lợn đã tóm cô ấy, anh bạn.

Nhanh. Nhanh nào, mẹ kiếp.

- Hắn hoàn toàn là của anh. - Tôi đã mua một ít thức ăn mèo.

Giờ là lúc hỏi và trả lời.

Ngồi xuống. Ngồi xuống!

Ngồi xuống, anh Marlowe. Đừng có làm bẩn ổ của bọn tôi. Ngồi xuống, ngay chỗ đó.

Tên anh là gì?

Tên tôi? Donald Duck. Ông biết tên tôi mà.

- Tên anh là gì? - Tên tôi là Philip Marlowe.

Hắn đúng là cái bánh ngon lành, trung úy.

- Một thằng ma lanh, đó chính là hắn. - Đó cũng là điều tôi muốn nói.

Sao anh không học cách nói ra điều mình muốn đi?

Hắn đúng là một thằng khốn ma lanh, trung úy.

Chào các anh trai. Ai trong đó vậy? J. Edgar Hoover đang ở trong đó hả?

Hẳn rồi. Họ đều đang ngó trộm mà.

- Có một chữ E? Có một chữ E trong tên anh hả? - Phải.

- Nghe như tên một thằng gay nhỉ. - Ông là cái loại đó hả?

Dù tôi có là gay, nhưng bất cứ kẻ nào tên Philip Marlowe chắc chắn phải là gay.

- Nghe như một gã gay Học viện Exeter nhỉ. - Đúng, đúng vậy.

Nghe này, anh ở đây làm gì, Marlowe?

Tôi đang sẵn sàng chơi trò lớn ngày thứ Bảy. Ta sắp chơi Notre Dame.

Tôi không biết tôi sẽ làm gì ở đây. Tôi chỉ đang trang điểm cho mình thôi.

Ông có đàn banjo không? Tôi sẽ chơi bài của Al Jolson.

- Anh đang làm cái quỷ gì ở đây? - Tôi đang sẵn sàng ca "Swanee".

- Được rồi, đúng. Al Jolson. - Ông ta ổn.

Kommentaarid

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left