Raising Arizona

Raising Arizona

Laadige alla Vietnamese subtiiter

Väljalaske info

Rasing Arizona Bluray
Kommenteerib fastdeath

Sildid

BluRay
Avaldatud: 2017-11-12
Allalaadimised: 61
Kuulmispuudega: No

Vietnamese subtiitrite eelvaade

Esimesed 200 rida.

Tên tôi là H.I. McDunnough.

Cứ gọi tôi là Hi.

Lần đầu tiên tôi gặp Ed là ở trại giam hạt ở Tempe, Arizona.

Đừng có quên tiểu sử của hắn, Ed!

Quay sang bên phải!

Một ngày mà tôi sẽ không bao giờ quên.

Quay sang bên phải!

Một tạo vật xinh đẹp như cô sao lại có cái tên gì kỳ thế?

Gọi tắt của Edwina. Quay sang bên phải!

Cô thực sự là một bông hoa. Một bông hoa sa mạc bé bỏng.

Cho tôi biết sao lại thế được đi.

Cuộc sống trong tù rất có quy củ hơn xa phần lớn mọi người vẫn nghĩ.

Nhưng tinh thần đồng chí vẫn tồn tại giữa mọi người,

thứ, có lẽ là, chỉ có thể tìm thấy trong chiến đấu,

hoặc ở một đội bóng chuyên nghiệp giữa sức nóng của trận chung kết.

Với nỗ lực để cải tạo bản thân mình tốt hơn,

chúng tôi phải gặp một chuyên gia tư vấn,

người đã cố giúp chúng tôi hiểu ra tại sao chúng tôi lại thành ra như thế.

Mà Pancho thì lại chỉ muốn một ổ bánh mì nóng và bơ.

Vậy vì sao anh lại dùng từ "bị mắc kẹt"?

Hả?

Vì sao anh lại nói anh cảm thấy "bị mắc kẹt"

trong cơ thể một người đàn ông?

Ờ, đôi lúc tôi bị đau bụng kinh thực sự dữ dội.

Anh có học được gì không, Hi?

Có, thưa ngài. Chắc chắn rồi.

Anh sẽ không nói dối chúng tôi chứ, Hi?

Không, thưa bà, hiển nhiên rồi.

Vậy thì được.

Tôi đã cố gắng để thay đổi và nghiêm chỉnh,

nhưng không hề dễ chút nào với thằng khốn Reagan ngồi trong Nhà Trắng.

Tôi không biết nữa. Người ta bảo rằng lão tử tế.

Vậy có lẽ là đám cố vấn của lão đã làm hỏng bét hết cả.

Quay sang bên phải.

Có chuyện gì vậy, Ed?

Hôn phu của tôi bỏ tôi rồi.

Nàng bảo hôn phu của nàng đã té mất

với một em đang học trang điểm, rất giỏi xài mấy trò dụ dỗ của đàn bà.

Thằng chó chết.

Đừng quên gọi điện cho hắn nhé, Ed!

Bảo với hắn, tôi nghĩ hắn là một thằng ngu hết thuốc chữa, Ed.

Cô cứ bảo hắn là tôi, H.I. McDunnough, nói.

Và nếu hắn muốn thảo luận về chuyện đó, thì hắn biết phải tìm tôi ở đâu rồi đấy.

Trung tâm cải huấn an ninh tối đa dành cho nam của hạt Maricopa,

đường State Farm, số 31, Tempe, Arizona. Tôi sẽ đợi!

Tôi sẽ đợi đấy.

Không thể nói là tôi thấy mừng vì được quay lại,

nhưng cơn lũ những ánh mắt, giọng nói và khuôn mặt thân quen

gần như khiến tôi có cảm giác được về nhà.

Đa phần đàn ông ở tuổi các anh sẽ chuẩn bị kết hôn và chăm lo cho một gia đình.

Ờ, thực ra thì...

Họ sẽ không chấp nhận lấy nhà tù để làm giải pháp thay thế.

Có ai trong các anh đây muốn có ý kiến gì không?

Ờ, đôi lúc sự nghiệp phải được đặt lên trước gia đình mà.

Công việc là thứ giúp chúng ta hạnh phúc mà.

Tôi đã cố phân tích điều bác sĩ Schwartz đã nói,

nhưng nhà tù không phải là nơi thuận lợi để suy nghĩ.

Khi không có thịt, thì ta ăn gà.

Còn khi không có gà, thì ta ăn tép.

Còn khi không tìm thấy tép, thì ta đành ăn cán.

Ông ăn gì cơ?

Ta ăn cán.

Ông ăn cát hả?

Đúng rồi.

Ờ, Hi, anh đã hoàn thành 20 tháng cải tạo của mình.

Và xét rằng anh chưa bao giờ dùng đạn thật,

chúng tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc trả anh lại với xã hội.

Cánh cửa này sẽ rộng mở.

Tôi không muốn làm đau ai, thưa ngài.

Hi, chúng tôi rất ghi nhận điều đó.

Nhưng anh lại làm tổn thương chính mình

với cách hành xử bướng bỉnh này.

Tôi biết điều đó, thưa ngài.

Thôi được.

Tôi không biết làm sao các vị lại yêu cầu phải giam cầm,

không biết đó là vì cải tạo hay là vì báo thù,

nhưng tôi bắt đầu nghĩ rằng, báo thù là lý lẽ duy nhất còn có chút ý nghĩa.

Show hình xăm đi!

Quay sang bên phải!

Đừng quên lấy vân tay hắn đấy, Ed.

Nghe chuyện xe chở lúa đâm vào máy trộn bê tông chưa, Ed?

12 tên tội phạm dữ dằn đã trốn thoát.

Tôi đã nghe chuyện đó rồi.

Có bồ mới chưa?

Không, Hi, chắc chắn là không.

Đừng lo, tôi trả tiền mua đấy.

Người ta bảo rằng sự trống vắng khiến con tim trở nên yếu đuối hơn.

Và, đã có một lần, có lẽ họ nói đúng.

Sót một chỗ rồi.

Những suy nghĩ của tôi ngày càng hướng về Ed

và cuối cùng tôi đã cảm nhận được nỗi đau khổ của việc bị giam cầm.

Mẹ tôi cứ thảy tép sống vào trong nồi nước sôi.

Ờ, một ngày, tôi quyết định tự mình làm món tép.

Thế là tôi thảy nó vào một cái bình, không có nước, cậu hiểu chứ?

Và nó cứ như là đang làm món bỏng ngô vậy, cậu hiểu chứ?

Ôi, trại giam thật là một chốn cô đơn sau giờ khóa cửa và tắt đèn,

khi những tên phạm cuối cùng đã bị cơn buồn ngủ cuốn đi.

Nhưng tôi không thể ngăn mình nghĩ rằng một tương lai tươi sáng hơn vẫn đang chờ phía trước.

Một tương lai mà chỉ còn cách 8 tới 14 tháng nữa.

Người ta có tên gọi dành cho những kẻ như anh, Hi ạ.

Cái tên gọi đó là "tái phạm".

Kẻ tái phạm!

Không phải là một tên gọi hay ho gì, phải không, Hi?

Không, thưa ngài. Đó là một cái tên gọi ngu ngốc.

Nhưng sẽ không phải là tôi nữa đâu.

Anh chỉ nói cho chúng tôi nghe điều chúng tôi muốn nghe thôi phải không?

Không, thưa ngài, không hề.

Bởi vì chúng tôi chỉ muốn nghe sự thật.

Ờ, thế thì tôi nghĩ rằng tôi đang nói đúng cái điều các vị đang muốn nghe đấy.

Nhóc, không phải chúng tôi đã bảo anh đừng có làm như thế rồi sao?

Rồi, thưa ngài.

Thế thì, được.

Quay sang bên phải!

Anh nguyện lê gối tới đây, Ed, một người tự do, để cầu hôn.

Khỏe chứ, Curt.

Và chuyện là thế đấy.

Đừng có quên hoa đấy, Ed!

Con đồng ý.

Ngài cứ tin là con đồng ý.

Được rồi.

Cha Ed đã cho bọn tôi vay tiền để mua một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô Tempe

và tôi kiếm được công việc đục lỗ các tấm kim loại.

Lúc đó, bọn tôi đang làm công việc hỗ trợ y tế ở hệ thống cao tốc bang.

Không phải là y bác sĩ thực sự, anh biết đấy.

Tôi và Bill đang đi về hướng Nine Mile...

Bill Roberts?

Không, không phải thằng bỏ mẹ đó. Là Bill Parker.

Rồi bọn tôi tới chỗ tai nạn,

có một cái vật thể hình cầu nằm chình ình trên cao tốc.

Mà nó còn không ra hình của một cái ô tô nữa cơ.

Nói chung thì công việc đó rất là giống nhà tù,

ngoại trừ việc có Ed đợi vào cuối mỗi ngày

và một tấm chi phiếu vào cuối mỗi tuần.

Chính phủ đúng là ăn dày, hả?

Đó đúng là những ngày hạnh phúc, những ngày tươi trẻ, như người ta vẫn nói,

và Ed cảm thấy sản một đứa nhóc chính là bước hợp lý tiếp theo.

Đó là toàn bộ suy nghĩ của cô ấy.

Quan điểm của cô ấy là, có quá nhiều tình yêu và vẻ đẹp dành cho chỉ mỗi hai bọn tôi.

Mỗi ngày mà bọn tôi còn chưa mang một đứa nhóc ra với đời

là một ngày mà có lẽ sau này nó sẽ hối hận vì mình đã bỏ lỡ.

Đẹp quá đi.

Vậy nên bọn tôi đã gắng làm vào những ngày mà bọn tôi tính là có khả năng đậu quả nhất.

Và bọn tôi cũng gắng làm vào phần lớn những ngày khác, chỉ để cho chắc ăn.

Ed vui mừng vì những năm tháng phạm pháp của tôi đã bị bỏ lại sau lưng

còn những năm tháng nuôi nấng con cái của bọn tôi thì đang ở ngay trước mắt.

Thế mà hỏng bét hết cả.

Hi,

em bị vô sinh!

Ban đầu, tôi không tin.

Rằng người đàn bà, trông màu mỡ như thung lũng Tennessee này,

lại không thể sinh con.

Nhưng bác sĩ đã giải thích rằng bên trong nàng là một vùng sỏi đá,

khiến hạt giống của tôi chẳng tìm nổi chỗ nào mà gieo mình.

Ed không nguôi ngoai nổi.

Bọn tôi đã thử tới dịch vụ nhận con nuôi.

Đúng là Hi đã có một quá khứ không hoàn hảo.

Nhưng cô Ed đây là một sĩ quan đã hai lần được khen thưởng,

nên chúng tôi nghĩ là cũng bù đắp lại được.

Nhưng cả sinh học lẫn định kiến của những người khác đồng lòng khiến bọn tôi vẫn không thể có con.

Tình yêu của bọn tôi dành cho nhau càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Nhưng tôi đã lường trước chẳng thể nào quay lại những ngày tươi trẻ được nữa.

Sự tươi vui đã rời bỏ cuộc sống của bọn tôi.

Ed mất hết hứng thú với cả bảo vệ công lý lẫn làm việc nhà.

Sau đó không lâu, nàng bỏ nghề.

Ngay cả công việc của tôi cũng có vẻ khô và đắng như một cơn gió nóng thảo nguyên.

Và cái gã Bill, đang đi xuống Nine Mile.

Đó là Bill Parker, anh hiểu chứ.

Hắn ta cầm cái sandwich trên một tay

và một cái đầu chết tiệt trên tay kia!

Thậm chí tôi còn thấy mình lái xe qua cửa hàng tiện lợi,

mà cái đó lại không hề nằm trên đường về nhà.

Rồi một ngày,

tin tức lớn nhất trong bang nổ ra kể từ khi người ta xây Đập Hoover.

Vụ sinh năm Arizona.

Bởi "Nhóm sinh năm Arizona".

Ý tôi là, chúng được sinh ra bởi một phụ nữ tên Florence Arizona.

Như các bạn có lẽ đã đoán ra, Florence Arizona là vợ của Nathan Arizona.

Còn Nathan Arizona... Ờ, quỷ quái thật,

các bạn đã biết hắn là ai rồi đấy.

Xin mời tới Đồ mộc Arizona

để có được sự lựa chọn tối ưu cho đồ đạc và trang thiết bị

đối với phòng tắm, phòng ngủ, phòng the của các bạn.

Và nếu bạn tìm được giá thấp hơn ở bất kỳ đâu,

tên tôi sẽ không phải là Nathan Arizona!

Ông chủ của chuỗi cửa hàng lớn nhất cung cấp đồ nội thất để mộc chưa sơn

và thiết bị phòng tắm trong khắp cả miền Tây Nam.

Phải, Florence đã xài thuốc kích trứng

và cô ta và Nathan đã trúng độc đắc.

Giờ thì, tất cả quý vị chưa từng lỗi lầm xin mời cứ ném viên đá đầu tiên.

Bọn tôi nghĩ thật là bất công khi mà kẻ thì ăn không hết

trong khi có kẻ lại lần không ra.

Giờ nhìn lại thì,

có lẽ đó không phải là ý tưởng hay.

Nhưng, tại thời điểm đó,

cái kế hoạch nhỏ của Ed có vẻ là giải pháp cho tất cả các vấn đề

và là câu trả lời cho tất cả những lời cầu nguyện của bọn tôi.

800 mặt bàn lật mà không có cái ghế nào?

Anh không thể bán bàn lật mà không có ghế được.

Ghế, anh phải có bộ bàn ăn đầy đủ. Không có ghế, anh chỉ có ăn c..c!

Tôi hỏi vợ tôi, còn có ý nghĩa hơn đấy.

Kommentaarid

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left