Only Yesterday

Only Yesterday (おもひでぽろぽろ)

Laadige alla Vietnamese subtiiter

Väljalaske info

Only Yesterday 1991 1080p BluRay x264-[YTS AM]
Kommenteerib VOZFLIX
𝗩𝗢𝗭𝗙𝗟𝗜𝗫.𝗖𝗢𝗠 | Time: 01:59:16

Sildid

BluRay
x264
1080
TS
YTS
Avaldatud: 2021-02-28
Allalaadimised: 95
Kuulmispuudega: No

Vietnamese subtiitrite eelvaade

Esimesed 200 rida.

Có mười ngày nghỉ, tôi tưởng cô sẽ đi nước ngoài.

Nhưng cô lại tới Yamagata, phải không?

Vâng.

Cô vừa chia tay bạn trai à?

Tôi chỉ thích vùng quê thôi.

- Chào nhé! - Tạm biệt!

Đến nhà cậu nhé!

- Không đời nào. - Sao thế?

- Vì... - Gặp sau nhé!

Điểm cậu cao không?

Không, nhưng mình không quan tâm.

Sao lại thế?

Mình về là cả nhà sẽ đi đến nhà bà ngay.

Nên còn lâu mới sợ bị mắng.

Cậu may nhỉ. Cậu cũng đi nghỉ chứ?

Ừ, đến Nagano. Còn cậu thì sao, Taeko?

Mình không chắc.

Bố mình đã mua một nhà nghỉ mùa hè.

Ồ... tuyệt quá.

Toán lại bị điểm kém.

Nhưng con được điểm B môn Khoa học.

Ta sẽ đi nghỉ chứ ạ?

Không hẳn.

Cho con đi đâu đó đi mà.

Mẹ sẽ cho con đi xem phim. Phim "The Crane Lady" thì sao?

Không phải, ý con là về quê...

Về quê?

Như về nhà bà ở quê ấy.

Bà sống với chúng ta mà.

- Nhà ông vậy... - Ông mất rồi.

Chúng ta không có họ hàng ở quê nên con đừng hỏi nữa.

Gia đình tôi đã sống ở Tokyo qua nhiều thế hệ.

Tôi ghen tị với các bạn có họ hàng ở quê.

Quá muộn để đặt phòng rồi. Tất cả các khách sạn đã đầy rồi.

Nhưng con muốn đi...

- Còn Onoya? - Dạ?

Ta là khách quen, họ sẽ có phòng cho nhà ta.

Đó là ở đâu thế ạ?

Ý hay lắm ạ. Taeko chưa bao giờ đến đó.

Đúng vậy.

Đó là vùng núi? Hay là cạnh biển?

Nó ở Atami.

Atami?

Em sẽ đi tàu cao tốc.

Chắc chắn em sẽ thích.

Atami...

Chỗ đó tuyệt lắm! Có nhiều suối nước nóng...

Có một hồ tắm kiểu La Mã cực lớn.

Rồi có hồ tắm mini, hồ tắm Thiên Nga và hồ Hoa Vi-ô-lét.

Hồ Hoa Vi-ô-lét tuyệt đẹp!

Hồ Hoa Vi-ô-lét...

Phải, tuyệt cú mèo!

Em thích suối nước nóng, đúng không?

Vì bố còn phải đi làm nên chỉ có bốn bà cháu đi thôi.

Sao?

Chúng ta?

Cũng đi?

Mình ngạc nhiên khi thấy cậu đến mỗi sáng đấy.

Các bạn khác đi hết rồi.

Cậu có đi đâu không?

- Có. - Đâu thế?

Atami.

Atami? Có gì ở Atami?

Suối nước nóng.

Đúng lúc lắm.

Nhà mình tuần sau cũng đi thăm họ hàng.

Mấy tuần nữa sẽ chẳng có ai ở đây cả.

Xin chào. Nhà Okajima đây.

Chị Nanako? Là em, Taeko.

Hôm nay em đi đấy. Chị có nhắn gì cho nhà anh rể không?

Không hẳn. Em hãy mang biếu họ gì đó nhé.. Có thể là bánh quy.

Hãy nói là anh chị gửi, chị sẽ đưa em tiền.

Đừng lo về chuyện đó. Mẹ sao rồi?

Mẹ ra ngoài rồi.

Mẹ giận vì em từ chối lời cầu hôn của chàng trai đó.

"27 tuổi rồi, đó là đám tốt nhất con bé có thể có!"

Mẹ cứ nói mãi chuyện đó.

Mẹ cũng có lý đấy. Em không còn trẻ nữa.

Thế à?

Chắc chắn rồi.

Cuối cùng em cũng phải ổn định thôi.

Mà này, năm ngoái em thật sự đã ra đồng làm việc à?

Phải, đi gặt lúa. Năm nay em sẽ đi thu hoạch nghệ tây.

Nghệ tây?

Nhờ chị, em đã có họ hàng ở quê.

Nên em đang tận hưởng những điều tuyệt vời nhất!

Thôi nào!

Thay vì ở trong một ngôi nhà cũ kĩ,

sao em không cho mình tận hưởng khách sạn sang trọng một lần?

Có lẽ ở đó em sẽ gặp một cậu bé dễ thương.

Không đời nào. Ý chị là một khách sạn như Onoya?

Onoya?

Không phải nơi đó nữa chứ!

Em phải quên chuyện đó đi.

Quên chuyện đã qua ấy đi!

Các chị tôi, tất nhiên sẽ không bao giờ đến một nơi như Atami.

Bà ơi...

Sắp xong chưa ạ?

Đi tới hồ tắm khác thôi ạ.

Ta vừa đi rồi mà.

Mới đến hồ Thiên Nga.

Chán đến phát khóc, tôi đã tự đi đến hồ tắm Anh Em Nhà Grimm,

hồ Tiên Cá, hồ Quả Chanh,

và hồ Vi-ô-lét, hết hồ này đến hồ khác.

Nó to thật!

Khi đến hồ La Mã, đầu óc tôi quay cuồng.

Tuyệt quá...

Và tôi ngất đi.

Thế là chuyến đi kết thúc.

Sau đó là những tuần nghỉ hè vô tận.

Nhảy trên hai chân.

Giờ đến tay và chân.

Một lần, các chị và tôi hồi tưởng lại.

Chúng tôi đã không thể nhịn cười

khi những kí ức tràn về.

Em ăn bao giờ chưa?

Chưa, đây là lần đầu.

Em đã bảo bố mua đấy.

Ừ, bọn chị biết.

Bố mua ở đâu thế ạ?

Senbikiya ở Ginza.

Chắc đắt lắm.

Chúng ta ăn thế nào đây?

Cắt ra thành từng lát.

Như thế nào?

Chị không biết.

Anh có hỏi cửa hàng không?

Ta sẽ ăn vào Chủ Nhật tới.

Sao không phải hôm nay?

Ta không biết ăn thế nào cả.

Con sẽ ăn chuối.

Con nữa.

Mấy nước nóng có kiểu trái cây kỳ lạ thật.

Con về rồi!

Con biết cách ăn quả dứa rồi!

Thật sao?

Em lấy phần này.

Cẩn thận ngón tay.

Không phải dùng dao khắc tốt hơn à?

Mùi thơm quá.

Mùi thích thật.

Bố hiểu rồi.

Lấy đĩa đi, nhanh nào.

Vâng.

Cùng ăn nào.

Dai nhỉ.

Không có gì đặc biệt.

Không ngọt lắm.

Không giống như đóng hộp.

Sống đủ lâu rồi các cháu sẽ thấy nhiều thứ khác biệt.

- Cho em miếng của chị này. - Chị nữa.

Ngon thật...

Đừng tự ép mình.

Con sẽ đau bụng đấy.

Thật thất vọng.

Chuối ăn ngon hơn nhiều.

Chị nói đúng.

Chuối là vua trái cây.

Chị sẽ đi ăn chuối.

‎Nếu bạn phải lừa dối tôi

‎Tôi ước bạn dối lừa

‎Cho đến khi tôi không còn trên đời

‎Một viên hồng ngọc...

Vua của các loại trái cây là...

chuối, đúng vậy.

SẢN PHẨM BÁN CHẠY NHẤT

LỐI VÀO

Năm mà tôi ngất trong hồ tắm và ăn quả dứa đầu tiên...

The Beatles đã đến Nhật, rồi lan tỏa cơn sốt ban nhạc Rock 'n' Roll

và ghi-ta điện.

Chị tôi Nanako, sinh viên năm đầu trường mỹ thuật đã bắt kịp tất cả các xu hướng.

Ừ, lời các bài hát của The Beatles thật hay.

Khi mặc váy ngắn,

chị ấy sẽ che đằng sau khi đi lên cầu thang.

Chị Yaeko thông minh của tôi, phát điên vì nữ diễn viên Takarazuka nào đó.

Yaeko...

Chị bảo em phải gõ cửa mà!

Kí ức của các chị tôi đa phần là về thời trang và các xu hướng nhạc pop.

Với họ, năm 1966 là năm không thể nào quên.

Trong khi tôi mới mười tuổi.

Ban nhạc yêu thích của tôi chưa ra mắt...

Những kí ức duy nhất của tôi là chuyện ở trường và ở nhà.

Bài văn của con đã được treo lên tường!

Tốt quá.

Và có thể sẽ được tham gia cuộc thi viết luận.

Thầy nói sẽ giữ nó thật cẩn thận.

- Con sẽ rất vui... - Con lại bỏ dở bữa trưa.

Sao con lại giấu dưa muối vào bánh mì?

Vì con ghét chúng.

Mẹ phải bỏ đi thôi. Thật lãng phí.

Con kén chọn quá!

Thà con ăn ngoan

còn tốt hơn viết văn hay.

Sao cậu uống được thứ kinh khủng đó?

Mình uống được sữa, mình chỉ ghét hành.

Mình đã bỏ lại cà rốt nên không còn lựa chọn nào khác.

Ai đã quyết định chúng ta chỉ được bỏ lại một thứ?

Mình uống nhé?

Cậu uống giúp mình chứ?

Lần sau cậu sẽ ăn hành giúp mình?

More Vietnamese subtitles for Only Yesterday

Kommentaarid

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left