Esimesed 200 rida.
Ít nhất là một lần trong năm,
tôi sẽ mang lên món Ớt hầm trứ danh của Kevin.
Bí quyết là...
chỉ phi hành sơ qua.
Mọi người sẽ hiểu nhau hơn sau khi thưởng thức món trong nồi.
Tôi thực sự nghiêm túc với món này.
Tôi đã thức cả đêm hôm qua để ép tỏi và thái cà chua.
Tôi còn tự nướng khô ớt Poblano nữa.
Công thức này được truyền lại cho con cháu nhà Malone
Đây có lẽ là thứ mà tôi làm giỏi nhất.
Biên dịch: HL
Phần 5 - Tập 24: Thứ sáu thường phục.
Đoán xem ai quay trở lại đây?
Ông ấy đã tự gây dựng nên công ty của mình và giờ đây trở lại.
Đoán ra ai chưa?
Để tôi gợi ý nhé, ông ấy là một người đàn ông.
Người đàn ông mà mọi người thương nhớ tận đáy lòng.
Ông ấy còn hủy hoại mọi gã đàn ông khác vì các bạn.
Là ai vậy?
Ai vậy? Ai vậy nhỉ?
Là Michael Scott.
Giữ nó lại!
Chuẩn bị họp, 5 phút nữa.
Tôi nghĩ việc đầu tiên phải làm...
là chào mừng tôi, Pam và Ryan trở lại.
Hay là...
chúng ta lại Thứ sáu thường phục lần nữa, thấy sao?
Lặp lại ngày Thứ sáu thường phục.
Mọi người trông rất tuyệt.
Cái tôi muốn làm ngay bây giờ là thử cái gì đó khác chút đi.
Tôi sẽ làm ngay bắt đầu từ cuộc họp này.
Tôi muốn các bạn điều hành nó.
Tôi muốn các bạn nói ra bất kỳ điều các bạn muốn.
Tiến hành đi, cuộc họp là của các bạn
Sếp đang làm gì thế?
Nếu tất cả các bạn muốn góp ý điều gì,
thì thật sự đấy, giờ là lúc để các bạn làm đấy.
- Được thôi. - Nói đi.
Mọi người ăn mặc thật không phù hợp.
Báo lại với Toby đi. Cái tôi mong muốn ở các bạn...
là hãy nhìn vào bên trong mình
và phản chiếu thẳng ra,
và tôi muốn các bạn nói điều gì khác đi.
Sếp gợi ý cho bọn em được không?
Lúc mà tôi cần nhân viên bán hàng cho cái cty giấy mới của mình,
tất cả những người ở đây đã quay lưng lại với tôi.
Liệu tôi có bắt họ xin tôi tha thứ? Không đâu.
Liệu tôi có bắt họ phải làm một trận...
khóc lóc xin lỗi tôi?
Cũng không đâu.
Hay liệu tôi có bắt họ tự rạch tay mình? Không đâu.
Tôi chỉ cần một phiên bản nhỏ xíu vi mô của những thứ đó.
Oscar, cậu định nói gì à?
Đâu có. Em không có gì để nói hết.
Được rồi.
- Em còn được làm ở đây không? - Không quan trọng.
- Sếp Michael, cô ấy... - Được rồi.
Được rồi, có, có.
- Cô ấy đáng được biết điều đó. - Cô vẫn còn việc của mình.
Thẳng thắn mà nói, cô vẫn còn việc ở đây
là vì Ryan và Pam...
sẽ bắt đầu làm ở vị trí bán hàng.
- Đợi đã, cái gì cơ? - Rồi công việc sẽ ra sao đây?
Mọi thứ sẽ hoạt động rất trơn tru thôi.
vì Pam và Ryan sẽ mang qua
cả đống khách hàng từ cty Michael Scott...
Ý sếp là mấy khách hàng mà sếp đã cướp của tụi em?
Tụi em không được lấy lại họ sao?
Không, mọi người đã để mất những khách hàng đó.
- Thưa sếp, em cho đó là chơi xấu. - Được rồi.
Sếp bị mua lại rồi.
Cả công ty của sếp, và cả đống khách hàng mà sếp có.
Được rồi Dwight, để tôi giải thích điều này cho cậu hiểu,
tôi đặt ra luật và cậu làm theo,
một cách mù quáng, được chứ?
Và nếu cậu có vấn đề với chuyện đó,
thì cậu có thể nói lại với phòng khiếu nại của chúng ta.
là cái thùng rác.
Đừng có mà yêu chị mày đấy, nhóc à.
Đồ của Boscov mua ở trung tâm thương mại Steamtown phải không?
Nhìn nó trên hình nộm thật là đẹp.
- Chị thật có gu thẩm mỹ. - Cảm ơn em.
Dù sao chị ước gì có nhiều thời gian hơn
để quan tâm đến khách hàng của mình.
Gì cơ?
Không phải là em nói với khách hàng của chị như vậy sao?
Rằng chị không dành đủ thời gian cho họ?
Ồ, em..
Ngậm miệng lại đi cưng, nhìn cưng như con cá hồi vậy.
Cậu ta còn đang mang dép quai hậu kìa
Tôi không cần phải thấy mấy ngón chân của Oscar tại đây.
Thật kinh tởm.
Cứ như cậu ta vừa xuống khỏi một cái thuyền vậy.
Cô có thể không nhìn vào chân cậu ta mà?
Cái gì cơ?
Phải rồi, anh được học hành đàng hoàng mà Toby nhỉ?
Mà còn được học để đối phó với mấy bà khùng khùng đúng không?
Và tôi không muốn nhìn vào chân cậu ta nữa.
Làm việc của anh đi!
Tôi từng học ở trường Công giáo, khoảng một năm..
và rồi... bỏ ngang
tại tôi muốn quan hệ với một cô, tên Kathy.
Theo cô ấy đến Scranton,
công việc đầu tiên mà tôi tìm được là ở Phòng nhân sự.
Sau đó, cô ấy ly hôn với tôi.
Vậy nên không, tôi sẽ không nói rằng mình có đam mê với công việc này.
- Của cậu đây, bạn của tôi. - Cảm ơn sếp.
Pamela.
- Cảm ơn, Michael. - Ừ.
Mực mới còn nóng đây.
Hệ thống tệp tin mới?
Tin tôi, Stanley, anh sẽ cần đọc bản ghi chú này... thật cẩn thận.
Tôi sẽ không thay đổi cách mình xử lý dữ liệu.
Không không! Cái này chỉ được gửi cho các bạn.
Hãy tin tôi, mọi người sẽ muốn làm nóng... những lời của tôi.
Khi được làm nóng lên, mực vô hình sẽ hiện ra..
thông báo cho mọi người rằng nên họp tại nhà kho ngay lập tức.
Đừng hỏi tôi rằng lấy mực vô hình ở đâu?
Nước tiểu, là nước tiểu đấy.
Xin lỗi đã làm mọi người khó chịu vì đôi giày của tôi
những tôi không thể chạy về để thay được.
Được thôi. Tôi có thể cho anh mượn đôi vớ.
Vớ sạch mà, Tôi dùng để tập bóng chuyền.
Tôi không nghĩ vậy.
Andrew Bernard.
Sao anh còn ở làm gì ở bàn làm việc?
Vậy anh làm gì mà không có tại bàn của mình?
Anh đã đọc tờ ghi nhớ chưa vậy?
Tất cả các tệp của tôi hiện được xếp theo thứ tự ngược bảng chữ..
Không, đồ ngốc! Có mật mã ẩn trong bản ghi nhớ.
Nghe này, anh cần tập hợp mọi người bán hàng trừ Ryan và Pam,
dẫn họ xuống dưới nhà kho, nhanh lên.
Ừ, tôi sẽ làm ngay, như một chuyến bay,
bị hoãn sáng nay.
Thôi làm thơ có vần đi.
Nói mọi người đi, làm ơn, Trời ạ, đơn giản vậy thôi.
Chúng ta đang bị khủng hoảng đây.
Mọi người phải hiểu là có hai người không đủ tiêu chuẩn..
được gọi là nhân viên bán hàng đang được ưu ái,
chỉ vì họ đều thất bại.
Thành thật mà nói, tôi không tin là Michael và Pam..
không có gì với nhau lúc họ ra đi.
Để tôi giải quyết nó được không?
- Không được, anh đang quen cô ấy. - Được thôi.
Stanley, anh nghĩ sao hai người đó lấy khách hàng của mình?
Nó không đúng, tôi không thích thế.
Anh ấy không thích nó.
Bạn không lấy khách của tôi và đưa họ cho thư ký.
Không phải xúc phạm đâu, Jim. Chị nghĩ cô ấy rất đẹp.
Mặt cô ấy nhìn cũng được thôi, nhưng..
Chúa ơi, chị.. /chị đang làm gì ở đây?
Không biết. Tôi thấy đám đông, còn tưởng là chó cắn lộn.
Ra chỗ khác!
Chúng ta cần làm gì đó.
Tôi nghĩ đến một cuộc đảo chính, hoặc bắt Ryan làm con tin.
Nghe nó khắc nghiệt quá.
Không, tôi không có ý ta làm mấy cái đó.
Tôi đang nói đến mấy cái mà tương tự vậy.
Tất nhiên. Cái gì mà giống như một con tin?
Câu hỏi hay đó.
Ta có thể viết một bức thư với từ ngữ mạnh mẽ.
Viết ra thôi chưa đủ.
- Bức tranh với hình vẽ gai góc. - Không được, tranh dễ đoán quá.
Cho tôi nói được không? Tôi biết rằng đang rất nóng.
Nhưng tôi nghĩ cách tốt nhất để giải quyết vấn đề..
là có thể nói chuyện trực tiếp với Michael.
Ồ.
Đó ... Đó là một ý hay đó, Jim.
Tôi hoàn toàn hiểu ý cậu rồi.
Được rồi, ta nói chuyện trực tiếp với sếp,
vậy là... cuộc họp đã kết thúc.
- Ta sẽ gặp nhau trên lầu. - Hẹn mọi người ở trên.
Đi nào.
Nghe này, giờ là lúc hành động. Tôi đang nói...
- Cái đó thật tuyệt. - Tôi biết.
- Sao sếp nổi điên vậy? - Nhìn sếp sang trọng quá.
Đúng là trông tôi..? Đợi đã
Cái tô đâu ra vậy?
- Chào, sếp có đang rảnh không? - Chỉ có ở cty giấy Michael Scott thôi.
Vâng, em nghĩ sếp sẽ nên thư giãn với nó,
vì những người bán hàng bắt đầu khó chịu rồi.
- Được rồi, ổn... - Đời là vậy mà.
Tôi sẽ... Không, không.
Tôi sẽ nói chuyện với họ khi họ trở lại từ phòng vệ sinh.
Điều này thật khó để nói về, nhưng có thể có hoặc không,
nhưng chắc chắn là hiện đang có một nhóm nổi loạn
đang hình thành trong nhà kho lúc này.
- Nhằm vào ai? - Sếp đó.
- Chúng ta. -Cái gì?
Chắc chắn là họ muốn lấy lại khách hàng của mình.
Michael Scott cũ có lẽ sẽ nhượng bộ,
nhưng không phải là Michael Scott đây.
Họ sẽ cay đắng mà ngạc nhiên.
Tôi không đáng bị đối xử như Nấm cục*.
*Trifled with: Thiếu tôn trọng
Sáu tuần trước, không ai trong số họ muốn đi cùng tôi.
Hai người là những người duy nhất kiên định đi theo.
- Đó là chúng ra, ngay đó. - Chúng ta khác biệt.
Việc sếp nên làm là xuống dưới nhà kho đó...
và đập vỡ vài cái sọ. Phong cách diễn viên Chiklis.
No comments yet. Be the first to leave one.