Esimesed 200 rida.
Tai ương của thế giới này
đã trở nên quá lớn với Norville Grant,
vậy nên ông đã lựa chọn bỏ lại mọi thứ,
sớm hơn là Chúa dự tính.
Nhưng giờ ông đã được yên nghỉ,
tái hợp với Elise yêu quý,
và được tưởng nhớ bởi những người...
những người mà ông đã để lại.
Con có muốn nói gì không?
Ơ...
Caleb.
Ơ, để tôi đi lấy dụng cụ đã ạ.
Chết tiệt.
Xin lỗi vì đã tới trễ.
Ta-ta không biết là có người khác cũng tới đấy.
Con có phải là người nhà không?
Không.
Chỉ là bạn thôi ạ.
Tôi biết là ông ấy đang phải vật lộn với chết của Elise,
nhưng.... không biết rằng ông ấy đã cảm thấy tuyệt vọng đến thế nào.
Thành kính phân ưu. Ta là đức cha Anderson.
Sidney ạ.
Sidney.
Anh và ông Norville có gần gũi không?
Ơ, không hẳn ạ. Không.
Tôi chỉ là hàng xóm nhà bên cạnh thôi.
Cậu chính là chàng trai đã tìm thấy ông ấy hả.
Vâng. Kyle Barnes.
Norville đã nói nhiều về cậu đấy.
- À, thật à? - Nói tốt lắm.
Tôi sẽ ở đây một thời gian để sắp xếp chu toàn công việc của Norville.
Hy vọng là sẽ gặp cậu ở quanh đây.
Vâng. Được.
Vĩnh biệt nhé, bạn cũ.
Chào cha.
Chà, đúng là thằng bé ba hoa.
Đây là gì thế ạ?
Là bộ sưu tập đấy.
Hiểu không, nó, ờ...
Những người mà ta đã giúp ấy, họ cho ta nhiều thứ.
Những thứ nho nhỏ lưu niệm ấy mà.
Quẳng chúng đi thì không nỡ, vậy nên...
Khắc chúng lên đai súng hả.
Ừ, thì ta cũng không muốn nói vậy đâu, nhưng, ừm...
chúng cũng đại diện cho chiến thắng, ừ.
Còn cái cậu nhóc nho nhỏ này ở đâu mà ra thế?
Cha có sao không?
Cái này...
Ừ. Ừ, nó cũng là một trận chiến khó khăn đấy.
Con đoán là tất cả đều vậy rồi.
Đó là vợ cũ của ta, Janet. Bà ấy nghĩ thật là buồn.
Như là một gã hậu vệ ở trường trung học muốn sống lại những ngày vinh quang ấy.
Ta không tưởng tượng rằng bà ấy sẽ nghĩ nhiều về bộ sưu tập của ta đâu.
Con không quan tâm bà ấy nghĩ gì cả.
Khốn kiếp.
Em có sao không?
Không sao. Kéo khóa cho em với?
Mmm.
Em lo lắng à?
Hôm nay là chúng ta đi chơi mà. Chúng ta có đến Nhà Trắng đâu cơ chứ.
Ôi, thôi nào. Đi chơi mới là áp lực chứ.
Anh biết là anh đang cảm thấy thế.
Anh hết thứ để nói từ lâu lắm rồi ấy.
Mất cả đống thời gian để nghĩ ra một chủ đề hay ho cho tối nay.
- Cái đó thì để em tự đánh giá. - Mm-hmm.
Tốt nhất là hãy mang trò hay nhất của em theo đi.
Em chỉ toàn trò hay nhất thôi mà.
À. Anh mở cửa cho người trông trẻ đi nhé?
Ừ.
Rồi. Em đã sẵn sàng cho đề tài nói chuyện tối nay chưa?
Đợi nhé. Đi nghỉ.
Theo tính toán của anh, anh nghĩ chúng ta có thể nghĩ một tuần ở biển.
Anh rể của Doug Myer, anh ta có một nhà nghỉ ở bãi biển Myrtle đấy.
Ý anh là, nó không nằm hằn trên bãi biển, nhưng nó, ơ, chỉ cách đó có 10 phút thôi,
và nó đến một nửa nằm trên mặt nước rồi.
Em có sao không?
Em định gọi cho Pam một cái.
Ôi, cô ấy sẽ ổn thôi mà.
Chỉ một phút thôi.
Chào Megan.
Biết ngay là em mà.
Xin lỗi, ơ, tôi có biết anh không?
Tôi là Mark Holter.
Phải rồi.
Ngựa của anh đâu?
Xin lỗi, cái gì cơ?
À, chỉ là, Megan lúc nào cũng nói là
một kỵ sĩ cưỡi ngựa trắng sẽ tới và mang cô ấy đi vào một ngày nào đó mà.
Nhớ không, Megan?
EM hay đóng giả chuyện đó bằng búp bê
và con ngựa bằng nhựa bị gãy đuôi còn gì.
Nhưng cảnh sát thì cũng được rồi.
- Xin lỗi. - Anh là thằng nào thế hả?
À, xin lỗi. Donnie Hamel.
Megan và tôi là bạn cũ.
Uh-huh.
Làm sao anh biết được tôi là cảnh sát?
À, Faceboook thôi.
- À, ừ, - Ừ.
Thật đáng sợ khi nghĩ về việc làm thế nào mà chuyện
của ta ở ngoài đó cho mọi người thấy được, hả?
- Ừ. - À, mà đứa bé cũng dễ thương đấy.
Cám ơn.
Vậy anh... anh sống ở quanh đây à?
Không, mấy năm nay rồi.
Tôi chỉ quay lại thị trấn để làm việc thôi.
Tôi là đại diện vùng của Tiền đồn Bánh lốp.
Vậy hãy cho tôi biết nếu cần mua săm xe mới nhé, và tôi sẽ làm mối cho.
- Được. Sẽ làm. - Nhé.
Và hai chúng ta hôm này nên đi uống cà phê nhé.
Giờ anh đang ở chỗ Baymont cạnh đường quốc lộ ấy.
Chắc chắn là em biết chỗ đó rồi mà.
Nào...
Mà thôi, tôi cũng không muốn quấy rầy bữa tối của hai người thêm nữa đâu.
Trông em đẹp đấy. Và thật là hân hạnh được gặp anh.
Vâng. Tôi cũng vậy.
Ừ. Ăn tối vui vẻ nhé.
Anh có nên ghen không?
Không vui đâu.
Có gì không ổn với gã đó à?
Thực ra thì, ừ.
Hắn là thằng khốn.
Một thằng cục súc ngu dần chuyên bắt nạt người khác,
và em cứ tưởng là không bao giờ phải gặp lại hắn nữa.
- Hmm. - Vậy...
Có muốn anh đá hắn không?
Không, nhưng đừng có mà mua cái lốp xe nào của hắn.
Mọi người muốn thế nào nào?
À, vẫn còn kêu thì tốt.
Lại ăn thịt à? Đã có burger vườn rồi mà.
Chỉ là dạo này thôi thấy khoái thôi mà.
Bà ấy cứ khiến tôi ngạc nhiên đấy.
Bí quyết để có một cuộc hôn nhân bền vững đây.
Sau 32 năm, tôi không nghĩ là chúng tôi còn bất ngờ gì nữa rồi.
À, thách thức đấy à?
Mmm, không thưa bà, tôi thừa biết là đừng có thách thức bà rồi.
À, bà có thể mở cửa cho nó ra được không?
Nào.
Ối!
Buzzy, dừng lại! Buzzy, thôi!
Tôi rất xin lỗi.
Mày lam sao thế hả?
Mày làm sao thế hả, Buzzy?
Thôi nào, Buzzy.
- Buzzy, thôi nào, ngoan lắm. - Xin lỗi.
Ngoan nào, ngoan nào, ngoan nào.
Ngoan nào.
Chúa tha tội, tôi không biết là nó bị làm sao nữa.
À, nó chỉ cho chúng tôi biết ai là trùm thôi mà.
Còn ai cần gì khác ở bên trong không?
Đánh tôi này.
Chậm lại đi chàng trai.
Không bao giờ.
Tôi đi giúp Rose pha đồ uống nhé.
Này, tôi xin lỗi về chuyện đó nhé.
Người ta có nó rằng chúng đánh giá tính cách rất giỏi mà.
Ừ, nó đã ngửi được ra ông mà.
Suýt thì quên.
Khốn kiếp.
Đó là của ông, phải không?
Đúng là thế. Tôi... chưa bao giờ nghĩ là sẽ thấy lại nó cả.
Sao ông lại mất nó thế?
À, tôi cũng chả biết.
Kat lúc nào cũng bảo tôi là đừng có đeo nó đi làm.
Nó mất đi đâu cũng chả biết.
Ông tìm thấy nó ở đâu thế?
Có người đem nó đến nộp ở đồn.
Thật may là chúng ta vẫn còn có người tốt ở ngoài đó.
Này.
Cậu uống gì nào?
À, bia thôi. Một Bud cũng được.
Được thôi.
Cám ơn.
Chà chà, xem ai đây này.
Tao dám nói đây chỉ là tình cờ thôi,
nhưng vì cái thị trấn chết tiệt này bé tí,
có lẽ còn lạ hơn nếu tao không gặp mày đấy.
Mày làm gì ở đây?
Chuyện mới, chuyện cũ thôi.
Mà nói về chuyện đó, hôm nay tao mới gặp Megan đấy. Trông nó vẫn ngon như thường.
Á!
Ê! Ê! Buông ra!
Buông ra!
Ra ngoài mà đánh nhau!
Vậy ra mày muốn chơi thế chứ gì?
Nằm yên.
Khốn kiếp.
Nằm yên, thằng chó!
Mày tránh xa cô ấy ra.
Lúc nào cũng muốn làm thiên thần bảo hộ.
Mày vẫn chưa biết được là bọn chúng không có thật à?
Khốn kiếp.
Ở tây Virginia hôm nay trời có hơi âm u,
nhưng đến chiều nay trời sẽ quang.
Xin gửi đến quý vị thính giả một giai điệu để tặng các bạn một chút năng lượng.
A lô?
Cô ở đâu thế hả? Tôi gọi suốt cả buổi sáng nay đấy?
Xin lỗi. Tớ không nhận ra số này.
Tôi mua điện thoại mới rồi. Cô đang ở đâu thế?
Tớ ở cửa hàng giảm giá. Có chuyện gì thế?
No comments yet. Be the first to leave one.