Esimesed 200 rida.
Mình ghét cái chỗ này.
Nước.
Nước.
Nước.
Nước!
Thật là kinh khủng.
- Anh vẫn xem cái này chứ? - Thôi khỏi. Tôi không xem nữa đâu.
Chúng ta đã xem rất nhiều... Nhưng lần này...
Lạy Chúa!
Cậu biết là không nên đọc hồ sơ cơ mà.
- Nó đâu có trái quy định. - Nhưng điều đó không được khuyến khích.
- Thôi nào anh bạn, chúng ta... - Điều đó không được khuyến khích
Được thôi.
Được rồi, xem nào.
- Lên tốt. - Lên mã.
- Chiếu tướng. - Sao?
Tôi không nhìn thấy đấy.
Tôi đang thắc mắc là... Khi nào thì Chickliss quay lại?
Trong tuần này. Chắc chắn là bị cháy nắng thôi, tên ngốc.
Xem nào...
Sang vua.
Xe ăn hậu. Chiếu tướng.
Khốn khiếp!
Khốn khiếp!
- Xin lỗi. - Im đi, tôi đâu cần cậu thông cảm.
- Owen đâu rồi? - Cậu định làm rối trí tôi đấy à?
Tôi không thể tập trung được.
Owen...
Owen chắc lại ốm nữa. Tôi đoán chắc là thế.
Anh chắc chứ?
Ừ.
Phải!
Mặc dù cậu có những chiến lược thông thái, nhưng Brainman, chuẩn bị thua đi.
Tượng ăn mã. Chiếu tướng!
Hậu ăn tượng. Tôi tin đây mới là chiếu tướng, anh bạn ạ.
Sao? Không thể thế được.
Thôi nào... sao cậu có thể?
Cậu đúng là dị thường!
Anh biết không, đêm trước tôi nghe thấy những tiếng ồn.
- Tiếng ồn? - Phải.
Ở phòng của Owen, nghe như... tiếng vật lộn.
- Thật sao? - Ừ.
.- Anh có nghĩ là...? - Cậu mơ đấy mà.
- Không, nghe này... - Là cậu mơ đấy thôi.
Cậu chẳng luôn kêu ca về những cơn ác mộng còn gì.
Họ sẽ đến chỗ anh vào ban đêm.
Cái gì?
- Họ sẽ đến chỗ anh vào ban đêm. - Ai chứ?
Họ sẽ đến.
- Thôi đi. - Họ sẽ đến.
Đủ rồi đấy!
Sao cậu không tự tử đi?
Tốt. Họ không quên bữa trưa.
Pho mát dê, sa lát với nhân sâm.
gan hầm và nước ép xoài.
Chắc là của cậu.
Này!
Sao cơ...? Xin lỗi.
Cầu Chúa phù hộ chúng con, tạ ơn Người về những món quà mà chúng con nhận được,
từ tấm lòng rộng lượng của Người. Amen.
Amen.
Nuốt đi.
"Vui lòng ghi lại giấc ngủ ở phòng 172409".
Đi thôi.
Được rồi. Thu nhỏ tọa độ 06, 12, 21.
Và phóng to tọa độ 17, 24, 9.
Được rồi. Giờ là việc của máy móc.
Chuyển sang chế độ đọc giấc ngủ.
Đang định vị đối tượng Đối tượng đã được định vị.
Phóng to.
Wow...
Giữ trật tự đi, Brainman. Chúng ta đang làm việc.
Đã khóa mục tiêu chưa?
Xin lỗi. Khóa mục tiêu.
Cám ơn. Đưa cánh tay ra nào.
Đang xác định...
- Chậm thôi. - Được rồi.
Chiếu đi.
Đã chốt bộ quét trong. Bắt đầu đọc giấc mơ.
Mẹ ơi!
Mẹ ơi cứu con!
Anna!
Không! Không!
Anna!
Được rồi, quay lại đi.
Và cậu có nó rồi.
Nếu cậu làm chuyện này đủ lâu, cậu có thể đưa nó vào giấc mơ của cậu.
Trong giấc mơ của cậu...
Ghi lại những giấc mơ khi cậu ngủ. Hài thật.
Lần cuối cùng anh nhớ mình ra ngoài là khi nào?
Đêm qua, tôi mơ mình ở bãi biển.
Không, ở ngoài thật cơ, không phải trong mơ.
Tôi không nhớ.
Dạo này bận quá.
Làm quá sức thực sự khiến tôi mệt mỏi.
Với cậu tôi chắc thì khác.
Tôi cũng chẳng nhớ gì cả.
- Nó không kỳ quặc sao? - Cậu mới kỳ quặc.
Im lặng và để cho tôi tập trung.
Khốn khiếp!
- Tôi chỉ đang nghĩ... - Thôi nghĩ ngợi đi.
- Anh bị làm sao thế? - Tôi bị làm sao ư?
- Cậu biết chúng là ai không? - Chúng là con của Chickliss.
- Arthur and Sunshine. - Lũ trẻ mồ côi. Chúng là lũ trẻ mồ côi.
Anh bảo với tôi là Chickliss đang đi nghỉ.
Tôi có thể bị đuổi việc đấy.
Đừng có ngủ gục trên bảng điều khiển. Điều đó sẽ làm hỏng cuộc thử nghiệm.
Lũ khốn khiếp.
Con bé đâu rồi?
Các người đã làm gì con bé?
Nó đâu...?
Các người đã làm gì tôi thế này?
Sao tôi không thể nhớ gì cả?
Sao tôi không thể nhớ tên con tôi?
Thả tôi ra!
- Tránh xa tôi ra! - Được. Được rồi. Xin lỗi.
Ổn rồi.
Cô ta là người mình.
Đụng vào ta lần nữa xem, thằng lính, và mày sẽ phải ăn con ngươi của mày.
Tại sao là lính chứ? Cô biết gì về tôi?
Hình xăm trên trán. Mày là người của chúng, đúng không tên giết người?
Mày xuất hiện vào ban đêm và làm người ta thì mất tích.
- Sao cô lại làm thế? - Bởi vì mày là đồ cặn bã.
Nghe này tiểu thư, cô có một vài bất lợi ở đây đấy.
Không ai trong chúng tôi nhớ tại sao mình vào đây, và cả những chuyện khác nữa.
Như là chúng tôi là ai, hay tại sao cô lại biết về tôi.
Tôi còn chẳng biết mình là ai.
Đừng tin cô ta. Cô ta biết điều gì đó.
Tạ ơn Chúa nếu ai nhớ ra điều gì.
Các người có thấy một đứa bé không? Một đứa bé gái?
Không.
Chúa ơi. Hi vọng chúng không đưa trẻ con vào đây.
- Chắc sẽ kinh khủng lắm. - Nếu chúng đưa trẻ con vào đây thì sao?
Tôi phải đi tiếp đây.
Đợi đã! Cô sẽ phải leo trèo cẩn thận ở nơi này.
- Tại sao? - Bởi những cạm bẫy.
Cạm bẫy? Làm sao anh biết?
Bởi vì cái này.
Vết băng khá đấy. Anh là bác sĩ à?
- Tôi không nhớ. - Tôi băng đấy.
Tôi có khi là mẹ Teresa đấy chứ, nhưng tôi không nhớ gì cả.
Cô nhớ gì đó sao?
Trước tất cả chuyện này?
Không nhiều lắm.
Đụng độ ở trong rừng bởi những kẻ như anh.
Cái hình xăm làm tôi nhớ.
Và khi tôi tỉnh dậy, tôi còn chẳng được tên mình
nếu nó không được khâu trên áo của tôi.
Tôi còn không biết đây có phải tên tôi không.
Tôi thì thấy chúng ta đã ở đây nhiều giờ rồi mà tôi thì chẳng nhớ được điều gì!
Cho cô ấy nghỉ một lúc...
Được. Một lúc.
Chúng ta vẫn phải tiếp tục đi khi chúng ta còn đủ sức.
Các người có kế hoạch gì không?
Chúng ta phải đi về một hướng tới khi ta tìm thấy phía cạnh.
Nơi này kiểu gì chẳng có giới hạn.
Thế còn cạm bẫy thì sao?
Chúng ta sẽ kiểm tra những căn phòng. Chúng ta có cách riêng.
An toàn!
Tôi vào đây!
Cứu!
Cứu!
Lũ súc vật nào lại làm việc này?
Trông cô ta quen với anh không? Không.
Tôi vẫn nghĩ đã gặp cô ta ở đâu rồi...
- Tôi đang thắc mắc sao cô ta lại làm việc này. - Cậu đang phạm sai lầm đấy.
Huh?
Quy tắc đầu tiên tôi dạy cho cậu khi làm công việc này là gì?
- Tính toán ngắn gọn à? - Hài hước thật.
Đừng tò mò.
Tôi biết, tôi đâu có tò mò? Tôi chỉ vẽ thôi.
Anh thì có bàn cờ, Owen có bể cá, Chickliss...
Chúng ta có thể dành 5 phút không nhắc đến Owen và Chickliss được chứ?
Và đưa chúng ta trở lại thực tại. Cậu đang gây cho chúng ta rắc rối đấy.
Tôi sẽ chỉ cho anh 3 cách để thắng ván đó nếu anh trả lời tôi một câu hỏi.
- Được rồi, câu hỏi gì? - Được. Tôi muốn biết.
Đợi đã. Cho tôi xem đã.
Được rồi.
Chiếu tướng.
Anh thắng.
Giỏi thật. Làm lại xem nào.
- Anh biết gì về cửa thoát thứ 3? - Cái gì?
Cửa thoát thứ 3.
Một lối thoát phụ đưa thẳng ra bên ngoài.
- Chẳng có gì cả. - Owen nói là có.
- Anh ấy nói Chickliss tìm thấy nhiều kế hoạch... - Bọn họ đã lừa cậu.
Không đời nào, tôi nghĩ đó là lý do họ mất tích. Tôi nghĩ họ đã phát hiện ra điều gì đó...
Tôi nghĩ cậu nên thôi nghe mấy cái chuyện của đàn bà ấy đi.
- Nghe tôi này. - Cuộc nói chuyện kết thúc ở đây.
- Anh không bao giờ lo lắng sao? - Về điều gì?
Một ngày anh sẽ thức dậy ở trong đó.
Điều duy nhất khiến tôi thức dậy ở trong đó là nếu tôi còn tiếp tục nói chuyện với cậu.
Không.
Những thứ này thật vô dụng!
Những cái cảm biến không giống nhau. Chúng không chỉ là cảm biến chuyển động.
Có thể là cảm ứng nhiệt, âm thanh hay gì gì đó...!
Sao cậu không chấp nhận nó? Chúng ta tiêu đời rồi!
Anh ta không thể chấp nhận nó. Đây là một cuộc tập luyện.
- Người nhà binh không bao giờ chấp nhận thất bại. - Cô có vấn đề gì với tôi hả, quý cô?
- Phải. - Vì sao?
No comments yet. Be the first to leave one.