Esimesed 200 rida.
- Anh không sao chứ? - Không sao, đừng lo lắng.
Anh không sao chứ?
Chào mừng đến L.A.
Anh ta đã làm đấy.
- Mọi việc lúc nào cũng là em cả. - Không phải vậy.
Cái thiết bị đó thật đáng mỉa mai. Và anh biết điều đó mà!
- Anh không thấy như vậy. - Khỉ thật!
Ý anh là sao?
Em muốn anh làm gì đây? Anh làm việc với hắn chỉ là vì công việc thôi.
Em có năng lực trong việc chăm sóc những tên như thế đó!
Anh biết gì không? Lần trước anh ngủ với em đó.
Vì thế nếu anh không muốn bắt đầu với hắn ta, em đề nghị là...
Này. Tôi có thể đón xe ở đâu để đến sân bay?
- Đằng kia. - Cám ơn.
Anh ta đó trong chiếc Lexus vàng với cái điện thoại cầm tay.
Họ vẫn đòi chuyển giao vụ án lại cho toà án khác à?
Ông ta được đề cao vì đã có thâm niên làm trưởng tu viện từ những năm 80.
- Cô đi đâu? - Trung tâm. 312 đường North Spring
Trung tâm.
Nghe đây, những bản sao phải được hoàn tất vào 7h sáng được chứ?
Đợi đã. Đi đường Sepulveda đến Slauson đến La Brea.
Đi theo hướng bắc La Brea đến số 6, rồi thẳng xuống trung tâm.
Giờ sao? Anh sẽ bị trễ.
Tôi sẽ đến ngay, vì thế hãy tiết kiệm nước mắt đi.
- Tôi sẽ chạy về hướng đông 105 đến 110. Nó sẽ nhanh hơn. - Cái gì?
Đi đường 105 đến 110 sẽ giúp cô đến đó nhanh hơn.
Đường 110 có rất nhiều chỗ đỗ xe ở xung quanh USC.
Nhưng nếu cô đi theo đường La Brea bắc Santa Monica, sẽ bị kẹt xe
Đường 110 phía bắc 10, mọi người sẽ đi đến Pasadena và họ sẽ lái chậm.
Vâng, sẽ như thế, nhưng tôi có thể ra được đó và sau đó tôi...
Tôi sẽ đi theo đường cô chỉ vì đó là những gì chúng tôi phải làm.
Chúng ta đang nói về đường nào nhanh nhất phải không?
- Chúng ta à? - Và nếu anh sai thì sao?
Tôi không nghĩ tôi sai, nhưng tôi...
... tôi sẽ lái theo ý cô.
Được rồi, cứ theo ý anh đi.
- Tiếp tục đi. Nói tiếp đi! - Nói gì?
- Tiếp tục đi. - Tôi đã may mắn với những bóng đèn.
Anh không may mắn đâu. Anh đã nói đúng.
Tôi đã sai...
... Max.
Anh vặn to lên được không?
Cô thích nhạc cổ điển à?
- Vâng. Tôi đã từng chơi nhạc trong trường trung học. - Để tôi đoán thử xem. Kèn sáo hả.
Không. Đàn dây. Tôi không bao giờ có hứng với những nhạc cụ dùng hơi.
Chỉ tôi cái cách mà cô nói chuyện trên điện thoại đi.
Một nhạc cụ khác.
Nếu anh chỉ lắng nghe tôi nói thì chúng ta có thể bị tai nạn giao thông ngay bây giờ đó,
và anh sẽ không kiếm được hơn 5$ đâu.
Vâng, cô cứ giữ lấy 5$ đó. Và mua một thứ gì đó thật đặc biệt.
Tất nhiên, không có vấn đề gì đâu.
Anh phải cạnh tranh với bao nhiêu tài xế taxi để kiếm tiền vậy?
Chúng tôi có hai người. Và tôi đã phải giết người kia.
Tôi không thích sự cạnh tranh.
Sự kiêu hãnh đó có ảnh hưởng tốt đến công việc của anh không?
Cái gì cơ? Không, tôi chỉ làm trong thời gian rảnh thôi.
Đây chỉ là một công việc để chi trả cho những hoá đơn tiền.
Nhưng tôi sẽ làm hết sức mình và cũng vì một thứ khác nữa.
- Thứ gì vậy? - Chỉ là liên tưởng một vài thứ.
Chẳng hạn như...
Nói cho tôi biết đi.
Công ty Limo chúng tôi làm chung với nhau lsland Limos.
Nó sẽ giống như một hòn đảo của những bánh xe, những con đường và những kinh nghiệm.
Khi cô muốn đến sân bay, cô sẽ không thể bỏ qua công ty của tôi.
Vì thế tôi làm việc này vào thời gian rảnh...
bố trí chuyến đi, lên danh sách khách hàng. Cô biết không, những việc tương tự như vậy.
Cô là luật sư phải không?
- Dấu hiệu nhận biết của anh là gì? - Một chút.
Một chiếc áo đen.
Thanh lịch, nhưng không hào nhoáng. Những quy luật khác với trong quảng cáo.
Cộng với cái cặp mà cô mang theo.
Và ví tiền. Hiệu Bottega.
Dù sao đi nữa, một người đàn ông mang vào xe của tôi một thanh kiếm, tôi có thể đoán ông ta là 1 bếp trưởng.
Còn cô?
Clarence Darrow.
À, không hẳn thế. Tôi là một luật sư khởi tố.
- Cô đang gặp một vấn đề lớn hả? - Vâng.
- Chúng ta đến nhanh quá. - Tất nhiên rồi.
Nhưng cô vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.
Cô có thích công việc của mình không?
Thích.
Nhưng hôm nay thì không.
Không. Thích chứ, tôi không thể đợi.
Tôi thích đứng trước phiên toà.
Lúc đó, tôi...
... chuẩn bị mọi thứ vào đêm trước của những ngày đầu tiên.
Chuẩn bị à? Bằng cách nào?
Tôi nghĩ là tôi sẽ thua.
Tôi nghĩ về mọi chuyện có thể xảy ra, những ý kiến của tôi không đủ thuyết phục,
Tôi không chuẩn bị đủ, mọi người sẽ thấy là tôi không biết mình đang làm gì,
và tôi đã chạy trốn trong suốt những năm này.
Tôi phải bảo vệ cho sự công bằng,
và những lời nói của tôi sẽ bị bác bỏ
và cả phiên toà sẽ cười vào mặt tôi.
Và sau đó tôi khóc. Tôi không thể chịu được.
Rất nhiều người. Và tim tôi đập mạnh.
Và sau đó tôi lại phải tìm lại những chứng cớ...
luyện tập chuyên môn của mình và đó là những gì tôi làm vào những lúc rảnh rỗi ban đêm.
Đấy là thói quen của tôi.
Vào buổi sáng mọi chuyện bắt đầu và tôi sẽ ổn cả thôi.
Cô cần một kỳ nghỉ đó.
Tôi chỉ có một kỳ nghỉ ở cảng Freeway.
Không phải trong taxi. Cô cần phải làm cho đầu óc mình thư giãn.
Làm cho tinh thần sảng khoái, tâm hồn bay bổng, cô biết...
- Lần cuối cùng anh nghỉ ngơi là khi nào? - Tôi đi nghỉ mọi lúc
- Bao nhiêu lần? - 12 lần một ngày.
Điểm khu lịch yêu thích nhất của tôi:
Đảo Maldives.
Đó là quê hương của tôi.
Khi mọi việc có vẻ căng thẳng, tôi chỉ cần 5 phút và tôi sẽ tới đó.
Và tôi chỉ cần không nghĩ tới bất cứ thứ gì.
- Đây này. Cầm lấy. - Tôi không thể lấy nó.
Hãy cầm lấy nó vì cô cần nó hơn tôi nhiều.
Và nó sẽ giúp cô rất nhiều đấy.
Cám ơn, Max.
Hãy giữ lấy nó.
Sao?
Tôi không biết...
Trong trường hợp anh muốn làm việc
cho công ty Fortune 500, hay...
... lái taxi trên khắp các tuyến đường.
Này.
Nào, tôi xin lỗi.
Tôi không nghe ông gọi. Vào đi!
Tôi sẽ đưa ông đi.
- Ông đi đâu? - 1039 phía bắc đường Union.
Được thôi.
- Anh đến đó trong bao lâu? - 7 phút.
7 à. Không phải 8? Không phải 6?
2 phút từ 110 đến Normandie. Normandie đến Venice, 3 phút.
Đến Union 1 phút, và 1 phút phòng có rắc rối xảy ra.
- Nếu anh tính sai thì sao? - Sao cũng được.
Tôi có thể làm gì nếu anh tính sai? Một chuyến taxi miễn phí được không?
Một lời xin lỗi. Đã được đưa ra cho chuyến xe miễn phí của tôi hôm nay đó.
- Với ai? - Một cô gái.
Anh đã hẹn hò với cô ta à?
Lần đầu đến L.A. hả?
Không. Nói cho anh biết sự thật, mỗi lần tôi đến đây tôi không thể đợi cho đến lúc rời khỏi.
Nó có vẻ uể oải và chậm chạp. Anh biết không? Tôi đó.
- Anh có thích nó không? - Nó là nhà tôi.
17 triệu người.
Nó là thành phố công nghiệp đứng thứ 5 trên thế giới và không ai biết ai cả!
Tôi có đọc mẩu truyện về một người đàn ông trên MTA ở đây, bị đột tử.
Ồ.
Ông ta bị mắc kẹt 6 giờ trong đường hầm trước khi có ai đó phát hiện ra xác ông ta.
trong khi ở xung quanh đó có rất nhiều người.
Không ai để ý cả.
Đây là chiếc taxi sạch sẽ nhất mà tôi từng đi.
Anh vẫn chạy thường xuyên đấy chứ?
Vâng, tôi và một người nữa.
Anh thích lái vào ban đêm à?
Mọi người được thư giãn nhiều hơn. Đỡ bị tress, đỡ bị kẹt xe và đỡ nhức đầu.
- Còn lợi ích của nó thì sao? - Nó không phải là một loại công việc.
Tôi không chạy đường dài.
Chỉ là tạm thời cho đến khi tôi kiếm được một công việc khác.
Đây chỉ là tạm thời thôi.
- Anh lái xe bao lâu rồi? - 12 năm.
Thật không?
Còn gì khác nữa không?
Um...
Ông biết đó, tôi không muốn nói về nó. Chỉ là một kế hoạch thương mại nhỏ.
- Không có gì. Tôi chỉ... - Không có gì đâu.
Anh là một trong những người biểu lộ lời nói bằng hành động.
Tốt đấy.
Đúng 7 phút. Chính xác đấy chàng trai!
- Tôi luôn may mắn với những bóng đèn. - Chắc rồi
và anh cũng biết được thời khoá biểu của chúng.
Nghe đây, tôi ở trong thành phố 1 đêm.
Tôi có 5 chuyện phải làm.
Ký hợp đồng, gặp một số người bạn, và sau đó lúc 6h sáng tôi sẽ rời khỏi LAX.
- Sao anh không chở tôi? - Xe của tôi không có cho thuê.
Những quy tắc hả?
Họ sẽ không trả tiền cho anh nếu anh chỉ đi trên đường. Bao nhiêu tiền cho một sự thoả thuận?
- Bao nhiêu? - 350, 400.
Tôi sẽ trả anh 600.
Tôi không hiểu ý ông.
100 để đưa tôi đến LAX và tôi không lên máy bay mà không trả tiền cho anh đâu.
- Tôi không hiểu về điều đó. - Có đấy.
- Tôi không hiểu. - Có đấy.
- 600... - Tốt. Chúng ta có một thoả thuận.
Đây là 300. Anh tên gì?
- Max. - Max, tôi là Vincent.
Được rồi.
Tôi không thể đậu xe ở đây.
Tôi sẽ gặp anh ở con đường đằng sau toà nhà.
Chắc chắn là không phải ở quanh đây.
Thế đấy.
Ồ, không! Tệ thật!
Cái gì vậy?!
Quỷ tha ma bắt!
Anh không sao chứ?
Trời đất quỷ ơi!
Anh ta rơi xuống chiếc xe.
Anh ta rơi từ trên kia xuống.
Tôi nghĩ anh ta chết rồi.
Đoán hay đó!
Anh đã giết anh ta à?
Không. Tôi đã bắn hắn. Những viên đạn và cú rơi đó đã giết chết hắn.
Chúa ơi!
- Cận thận, Max. - Được rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.