Esimesed 161 rida.
Yeah!
- Loại này giá 37 xu. - Loại này giá 32.
31.
Có lẽ thế vậy. Ở đây người ta không có mấy loại thông dụng sao?
- Tao nghĩ đây là loại thông dụng của họ đấy. - Tao chưa bao giờ nghe nhãn hiệu đó.
Có lẽ ta nên lấy cái này đi. Có khi cái này mới đúng đấy.
Mày đang mua theo quảng cáo đấy.
- Cá ngừ. Ta nên lấy cá ngừ. - Làm ơn, không cá ngừ nữa, được chứ?
Nó có protein. Ta cần protein đấy.
- Đậu là có protein rồi. - Đậu làm mày xì hơi.
Mình đi xe mui trần mà.
Tao sẽ lấy cho mình tao vậy.
Một burrito và Slush lớn.
- $21.67. - Anh đổ đầy được không?
21.67.
Chúa ơi. Coi này. Tao quên thanh toán thứ này rồi.
Mày có thể đã bị tóm đấy. Nếu ai đó thấy thì sao? Luật pháp dưới này như thời Trung cổ luôn đó.
Mày biết tuổi tối thiểu bị xử ở Alabama là bao nhiêu không?
- Bao nhiêu, 16 hả? - 10!
10?
- Có một thằng cớm ở sau bọn ta. - Một thằng cớm à?
- Chả có gì đáng lo đâu. - Có khi có đấy.
Chả có gì đáng lo hết cho đến khi có gì đó đáng để lo.
Cứ thư giãn đi. Nào.
- Hắn vẫn theo hả? - Ừ.
- Chết mẹ thật. - Bình tĩnh nào.
Có một thằng cớm đằng sau bọn mình. Thế thôi. Chả có gì sất. Chả có rắc rối gì sất.
Ớ ô.
- Cái gì vậy? - Hắn bật đèn rồi.
Đệch. Đệch! Chết mẹ rồi!
- Đệch! Giờ bọn mình phải làm sao đây? - Có khi chả có việc gì đâu.
Có khi chỉ là đèn hậu thôi. Bình tĩnh đi nào.
Ta chả có đồng nào để nộp bảo lãnh.
Bảo lãnh? Ta chả cần tiền để bảo lãnh đâu. Sẽ chả có chuyện gì hết. Thư giãn đi.
Chả có gì ư? Ta sẽ bị ép vào lề đường, phải chứ? Mày đã ăn cắp đồ. Mày xong đời rồi.
Câm mồm đi. Được chứ?
Rồi. Hắn tới rồi.
Cho tôi thấy tay các anh!
- Chúa ơi. - Cho tôi thấy tay các anh! Giơ lên!
Giơ tay lên! Cao lên!
Giờ thì để tay lên đỉnh đầu rồi ra khỏi xe!
- Ra khỏi xe! - Ra đi.
Vâng, vâng, vâng, tôi chắc chắn. Là số ba và số năm.
Quái quỷ thật. Chỉ một hộp cá ngừ mà thế này.
Yên lặng!
Ờ. À ha. Anh chắc chứ?
Vâng. Hắn đứng ngay đây mà.
Được rồi. Tạm biệt.
Tôi nghĩ bọn ta có thể có kẻ tự thú.
Tôi vừa nghe có người bắn Jimmy Willis.
- Ông ta chết rồi. - Ôi, Chúa ơi!
Kẻ nào lại làm chuyện như vậy chứ?
- Chào, Bill. Tôi là cảnh sát trưởng Farley. - Xin chào.
- Cậu biết vì sao mình ở đây chứ? - Vâng.
Tôi biết. Tôi rất tiếc. Đó quả là một việc làm ngu ngốc.
Cậu đã rõ các quyền của mình chứ?
Vâng.
Cậu tình nguyện bỏ quyền đó chứ?
Vâng. Tôi tình nguyện hợp tác hoàn toàn.
Tôi sẽ ký tờ khai hoặc bất kỳ thứ gì để toàn bộ sự việc được dễ dàng hơn.
Tốt. Tốt. Đúng là... đúng là rất tốt.
Nhưng tôi muốn ông biết rằng, Stan, cậu ta không liên quan gì tới chuyện này hết.
Cậu ta có giúp cậu lên kế hoạch không?
Không. Ý... ý tôi là, chả có kế hoạch gì cả, chỉ là hành động tức thời thôi.
Stan có cố cản cậu lần nào không?
Không. Ý tôi là, cậu ta...
- Sao vậy? Vụ đó lớn lắm sao? - Trợ giúp và kích động.
Trợ giúp và kích động? Là gì vậy, là vấn đề chính à?
Ồ, phải. Phải.
Tòng phạm?
Các vị đang giỡn đấy hả? Tòng phạm? Tôi không giúp. Tôi chẳng lên kế hoạch.
Cậu đã không cố ngăn chuyện đó.
Tôi đâu có biết điều đó sẽ xảy ra. Đến lúc ở trên xe rồi tôi mới biết mà.
Sao cậu không chạy ra? Rồi đi gọi cảnh sát?
Cậu ta là bạn tôi mà.
Ồ,
bạn cậu gây cho cậu rắc rối lớn rồi đó.
Sẽ có chuyện gì với Bill?
Chả có gì, trừ phi cậu ta bị buộc tội.
Dĩ nhiên là nếu như thế,
bọn tôi sẽ cho chạy lượng điện đủ để thắp sáng Birmingham qua người cậu ta đấy.
Bọn tôi là bạn ở Đại học New York.
Bọn tôi đều đã xin và được học bổng tới Đại học California, Los Angeles.
Bọn tôi đoán đi qua miền Nam thưởng thức thời tiết và phong cảnh thì tuyệt hơn.
- Còn chỗ cá ngừ thì sao? - Rồi tôi quên béng hộp cá ngừ.
Và rồi, bọn tôi... bọn tôi đi ra.
Anh ta tóm được cậu với chỗ cá ngừ đó? Thế là chuyện bắt đầu phải không?
- Không. Anh ta chả nói gì cả. - Nhưng anh ta biết chứ?
Tôi không biết.
Để lát nữa nói về chuyện đó đi.
Các cậu trả tiền mua hàng.
- Rồi thì sao? - Bọn tôi ra xe, rồi, thế thôi.
Cậu bắn anh ta khi nào?
- Cái gì? - Tại thời điểm nào, cậu bắn người nhân viên?
- Tôi bắn người nhân viên? - Phải. Khi nào cậu bắn anh ta?
Tôi bắn người nhân viên?
Này, Dean. Bọn tôi cần anh ra đây.
Tôi đang rối mù giữa cái mớ tự thú chết tiệt này đây!
Oa! Đợi chút đã!
Có chuyện gì vậy?
- Mày biết tất cả chuyện này là sao không? - Có, bọn họ đang tính chơi bọn mình.
- Mày không tin bọn họ chứ? - Không. Người ta không xử tử tội trộm cắp.
- Mày nghĩ bọn ta bị tóm vì trộm đồ hả? - Không
Mày bị tóm vì trộm đồ cửa hàng. Tao bị bắt vì đồng lõa trộm đồ.
Không. Stan, tao bị tóm vì tội giết người, còn mày bị tóm vì đồng lõa giết người.
Tới lúc gọi điện rồi.
- Chết tiệt thật! - Có cách nào liên hệ được với bố mẹ mày không?
Làm thế nào? Gọi lãnh sự quán Chile hả?
Rồi người ta sẽ cử hướng dẫn viên tới rặng núi tìm kiếm họ hả? Không đâu,
Chúng ta cần gọi cho một luật sư, một luật sư có hạng.
Mày có biết luật sư có hạng nào không?
Không. Tao sẽ gọi mẹ tao.
Chào mẹ. Bọn con đang ở Wahzoo.
Nó ở hạt Beechum, Alabama, mẹ ạ.
Không ổn lắm, mẹ ạ. Bọn con, ờ...
Bọn con... bọn con đã bị bắt.
Mẹ? Mẹ, xin mẹ.
Mẹ, xin mẹ, trước tiên, bọn con không làm chuyện đó, được chứ?
Giết người. Mẹ. Mẹ à, xin mẹ...
Mẹ, là nhầm lẫn thôi. Hẳn là bọn con trông giống mấy gã đã làm chuyện đó.
Nói cho bà ấy biết ta nghĩ điều gì sẽ xảy ra. Chuyện ta nghĩ sẽ xảy ra là...
Câm miệng. Bọn con nghĩ người ta đang bẫy bọn con làm kẻ chết thế, mẹ ạ.
Mẹ biết dưới này thối nát thế nào mà.
- Ai ai cũng biết nhau cả - Lũ Klan ở đây. Chúng loạn luân. Ngủ với chị em mình đấy.
- Vài người như thế mà. - Được rồi, mẹ à, nghe này.
Bọn con phải mướn một luật sư, và như thế sẽ tốn một mớ tiền đấy.
- Một luật sư thì tốn bao nhiêu? - Một gã kha khá hả? $50,000. $100,000.
50,000. 100,000. Con biết mà mẹ. Con biết.
- Ta dùng luật sư nào cũng được chứ? - Tao nghĩ vậy.
Nó bảo nó nghĩ vậy.
- Ồ, là anh ấy à? Ờ, ý hay đấy. Mẹ nghĩ anh ấy lo được không? - Cái gì?
- Gia đình bọn tao có một luật sư. - Tuyệt! Ai vậy?
Anh họ tao, Vinny!
- Gì vậy? - Chả có gì. Em quá nổi quá bật ở chỗ này thôi.
Em à? Còn anh thì sao?
Anh phù hợp hơn em chứ. Ít ra anh còn mang ủng cao bồi mà.
Ồ, phải, anh hợp lắm.
Em cá là đồ ăn Tàu ở đây khủng khiếp lắm.
Anh chả thấy chỗ nào oằn tà là vằn dưới này cả.
- Cứ như bánh xe mất cân bằng sau khi ta đụng vào chỗ bùn đó vậy. - Không phải đâu.
Em nghĩ anh nên kích lên rồi xem thử xem.
Có chuyện gì vậy?
- Cái gì? - Có chuyện gì vậy?
Không có gì. Cái xe đang chạy trên đường thì hơi lắc bánh trước tí thôi.
Anh bị bùn kẹt vào lốp rồi.
- Tôi bị bùn kẹt vào lốp à? - Ừ hứ.
- Tôi hỏi nhé? Làm thế nào mà bùn kẹt vào lốp được? - Chỉ là cách nói thôi mà.
Bùn bám vào đâu đó trong bánh xe làm nó bị mất thăng bằng.
Em đã nghe điều đó bao giờ chưa? Bùn kẹt vào lốp ư?
- Chưa. - Cô ấy chưa bao giờ nghe nói nhé. Cái gì về xe cô ấy cũng biết cả đấy.
Hừm.
Nào, nghe này, ở dưới này, ai ai cũng luôn luôn bị kẹt trong bùn cả.
Phải đó, bọn tôi nổi tiếng vì loại bùn của mình mà.
Nổi tiếng vì bùn của mình à? Thế còn đồ ăn Tàu của các anh ra sao?
Em cứ tiếp tục hỏi về đồ ăn Tàu đi.
Em không thể bảo người ta không có nhà hàng Tàu ở quanh đây hả?
Phải để ai cũng biết em là một du khách. Đi nào.
Ồ. Anh thì là cái thứ gì, thằng du lịch thế giới chết tiệt hả?
Hãy hủy án tử hình!
Sáng nay nhà giam bọn tôi có biểu tình.
Vì thế bọn tôi sẽ mang tất cả các vị tới trung tâm phục hồi nhân phẩm của bang.
No comments yet. Be the first to leave one.