Las primeras 200 líneas.
Tháng 9 năm 1939
Ông của tôi, Vua George
đã dẫn tôi đi săn khắp nơi...
dạy tôi cách mà những người da đen làm.
Ông đã dạy tôi những bài học quan trọng nhất.
Kể về những câu chuyện.
Hôm đó tôi đi xuống một cái hồ.
Vua George dạy tôi bắt cá bằng một bài hát ma thuật.
Thấy không, Tôi không phải người da đen. Cũng không phải người da trắng
Người da trắng gọi tôi là con lai...
Dân hạ đẳng
Da màu.
Tôi không thuộc về ai.
Hôm đó tôi thấy những người da trắng.
Họ lùa đàn bò vượt sông...
để đến vùng đất Carney.
Hãy núp đi cậu bé.
Vua George căm ghét người da trắng.
Vua George bảo rằng người da trắng có tâm hồn xấu xa.
Phải đuổi họ đi khỏi nơi này.
Shh.
Cảnh sát.
Cảnh sát đến để bắt tôi.
Họ muốn bắt tôi đến Mission Island.
Bắt tôi phục vụ người da trắng.
Nhưng họ không phải cảnh sát.
Oh kia. Oh. Oh.
và lần đó tôi đã gặp bà ấy
Bà chủ.
Người phụ nữ lạ mặt nhất mà tôi từng gặp.
Bà không phải người ở đây.
Chúng tôi gọi vùng đất này bằng nhiều cái tên...
nhưng người da trắng gọi chúng là...
Australia - Nước Úc.
Nhưng câu chuyện này không bắt đầu từ lúc đó.
Câu chuyện bắt đầu từ sớm hơn một chút và từ một nơi xa lắm, rất xa.
Từ một nơi gọi là England - Nước Anh.
Chồng tôi phải bán Faraway Downs.
Nhưng người mua là "Vua Lâu Đài" Ông Carney...
chỉ trả có 1/6 giá trị thật của nó.
Chúng ta cần tiền, Ramsden.
Nhưng ngài Maitland đang vỗ béo đàn bò.
Sao chứ?
Chuẩn bị đàn bò béo khỏe cho thị trường.
Ramsden, ông và tôi đều biết...
chỉ có một lý do mà chồng tôi đã tốn rất nhiều thời gian...
và hiển nhiên chẳng liên quan gì đến mấy con bò.
Ít nhất là không liên quan gì đến gia súc.
Bà Ashley, Tôi, tôi nghĩ hơi thô lỗ rồi đấy.
- Oh, Ramsden, ông uống trà đi. - Bà Ashley!
Bà định làm gì vậy?
Tôi dự định sẽ làm một chuyến tới trại gia súc đó...
và bán nó đi...
rồi tôi sẽ đem Maitland về nhà!
Nhưng, Bà Ashley, nó ở tận nước Úc.
Sarah yêu dấu, anh xin em, đừng đi đến đây.
Chiến tranh sắp nổ ra rồi. Chấm.
Maitland, anh nói rất đúng về chiến tranh đấy. Chấm.
Anh có kế hoạch về đám gia súc rồi.
Không cần thiết phải bán trại cho King Carney.
- Cho anh thêm thời gian. Chấm. - Điên rồ. Chấm.
Bản hợp đồng bán trại gia súc sẽ được thảo ngay lúc em đến. Chấm.
Không thể đón em được. Chấm. Anh đang bận chăn bò. Chấm.
Anh có nhờ một người tin được để đón em. Chấm. Người dắt bò. Chấm.
Người dắt bò?
Eh dắt bò, mày thích bọn đen nhỉ.
Còn ai là người của Carney nữa muốn chơi không?
Coi nào, mọi người. Đừng có sợ sệt như vậy chứ.
Tôi chiến với anh.
- - Này! Da đen không được vào đây!
- Ông ấy chưa bước vào mà, Ivan. -
Cứ đi đi.
Chạy theo tên bạn da đen của mày, bởi vì ai cũng coi mày là người da đen rồi..
Mày làm việc chung với chúng, ăn chung với chúng...
và ngủ chung với chúng.
Oh, tệ thật.
Khi ông thấy cô ấy, vẫy nón cho tôi biết.
Mày còn đợi gì nữa, một thư mời à?
Tôi thật ghét vào thị trấn.
Bà Sarah Ashley.
Một quý tộc thượng lưu ở ngay tại Darwin.
Ngài thống đốc, chúng ta đang có chiến tranh.
Oh.
Với tư cách là sĩ quan...
có trách nhiệm trong việc cung cấp hậu cần cho quân đội...
- Cô ấy rất là đẹp đấy. - Tôi không thấy được...
Bà Sarah Ashley...
làm gì với nghành công nghiệp cung ứng thịt bò của nhà Carney .
Chồng bà ấy, Ngài Ashley...
đang vỗ béo đàn gia súc tại Faraway Downs.
- Faraway Downs? - Faraway Downs.
Trại gia súc duy nhất ở vùng phía Bắc này...
không thuộc Leslie "King" Carney.
Ngài Maitland Ashley đang nuôi đàn gia súc tại Faraway Downs?
Phải, đúng vậy.
- Không đúng như ta nghĩ, phải không Neil? - Không.
Và giờ thì vợ ông ấy lại đến nữa.
Chuyện này không có vẻ gì là họ muốn bán Faraway Downs cho ta, Neil à.
Ah, bà ta không ở lại đây lâu đâu.
Một bông hồng nước Anh quý phải mà đến nơi xa xôi hẻo lánh này. Hmm.
Ông hiểu ý tôi chứ?
Nếu ông biết đấy, Tôi đang cần gặp...
người mà chồng tôi cử đi đón tôi, người Dắt bò.
Tên dắt bò trời đánh?
Đem giúp tôi. Đúng rồi.
Đẩy chúng đi đi.
Hãy nhìn vợ và con gái ta đang ở dưới đấy chào đón bà ta một cách long trọng.
Chồng sắp cưới của tôi, Neil Fletcher, đang quản lý Faraway Downs.
Chúc một ngày tốt lành.
Một chút nhố nhăng.
Cũng không tệ lắm nhưng mà nhìn đống hành lý thì có ý gì nhỉ?
Bà ấy muốn sống tại nơi xa xôi hẻo lành này à?
Nếu bà ấy ở lại và ngài Ashley có thể lùa đàn gia súc lên cái cầu tàu kia...
thì ta có đối thủ cạnh tranh trong thương vụ cung ứng thịt bò cho quân đội đấy, Neil.
Carney nắm tất cả các nông trại ở vùng phía Bắc này...
để cung ứng thịt bò cho quân đội của chúng ta.
Nhưng cuộc chiến tệ hại này không làm cho những người yêu nước như chúng ta giàu, nên...
Tôi không muốn thấy dù chỉ một con bò từ trang trại Faraway Downs...
đặt chân lên cầu tàu này.
- Anh hiểu ý tôi chứ, Neil? - Phải, tôi hiểu. Mọi thứ sẽ theo ý ta thôi.
Còn về bà ta thì sao?
Không sao, tôi đã bố trí người đặc biệt để chào đón bà ta với phong cách Úc rồi.
Cho bà ấy nếm thử mùi vị của vùng xa xôi hẻo lánh này.
Không!
- Ai sẽ đón bà ta? - Gã dắt bò.
Gã dắt bò?
Chúc chuyến đi vui vẻ, người đẹp.
Tôi là Sarah Ashley.
Chồng tôi, ngài Ashley...
có cử người đến đón tôi.
A, uh-Ah... Ngài dắt bò.
Có vẻ như ông ta bị cướp giữa đường hay sao ấy.
Phụ nữ không được vào đây.
Chỗ cho phụ nữ ở kế bên.
Đi hướng bên kia kìa, quý bà thân mến.
Hèn gì quán của ông vắng teo.
Chúc một ngày tốt lành.
Oh! Oh!
Anh có thể thắng hắn đấy.
Không!
Oh! Không, ôi không!
Không, cái túi của tôi. Cái túi-
Oh, không, không!
Đây.
Chào mừng đến nước Úc.
Gã dắt bò đưa bà chủ đến Faraway Downs...
trong một chiếc xe hàng to đùng và rất là màu mè.
Ông ấy thậm chí để bà ấy ngồi ở ghế đặc biệt nữa..
Thậm chí là uống bình nước cá nhân của ông ấy.
Thế đấy.
Họ di chuyển như một ngôi nhà.
Còn giờ, Magarri ngồi trên nóc xe.
Và em họ của Magarri, Goolajbaloong...
anh ta đi cùng chuyến xe.
- Oh! - Họ là chiến hữu mà.
Nước.
Oh.
Ngồi yên nào, Jedda. Ngồi yên nào.
"Người tin tưởng." đúng là kiểu của chồng tôi.
Thật ra, chồng bà cũng là một gã thô lỗ tốt bụng mà.
Phải, à, anh ấy chắc hẳn biết chọn người làm thuê mà.
- Làm thuê? - Mmm. Hèn gì sắp phá sản tới nơi.
- Thưa bà, Tôi không phải người làm thuê. - Thật à?
Vậy anh đưa tôi đi một đoạn đường dài để tới Faraway Downs...
- Như là giúp đỡ chồng tôi vậy thôi à? - Không.
Ông ấy là một gã thô kệch tốt bụng, hmm?
Tôi đưa bà đến đó chỉ vì ông ấy hứa cho tôi dắt hơn 1,500 gia súc.
- Hả, mua? - Không, bà khờ quá. Mà là dắt bò.
Tôi là người dắt bò? Tôi chăn dắt chúng đi từ "A" tới "B."
Được chưa? Tôi làm việc có huê hồng. Không ai thuê tôi, không ai có thể sa thải tôi.
- Oh! - Tất cả những thứ tôi có...
Tôi có thể để gọn 2 bên yên ngựa, và tôi thích như thế.
Oh! Phải, mọi thứ giống như kiểu rong rủi khắp vùng xa xôi đúng không?
- Tôi không nói ai cũng giống tôi. - Không.
Hiển nhiên không phải ai cũng vậy.
Hầu hết mọi người thích sắm nhiều đồ. Bà biết đấy, đất đai, hành lý, tùy tùng.
Cho họ cảm thấy an toàn. Nhưng tất cả cũng có thể bị cướp hết.
Và cuối cùng thì, chỉ còn một điều duy nhất, uh...
là câu chuyện về bạn.
Cho nên cố gắng sống hết mình .
Phải, phải. Một câu chuyện phiêu lưu. Mmm. Anh nói chuyện y như chồng tôi.
Oh!
Oh, Kangaroo kìa!
- Loài to , lông đỏ. - Oh! Thật đáng yêu.
- Đẹp quá. - Oh, phải, phải. Rất đẹp.
Tôi chưa từng thấy kangaroo. Đẹp thật, chúng đang nhảy.
- Phải, chúng đang nhảy - Oh!
Oh, chúng thật là đẹp.
- Uh- - Oh! Nhìn chúng nhảy kìa!
Á!!!
Khà khà!
Anh dắt bò.
Chào bà chủ.
Ăn không bà chủ?
- Anh dắt bò. - Hả?
- Chỉ có một cái lều. - Đúng rồi.
Cho 4 người chúng ta?
À, bà cũng biết, vào ban đêm ở đây khá là lạnh, rất lạnh.
Chúng tôi, uh-CHúng tôi thích ngủ chung, eh, Magarri? Goolaj, lạnh thiệt ha?
Nằm sát nhau, bà biết đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.