Las primeras 200 líneas.
Dựa trên tiểu thuyết "Chi to Hone" bởi YAN Sogiru (Gentosha)
A SAI Yoichi Film
MÁU VÀ XƯƠNG
Bố tôi...
Đến Nhật Bản một mình bỏ lại đàng sau Hàn Quốc và đảo Cheju
Osaka kìa!
Các bạn có thể nhìn thấy Osaka!
Cuộc sống của tôi sẽ như thế nào nếu không có ông ta...
Cả đời tôi, cha tôi chặn đường tôi, như một bức tường vững chắc ...
Kimchee
Đi ra!
Đồ khốn! Đồ khốn!
"Đau đấy"
Đồ khốn! Đồ khốn!
"Dừng lại! Dừng lại!"
Mẹ ơi ...
Đó là mẹ tôi...
Cô ấy đã kết hôn lần đầu khi cô 16 ...
nhưng với một đứa trẻ 10 tuổi
Cô không thể lấy nó, vì vậy cô đã chạy đi sang Nhật Bản
và tìm thấy công việc tại một nhà máy dệt ở Kishiwada ...
Đồ đĩ! Cút ra!
"Đồ mặt dày!"
"Không biết xấu hổ"!
Cô đã thân mật với viên quản lý, một người đàn ông có gia đình, làm cô dính bầu.
vì vậy cô bị ném ra ngoài.
Đồ bẩn thỉu!
"Đồ ăn xin rác rưởi!"
"Đừng có mà quay lại!"
"Tôi nghĩ em thích tôi".
Mẹ đã dành phần còn lại của đời mình chống trả lại một cách vô vọng.
Bố không ngừng... bạo lực.
"Thằng chồng ngu ngốc của tôi không bao giờ quay trở lại sau khi bỏ đi lang thang".
"Tôi cầu mong thằng chồng say của tôi bỏ đi lang thang cho rồi, nó là thằng nát rượu".
Này, Masao! Trả lại!
Trả lại, Masao!
Đó là tôi...
Kế tôi là bà chị Hanako, lớn hơn tôi 3 tuổi.
Bất cứ nơi nào những đoàn quân
của chính nghĩa có thể đi
Không ai cản được lối đi của họ
Đi tiếp đi, các chiến binh
con trai của Nhật Bản
Đó là em trai của bố tôi, Shingi
Và Harumi, chị cùng cha khác mẹ của tôi
Họ đang vội vã kết hôn,
bởi vì Shingi đã được gởi đi chiến trường.
Ôi, những người con không sợ hãi,
vô tư của Nhật Bản.
Lúc này là thời gian cho cả thế giới biết tiếng.
Vậy thì tiến tới đi, các chiến binh,
các người con của Nhật Bản.
Tại sao, cám ơn bạn.
Takayama Shingi! Hoan hô!
Muôn năm!
Thằng khốn nạn, khạc nhổ vào người lính Hoàng gia!
Trong giai đoạn khủng hoảng này, là những đứa con của Nhật hoàng,
Người Nhật và người Hàn phải chiến đấu như một!
Mày thật không biết xấu hổ! Nhục nhã!
Thử lại lần nữa xem, đồ ngu ngốc!
Nhật hoàng vĩ đại, Hoan hô!
Hoan hô! Hoan hô!
Cảnh báo không kích! Máy bay địch!
Tiêu diệt bọn Anh! 1, 2, 3!
Tiêu diệt bọn Anh! 1, 2, 3!
Và rồi, chiến tranh đã kết thúc và mùa hè đã qua đi,
và tôi đã lên chín...
Người Hàn Quốc lại ở đó!
Giáo hội Ikuno Hiệp hội người Hàn Quốc cư trú tại Nhật Bản
Trường Trung học Hàn quốc Osaka
Quay trở lại lớp học của bạn
Quay lại!
Quay lại.
Đè bẹp bọn Cộng tác viên Hoàng gia!
Nghiền nát chúng!
Đè bẹp chúng!
Từ 10 triệu người yêu nước đến 10 triệu kẻ sám hối!
Độc lập Hàn Quốc, muôn năm!
Muôn năm!
Câm miệng! Tụi tao không học được!
Hàn Quốc độc lập!
Nhìn vào cái đống phân mày đưa tụi tao vào!
Xô đẩy tụi tao lòng vòng với Hội Đoàn Kết Nhật-Hàn tào lao!
Mày chất đống một núi xác chết. Mày đã giết bao nhiêu người rồi?
Bao nhiêu người Hàn mày đã gởi đi chiến trường?
Bao nhiêu? Nói tao nghe!
Tao xém bị mất mạng, cám ơn cái thứ tào lao của mày!
Đổ lỗi mọi thứ cho tao đi, ngay bây giờ!
Mày đừng có vẫy cờ Nhật bản, đồ ngu!
"Kẻ phản bội nhân dân!"
Mày từng làm quân cảnh trên đảo Cheju phải không, Shingi?
Tao có thể đưa mày vào Tổ chức GHQ như là một tội phạm chiến tranh.
"Tao có lựa chọn nào! Tao không có tổ quốc!"
"Tao có sự lựa chọn nào!"
Bố tôi đã đứng lên và biến mất một ngày trước khi chiến tranh trở nên tồi tệ,
và chúng tôi đã không nghe tin tức gì về ông ta kể từ ngày đó...
Nhưng,
theo cách chúng tôi thấy, ông ta chỉ vắng mặt thời gian ngắn,
hạnh phúc xen kẽ.
Chuyện gì vậy?
Anh ấy trở lại, anh ấy trở lại, anh ấy trở lại!
Chào mừng về nhà ...
Cô đã khóa cửa.
Anh đã đi... quá lâu...
Câm miệng! Tôi làm những gì tôi thích!
Tôi xin lỗi.
"Nói xin chào"
- Chào mừng về nhà, cha. - Chào mừng về nhà, cha.
Tôi sẽ làm bữa tối của anh ngay lập tức.
Qua đây.
Ở đây!
Dừng lại!
Đừng!
Anh không thể!
Không thể!
Đừng!
"Anh"
"Anh..."
"Cha chồng",
chào mừng về nhà.
Hãy tới chỗ tôi làm một ly, thưa ngài.
Bạo lực không tốt. Bây giờ chúng ta đều vì Dân chủ.
Tất cả chúng mày đều né tránh tao!
Mày nghĩ tao là ai vậy!
Ông ấy mất trí rồi.
Này, tiếp tục đi, tiếp tục đi.
Không phải là ông cần...
được phép của chủ nhà...
Kiếm cho tôi 40,000 Yen, tiền mặt.
Để làm gì?
Bắt đầu một nhà máy sản xuất bánh cá.
Không thể được.
Không được.
Đồ ngu! Coi chừng chứ!
Xin lỗi.
Mai là ngày tôi lãnh lương, ngày trả lương.
Não tôi sẽ nổ tung ở Tobita.
4,400 Yen
Con dấu của anh.
Có bao nhiêu hộp?
500 lần 22 Yên là, 11, 000 Yên
Con dấu của anh.
Nhanh lên nào, đồ ngốc!
Nó sẽ thối rữa!
Thời giờ là tiền bạc.
Mấy thứ đó là bánh cá ngon, khiêng nó cho tốt và cẩn thận...
bây giờ nó là tiền lương của mấy anh.
Thêm cơm đây.
Tôi đã vắng mặt ít lâu. Ngày mai tôi sẽ bắt đầu làm ở đây.
Để tôi nói thẳng với anh
Đây là đế quốc Nhật vĩ đại
Quan hệ máu mủ không có nghĩa gì hết. Anh làm biếng, anh sẽ bị đuổi việc.
Anh làm gì mà lên mặt vậy, anh trai Shingi?
Tôi không phải là người làm bánh cá, tôi chỉ là người làm công.
Làm như mày biết mọi chuyện vậy!
Anh mướn anh ta bởi vì chúng ta thiếu người
Đóng cái cửa miệng anh lại đi!
Anh được chào đón đến làm việc
Lê cái mông anh tới đây.
Ông là... Kim Shunpei?
Cái quái gì đây?
Tôi là con trai ông, thấy chứ.
"Tôi, Lee Yonghi, được sinh ra trên một đêm trăng sáng"
"Theo như mẹ tôi nói, một ánh sáng chiếu vào "
"lưng đứa trẻ sơ sinh tôi"
"Bây giờ là 18 năm kể từ khi chồng tôi,"
"Kim Shunpei bắt đầu đối xử với tôi như một nô lệ "
Cám ơn.
Tiền típ của em, giữ lấy nó.
Cám ơn, anh.
Muốn hút thuốc không, Masao?
Em muốn, anh à.
... Tôi đã làm việc,
rất nặng nhọc mỗi ngày.
Tất cả những công nhân khác đều là những người tốt ...
"Xếp..."
... và mỗi ngày là niềm vui
Cám ơn luôn.
Trừ tiền chỗ cá vụn...
Tesu và Youngsu là cháu của anh. Làm vậy quá đáng.
Tụi nó kiếm tiền bằng cách bán heo,
ăn đám cá vụn đó
Như vậy có gì sai chứ!
Chắc chắn là nóng.
Quá nóng.
Sanae, lên đây!
Takeshi! Em xin lỗi đã đến trễ.
Tới, tới, mọi người! Lên đây nào!
Ai vậy! Sao mày dám mang cô ta vào nhà mà không xin phép tao!
Cô ấy là vợ tôi. Cô ấy sẽ sống với chúng ta, kể từ bây giờ.
Lấy một ít đi.
Tụi tôi đi đây.
Takeshi, chào buổi sáng.
Mẹ.
Xin lỗi. Tôi xin ly nước được không?
Ngưng cái chết tiệt trên đó đi! Đồ phù thủy già đái vậy hả?
Anh thật xấu tính với em.
Mày cứ ở trên ấy suốt ngày suốt đêm hả?
Nếu ông không thích, sao ông không mua cho tụi tôi căn nhà...
Bố?
No comments yet. Be the first to leave one.