Las primeras 200 líneas.
Trúng ngay tim.
- Nó chết như một con chim bồ câu ở quanh đây. - Ừ.
Mày muốn xem ảnh không, Rocky? Ở Phòng triển lãm đường 14.
- Ừ, cái gì? - Toa xe có mái che. Vừa mới trưng ra.
- Mày có đồng nào không? - Không. mày có không?
Không.
Ô, nhìn xem. Rocky Sullivan kìa. Cứ đi thẳng tới, làm như mình không thấy nó.
Này, Rocky, Laury Martin tới kìa.
Vậy thì sao?
Oh, sách của tôi, sắp bị rớt rồi.
Tao nói, cô bé đi giữa nhìn không tệ.
- Con bé có cặp chân thon. - Hắn đang nói đến mày đó, Laury.
- Tại sao, cái thằng ... - Đừng làm tài khôn, Rocky Sullivan.
- Đi tiếp đi. Biến đi, đuôi ngựa. - Cô đang muốn khoe mẽ, phải không?
- Biến đi, trước khi tôi cho cô đo đất. - Tốt hơn, anh nên lau mũi anh trước.
- Vậy sao? Tôi sẽ sửa trị cô. - Rocky, Anh biết đấy. Anh biến đi thì tốt hơn.
- Đi nào. - Để tôi yên, tôi có thể xử lý anh ta.
Cứ chờ đến khi tôi xuống đó. Tôi sẽ sửa trị cô.
- Tôi sẽ cho cô ăn tát tai. - Oh! Tại sao, anh... anh...
Câm miệng.
Nào. Chúng ta hãy ra khỏi đây, Đi kiếm vài trái bắp.
Đừng mong tôi quên chuyện này, Rocky. Chờ đó. Tôi sẽ cho anh trả nợ đủ.
Nghe này, có lẽ mùa đông này chúng ta có thể nhảy lên một chuyến xe chở hàng đến Florida.
Họ nói rằng mày có thể bơi ở đó, ngay cả trong tháng giêng.
Chắc chắn rồi, chúng ta thậm chí có thể nhảy lên xe lửa đến California nếu chúng ta muốn.
Nhìn xem, "Công ty than Rubelin, Pittsburgh, Pennsylvania."
Thật tệ khi lúc này không phải là mùa đông. Mình có thể lấy một vài túi than.
"Công ty bút máy Everwrite." Tao tự hỏi có gì trong đó.
Nào. Hãy xem thử nào.
Nó chứa đầy các thùng. Bút máy. Cả hàng trăm cái.
- Chúng ta có thể bẻ khóa dễ dàng. - Đừng, chúng ta không cần những cây bút đó.
- Nó không giống như ăn cắp than để giữ ấm. - Chúng ta có thể bán chúng.
Hãy nghe này. Những gì chúng ta không lấy, chúng ta sẽ không có.
Tìm xung quanh xem có gì phá được khóa.
Được rồi, bất cứ ai ở đây, hãy đi ra.
Đi ra, tao nói rồi!
- Có chuyện gì vậy? - Chỉ là mấy đứa trẻ. Tôi đã nghe thấy chúng.
Hãy ra khỏi đó.
Nhanh nào, bọn lưu manh. Chúng mày sẽ không thoát được đâu.
- Đi ra, hoặc tao sẽ lên tóm cổ chúng mày . - Hãy chạy trốn khỏi đây, Jerry, nhanh đi.
Nhanh lên, Rocky! Nhảy đi!
Chào, Snowflakes.
- Chào Jerry. - Xin chào.
- Mày nghe thấy gì? Mày nói gì? - Ngồi xuống.
- Họ đối xử với mày thế nào, Rocky? - Giống như một hoàng tử.
Tao được 3 bữa đầy đủ với bánh mì quết bơ. Cuộc sống thật đẹp.
- Vết cắt trên mắt mày có tệ lắm không? - Không tệ. Chỉ cần vài mũi khâu.
Tao tưởng mày đã bị lòi con mắt. Mày có đến xem phiên xử tao ngày mai ko?
Rocky, tao đang lo lắng về điều này suốt đêm qua.
- Tao không thể để mày nhận toàn bộ trách nhiệm. - Nói nhỏ chứ, bộ muốn cả thiên hạ nghe sao?
Bây giờ nghe này. Mày đã chạy thoát, phải ko? Được rồi. tao sẽ chịu mọi chuyện.
Nhưng, Rocky, nếu họ biết tao tòng phạm, có thể họ sẽ dễ dàng với mày hơn.
Đừng ngu như vậy. Không phải vì mày chạy nhanh hơn mà mày không được quyền ăn sao.
- Nhưng nó không công bằng với mày, Rocky. - Nhìn đi, họ tống tao vào hộp. Rồi sao?
Tao đã mất gì? Ông già tao đã đủ rắc rối khi không có tao. Quên chuyện đó đi.
Tao bị úm, và mày chạy thoát.
Nhưng mày, Rocky. Giả sử tao là người bị bắt, mày sẽ không chịu ngồi yên.
- Mày cũng sẽ quậy cho họ gửi mày vào. - Mày nghĩ tao là thứ gì?
- Tao sẽ im như chết giống như mày làm. - Mày sẽ như vậy sao?
Chắc chắn rồi. Phải luôn nhớ, đừng bao giờ để bị nắm đầu.
Rocky được trắng án. Cãi thắng cáo trạng buộc tội.
Bồi thẩm đoàn tha bổng Rocky tội ngộ sát.
Cảnh sát truy lùng Rocky vì tội khủng bố.
Tôi đã cố làm mọi chuyện. Tôi đang tìm đến đúng người.
- Tôi có thể đem anh ra sau 3 năm. - Anh nói giống như tôi chỉ ở 3 ngày.
Trong đó không có picnic. Anh ở ngoài nằm ngủ trên nệm.
Tôi biết trong đó thật khó khăn. Tôi sẽ ko đếm thời gian. Tôi sẽ thăm dò xung quanh, móc nối.
- Không chỉ cho tôi, cho cả hai chúng ta. - Tại sao tôi phải nhận sự thất bại?
Không còn cách nào khác. Hãy nhạy cảm.
Nếu họ có được tôi, tôi sẽ bị tước quyền. Họ sẽ kiểm tra kho tiền của tôi và lấy 100 nghìn đô.
Anh không muốn mất số tiền đó, phải không?
Được rồi, Frazier. Đó là cáo trạng của tôi, và tôi sẽ nhận chịu nó...
... nhưng đó là 100 nghìn đô của tôi, và tôi sẽ lấy nó vào ngày tôi ra ngoài. Xem này....
Tôi biết anh là một luật sư thông minh, rất thông minh...
... nhưng đừng thông minh với tôi.
Rất tốt, các con. Hôm nay vậy là đủ.
Đợi đến khi ra ngoài, thằng mặt l... Tao sẽ cho mày một trận.
Hả? Mày và con mẹ mày!
Mời vào.
Con đang nghĩ gì vậy, con trai?
Không nhiều lắm. Cha à. Nó chỉ làm phiền con trong 15 năm.
Cha đã làm gì với những cây bút máy mà Cha đã đánh cắp?
- Rocky! Anh là đồ... - Jerry, rất vui khi gặp anh.
- Anh nghe thấy gì? Anh nói gì? - Tôi rất vui khi gặp anh.
Rất vui được gặp anh.
Mười lăm năm.
Không thay đổi một chút.
- Anh nhớ đến giáo đường cũ của Cha Boyle. - Nhớ không?
Ông ấy đã từng đứng ngay nơi anh đang đứng và làm tôi tan chảy nhựa đường ra ngoài.
Trời ạ, 15 năm. Không tưởng tượng được tôi không thấy anh suốt thời gian dài đó.
- Tôi đã từng thấy anh. - Vậy sao? Ở đâu?
Tôi đã ở đó khi anh thực hiện cuộc chạy 90 yard đấu với đội NYU.
- Tại sao anh không quay lại và đến gặp tôi? - Một số người đang đợi tôi lúc đó.
- Oh. Vâng, Thật ra lúc đó tôi đang nhận một cú đá. - Anh có nhận sao? Cái gì?
- Tại sao anh không viết gì cho tôi? - Anh biết nó như thế nào rồi, Jerry.
Tôi đã thay đổi địa chỉ và số thường xuyên, anh không có cách nào để hồi âm tôi.
Anh biết những gì xảy ra với các thư trong hộp. Mọi người đều đọc chúng.
Khi tôi còn ở trong, không có gì xảy ra. Khi tôi ra ngoài...
... Mọi thứ đã được lên trang nhất.
Vâng, tôi đọc tất cả các báo.
- Anh thật sự là một ông Cha đẹp trai. - Cảm ơn.
Mẹ anh luôn muốn anh làm điều đó, nhưng điều gì cuối cùng đã làm anh quyết định?
Chà, tôi đang đi trên nóc xe buýt...
-... nhìn xuống, xe đi qua thánh đường. - Điều đó đã cho anh một ý tưởng, phải không?
Thật buồn cười, tôi cũng đã có một ý tưởng trên nóc xe buýt một lần. Nó bắt tôi trả giá sáu năm.
Tôi đã đi lòng vòng trong khi anh đang hát với những đứa trẻ...
... Và tôi cứ nghĩ về anh và tôi 20 năm trước.
- Với cha Boyle. - Ừ.
Còn nhớ mình đưa "Merry Oldsmobile" vào bài thánh ca không?
- Làm thế nào tôi quên được? - Nó sẽ hát như thế nào?
Hãy dẫn con, vui lòng thắp sáng giữa sự u ám bao vây
Hãy dẫn con đi, vì đêm tối và con ở xa...
- Mình đã làm nhiều điều điên rồ hồi đó. - Chắc chắn rồi. Chắc chắn là rồi.
Mời vào.
Cha, Cha xuống cửa hàng được không? Tụi nó đang chờ Cha.
Được rồi. Cha sẽ xuống ngay. Nói chúng bắt đầu trò chơi đi.
- Được rồi, Cha! - Được rồi.
Cửa hàng gì mà ồn ào vậy? Tụi nhỏ sợ cha xứ lắm hả?
Anh nghĩ như vậy cũng không tệ. Tôi đang có chương trình giáo hóa tụi nhỏ.
- Một điểm giải trí cho trẻ em. - Kiểu như trường mẫu giáo hả?
Không, nó cũng dành cho tụi lớn.
Anh sẽ ngạc nhiên về việc nó đã giúp giữ những đứa trẻ khỏi trở nên....
lưu manh như tôi?
- Anh đã tốn của tôi rất nhiều lời cầu nguyện. - Bản thân tôi đã tự ý rút lui.
- Vâng. anh sẽ ở đây một thời gian chứ? - Cũng còn tùy. Tôi đang có một chuyện làm ăn nhỏ.
- Tôi đang tìm một phòng trọ. - Hãy tìm một nơi gần giáo xứ này.
- Một ý tưởng không tồi. Ở đây như ở nhà. - Vâng, và thật tuyệt khi có anh trở về.
- Tôi trở về để nhìn lại những người thân cũ. - Hãy đi lòng vòng và gặp gỡ mọi người.
Đây là nhà của Maggione. Cho thuê phòng. Anh còn nhớ bà ấy phải không?
Tụi mình đã lấy rất nhiều ống nước ở cái hầm đó.
Nhà thờ ở ngay góc phố. Tôi sẽ đến thăm anh thường xuyên.
- Hẹn gặp lại anh tại thánh lễ Chủ nhật? - Chắc chắn rồi. Tôi sẽ giúp anh trong buổi lễ.
- Thỏa thuận như vậy nhé. - Đồng ý.
- Bà Maggione có ở nhà không? - Anh muốn gì?
Tìm thuê phòng.
Mẹ tôi không có đây, nhưng người phụ nữ ở phòng 2 sẽ hướng dẫn anh đi xem phòng.
Vâng?
Vâng?
Tôi đang tìm thuê một căn phòng. Thằng bé nói cô sẽ giúp tôi chuyện đó.
Vâng. Để tôi đi lấy chìa khóa.
Tầng ba.
Có điều gì đó về khuôn mặt của anh trông cực kỳ quen thuộc.
- Cô đã được thấy trên mấy tờ báo hài. - Không đâu, tôi nói thực đấy.
Nghe này, bà chị, tôi chỉ đang muốn tìm thuê một căn phòng.
Nó đây.
Bà Maggione sẽ cho dọn sạch sẽ.
- Được lắm. Tôi đã từng ở nơi tồi tệ hơn. - Tôi nghĩ là anh đã từng.
- Tôi sẽ lấy phòng. Tiền thuê là bao nhiêu. - 5 đô la một tuần.
- Đã được bán. - Trả trước.
Được rồi
Viết cho tôi một biên lai.
Anh có thể tin tưởng vào tôi.
Tại sao anh lại đến đây?
Cô muốn xem tờ khai lý lịch, phải không?
Một người bạn cũ của tôi đã giới thiệu tôi qua đây. Jerry Connolly, linh mục từ giáo xứ.
- Cô biết anh ta? - Cha Jerry?
Vâng. Lý do đó đủ cho tôi được ở không?
Ồ, tôi biết rồi, anh là Rocky Sullivan.
- Ừ. - Còn nhớ tôi không?
- Không. - Laury Martin?
Laury Martin? Cô bé tươi tắn với bím tóc?
Chà, Xin chào. Cô đã nghe thấy gì? Cô muốn nói gì?
Xin chào.
- Này! Đợi tí! - Tôi đã đợi 15 năm để làm điều đó!
Tôi muốn gặp Jim Frazier.
- Tôi muốn gặp Frazier. - Anh ấy đang bận.
- Tôi sẽ đợi. - Anh là ai?
- Rocky Sullivan. - Oh. Đi nào.
Số một. Xóa bảng.
Chờ ở đây.
- Có người muốn gặp anh. - Hả? Ai vậy?
Rocky Sullivan.
- Rocky Sullivan? - Vâng.
- Anh ấy có biết tôi ở đây không? - Chắc chắn rồi. Anh không muốn gặp anh ta?
Không có chi. Mời hắn vào.
Chà, chà, Rocky! Thật bất ngờ.
- Anh nghe thấy gì? Anh muốn nói gì? - Tôi đã ghi ngày trên lịch.
Tôi nghĩ đó là vào tháng tới. Nếu không, tôi đã có một đội nhạc mừng anh ra.
Tôi nghĩ thật buồn cười vì ko thấy anh, suốt 3 năm qua chắc anh luôn bận rộn.
Anh có một chỗ thật sang. Có vẻ anh đang ngồi trên bạc.
- Vâng, chỉ.... Chà, anh biết Mac Keefer. - Mac Keefer? Đúng, tôi có nghe nói về anh ta.
- Anh ta sở hữu thị trấn này. Có thể mua và bán nó. - Chỉ có điều anh ta không mua. Anh ta bán nó.
- Ghế ngồi êm, hả? - Êm hơn cũi hộp...
... tôi đã ngủ trong suốt ba năm qua.
- Chà, bây giờ anh ra ngoài rồi, Rocky. - Ừ.
- Số tiền đó đâu? - Gì? Một trăm ngàn?
Tôi đã có nó sẵn cho anh, chỉ có điều như tôi nói, tôi không mong đợi...
- Tôi biết. Anh đã nói nó trước đây. - Anh không phải lo lắng về nó.
- Tôi không hề lo lắng. - Tôi sẽ có nó vào cuối tuần.
Trong khi đó, tôi cho rằng anh muốn một ít xài vặt. Đây, đây là 500.
Tôi sẽ nhận nó. Nó giúp tôi ổn định được vài ngày.
Đến lúc đó, anh có thể gom số tiền đó và cho biết tôi sẽ nhận ở đâu.
Anh sẽ đi đâu? Ý anh là sao?
Anh muốn giao tôi coi sóc nơi nào, khu nào của thị trấn và phần chia tôi thế nào.
- Phần chia của anh? - Đúng. Đó là một ý tưởng, phải không?
Tôi đã nằm trong hộp, 3 năm. Anh ôm tiền, móc nối và gầy dựng nó.
Cho anh và tôi. Không phải vậy sao?
Ồ, tôi hiểu rồi. Vâng. Tôi hiểu...
... nhưng anh đã hiểu sai điều này. Xem này, tôi làm việc cho Keefer. Anh ta là boss.
Tôi không có gì để nói. Nếu anh muốn có một vị trí trong cơ sở của anh ấy, tại sao...
No comments yet. Be the first to leave one.