Las primeras 200 líneas.
CON RUỒI Dịch bởi anhnguyentulsa©
Tôi đang làm về cái gì à?
Ờ, tôi đang làm một thứ sẽ thay đổi thế giới...
...và cuộc sống nhân loại mà ta hằng hay biết.
Thay đổi nhiều hay chỉ chút ít thôi? Anh phải nói rõ hơn cơ.
Cái gì, cô muốn tôi nói rõ ra ở đây, trong phòng này...
...với, ờ, một nửa cộng đồng khoa học Bắc Mỹ nghe lén à?
Vậy còn cách nào khác không?
Ờ, cô có thể đến phòng thí nghiệm của tôi.
Nghe này, tôi sẽ pha cappuccino mời cô.
Tôi có máy pha Faema riêng. Cô biết nó không?
Không phải đồ nhựa chưng bếp của dân "đú" đâu. Mà là, ừm...
...máy pha espresso xịn như nhà hàng, có con đại bàng chễm chệ ở trên...
Tôi có cảm giác là anh ít ra ngoài giao tiếp.
Cô cảm nhận được điều đó à?
Phải.
Tôi nghĩ cô đang phạm sai lầm.
Tôi nghĩ cô thật sự muốn nói chuyện với tôi.
Xin lỗi. Tôi còn ba cuộc phỏng vấn trước khi tiệc tàn.
Ừ, nhưng họ đâu làm về thứ thay đổi thế giới mà ta hằng hay biết.
Họ nói là có làm đấy.
Phải, nhưng họ đang nói dối.
Tôi thì không.
- Anh có bị sao không vậy? - Ồ...
Có chứ.
Anh không phải một nhà "nhậu" học uyên bác nhỉ.
Không, không. Trước giờ tôi vẫn thế. Là do... say xe đó.
Hồi còn nhỏ, tôi, ờ,...
...đã nôn ra chiếc xe đạp ba bánh.
- Tôi ghét xe cộ. - Tôi có cần chạy chậm lại một chút không?
Không, không. Cứ quẹo trái. Chúng ta sắp tới nơi rồi.
Nó đây à?
Nó, ờ, sạch sẽ hơn ở bên trong.
Xin mời.
Nghe này, ờ, có lẽ đây là một ý tưởng tồi.
Không. Quá trễ rồi.
Cô đã nhìn thấy chúng.
Không thể để cô sống sót ra khỏi đây được.
Tôi vẫn chưa nhìn thấy gì mà.
Những cái đó.
Buồng điện thoại "sang chảnh."
Dễ thương quá ha.
Này, tôi cá là anh còn một cái tủ nhạc tuyệt hảo ở đâu đó trong đây nữa cơ.
Có lẽ chỗ đó chăng?
Không.
Không, đây là cái...
Đây là nguyên mẫu của... những cái đó.
Nó là cái đầu tiên tôi chế ra.
Nó, ờ, chạy được, nhưng ì ạch quá.
Tôi gọi chúng là buồng dịch chuyển.
Chúng được điều khiển bởi cái này đây.
Tạ ơn Chúa.
Vậy chúng làm gì... mấy cái buồng điện thoại ấy?
Buồng dịch chuyển.
OK... Tôi cần một vật. Ờ...
Thế này, cô có vật gì, ừm,...
...riêng tư trên người mà tôi có thể dùng không?
Vật gì đó độc nhất của cô, như là một món đồ hay nữ trang chẳng hạn?
Cái gì, anh đang giỡn chơi à?
Không, tôi nói thật đấy.
Được. Nó đây.
Ừ hứ.
Tôi không đeo nữ trang.
Cái này chất đấy.
Ờ, là Brundle, Seth.
Đăng nhập: Brundle, Seth Mật khẩu:... Đang xác nhận ngữ điệu
Ờ, Brundle, Seth.
Ờ, Brundle, Seth.
Ngữ điệu khớp Nhận ra giọng nói Tiếp tục
Khởi động chuỗi dịch chuyển.
Ờ, cô đừng rời mắt khỏi cái vớ.
Phân tích thành phần cấu tạo
Thế nào?
Tuyệt.
Lò vi sóng lớn nhất thế giới.
May mà tôi không đưa chiếc Rolex cho anh... nếu tôi có một chiếc Rolex.
Không, cô hiểu sai câu chuyện rồi. Nhìn này.
Dịch chuyển thành công
Dịch chuyển ư?
Mời cô.
Ồ...
Chờ chút.
Đó là ảnh ba chiều à?
Cái vớ của tôi đâu?
Chính nó, là cái thật đấy.
Tới đi. Nhặt nó lên.
Tôi không nghĩ là tôi hiểu.
- Chuyện gì đã xảy ra vậy? - Cô hiểu mà.
Chỉ là cô đang bị choáng ngợp... Ừm...
Cái vớ của cô vừa được dịch chuyển tức thời...
...từ buồng này sang buồng kia...
...ờ, được phân rã ở đó và tổng hợp lại ở đó.
Kiểu kiểu vậy.
Nó sẽ làm thay đổi thế giới mà ta hằng hay biết, phải không?
Ồ, không.
Ờ, cái này thật là... không thể tin nổi.
Điều này vốn dĩ bất khả thi, phải không?
Sao anh có thể che giấu được bí mật cỡ này?
- Mời cô ngồi xuống đi. - Sao anh làm chuyện này một mình được?
A, tôi có làm một mình đâu. Có nhiều thứ trong đó tôi thậm chí còn không hiểu.
Tôi thật ra chỉ... điều hành hệ thống thôi.
Tôi giao miếng này mảnh nọ cho những người lỗi lạc hơn tôi nhiều.
Tôi nói: "Làm cái laser này. Thiết kế cái phân tích phân tử nọ."
Họ làm. Và tôi chỉ cần kết nối chúng lại. Nhưng mà...
...không ai biết dự án này thật ra là gì.
Vậy nên...
Chà. Còn, ờ, về tiền?
Công nghiệp Khoa học Bartok tài trợ à?
Ừ hứ. Nhưng họ để kệ tôi vì tôi không đắt giá.
Và họ biết sau tất cả, họ sẽ sở hữu hết, mặc cho nó là cái gì. Thế nên...
- Anh chưa cho họ biết à? - Khi nào tôi sẵn sàng đã.
Ồ. Chờ chút nhé.
- Cô làm gì vậy? - À, anh muốn tôi...
...trích dẫn đúng lời anh chứ?
Trích dẫn à? Không, không.
Tôi cứ tưởng đây là chuyện cá nhân. Cô không thể viết về cái này.
Anh đang nói gì thế? Tôi là một nhà báo mà.
- Ồ, không, không, không. - Anh biết điều đó mà.
Tôi xin lỗi. Tôi đã phạm sai lầm.
Lẽ ra tôi không nên cho cô xem cái này. Tôi rất, rất là xin lỗi.
Nghe này. Tạp chí Particle gửi tôi tới buổi tiệc đó để lấy câu chuyện.
Và đây là thứ hào hứng nhất mà tôi từng thấy.
Không. Tuyệt đối không.
- Xin cô giao cuốn băng ra. Làm ơn! - Anh đâu được làm thế.
Cô không được viết! Tôi chưa hề tiết lộ vụ này với một nhà báo nào hết.
- Nhưng anh vừa tiết lộ cho một nhà báo rồi. - Phải, có vẻ là vậy.
- Chứ còn gì nữa. - Chờ chút. Chờ chút.
Khoan... Lại đây đi. Còn cái vớ của cô thì sao?
Anh giữ lại mà làm bùa may mắn.
Tôi giao miếng này mảnh nọ ...
...cho những người lỗi lạc hơn tôi nhiều.
Tôi nói: "Làm cái laser này. Thiết kế cái phân tích phân tử nọ."
Họ làm. Và tôi chỉ cần kết nối chúng lại
Nhưng không ai biết dự án này thật ra là gì. Vậy nên...
Chà. Còn, ờ, về tiền?
Công nghiệp Khoa học Bartok tài trợ à?
Ừ hứ. Nhưng họ để kệ tôi vì tôi không đắt giá.
Và họ biết sau tất cả, họ sẽ sở hữu hết, mặc cho nó là cái gì. Thế nên...
À, có thế thôi.
Anh nghĩ sao?
Đó là một trò đùa.
- Cái gì? - Hắn đang "bịp" cô đấy.
Trò ảo thuật tán gái ở hộp đêm ấy mà, trò "hai cái buồng."
Và cô đã dính bẫy.
- Chờ chút đi. Đấy không phải ảo... - Chúng ta đi ăn trưa chứ?
Nghe này, không phải trò ảo thuật đâu.
Tôi đã ở đó. Tôi đã tận mắt chứng kiến.
Ờ.
Chắc rồi. Cho hắn vào đi.
- Cô nhất định đã tạo ấn tượng rồi. - Ý anh là sao?
Nhà ảo thuật của cô đã theo cô tới đây rồi.
Tôi là Stathis Borans, biên tập của tạp chí Particle.
- Ờ, Seth Brundle... - Tôi biết anh là ai.
Nghe này, ờ, sao hai người không dùng văn phòng của tôi nhỉ?
Tôi phải đi gấp.
Nếu anh có kế hoạch làm biến mất cái gì...
...thì cho tôi biết với nhé.
Tôi có một trợ lý biên tập đã "hết hạn sử dụng."
Cô không bỏ phí chút thời gian nào nhỉ.
Cuộc đời là mấy tí.
Trông có vẻ... anh ta không mấy ấn tượng với cuốn băng nhỉ?
Anh ta nghĩ anh là phường bịp bợm.
- Xuất sắc rồi. - Vậy sao? A...
...chúng ta hãy coi người ở Omni nghĩ gì về nó.
Không, không, nghe này, Veronica.
Tôi tới đây để nói một cụm từ thần bí với cô.
Thế à?
Bơ-gơ phô mai.
Tôi đã làm việc một mình quá lâu rồi.
Tôi cảm thấy bị thôi thúc, ờ, phải nói ra những gì tôi đang làm.
Nhưng, ừm, nếu chuyện lộ ra ngoài lúc này, Veronica...
...nó sẽ giết tôi đấy.
Người của Bartok sẽ giết tôi. Đồng nghiệp sẽ giết tôi.
Nó vẫn chưa sẵn sàng.
Nó chạy có vẻ ổn mà.
Không đâu. Còn thiếu cái gì đó quan trọng.
Vậy sao?
Ừ.
Là cái gì thế?
Tôi chỉ có thể dịch chuyển những vật vô tri giác.
A, chuyện gì xảy ra khi anh dịch chuyển những thứ còn sống?
Đang ăn không nên nói ra.
Đâu thể tệ hơn cái này được.
Nghe này, anh chưa thuyết phục được tôi mấy đâu.
Tôi nghĩ bây giờ là lúc thế giới nên biết về nó.
Và tôi nghĩ tôi nên là người nói ra.
Cô nên nói ra...
...nhưng, ờ, chưa phải lúc.
Nghe này, cô đã biết được những gì nào?
Đủ để làm anh thấp thỏm thôi.
Sao không biết thêm? Hãy để tôi làm dự án chính của cô.
Ý tôi là một cuốn sách thay vì một bài báo.
Hãy theo tôi và công trình của tôi mỗi ngày...
...đi vào chi tiết hết mức có thể.
Đời tôi vốn vô vị nên chẳng có gì để cô làm phiền cả.
Hãy nghiên cứu về hoàn cảnh, trình bày về quá trình.
"Hồ sơ hoàn thiện về phát minh chấn động nhất quả đất từ trước đến nay...
...phát minh đặt dấu chấm hết cho mọi khái niệm của sự vận chuyển...
...của lằn ranh và biên giới, của thời gian và không gian."
Cuốn sách sẽ kết thúc bằng việc tôi...
No comments yet. Be the first to leave one.