Las primeras 200 líneas.
NETFLIX GIỚI THIỆU
Chúng như những con sâu.
Loại sâu nào?
Như lũ sâu bọ,
ở đâu cũng có.
Kiểu giun trong người?
Phải, trong người.
Giun đất sao?
Không phải.
Một loại sâu bọ khác.
Cô không cử động nổi.
Nhưng ai đó đang kéo cô.
Cháu đó à, David?
Cô phải tỉnh táo, cô Amanda.
Cô phải hiểu điều gì quan trọng.
Điều gì quan trọng, David?
Sao ta thấy những thứ này?
Vì những gì cô thấy,
tất cả chúng ta đều thấy.
Mình phải quay lại vườn, Amanda.
Amanda.
Amanda.
Cháu có trong vườn không?
Không có.
Nhưng có Carola, mẹ cháu.
Cô gặp mẹ cháu mấy hôm trước, khi bọn cô đến căn nhà.
Bọn cô vừa ở sông về.
Mẹ cháu đang làm gì?
Cô ấy uống nốt nước chanh rồi để cốc trên cỏ, cạnh cái ghế dài.
Cô ấy đứng dậy đi chỗ khác.
Mẹ cháu quên đôi dép trên bậc thang hồ bơi cách đó vài bước chân.
Nhưng cô không nói gì.
Tại sao thế?
Vì cô muốn chờ xem cô ấy làm gì.
Và mẹ làm gì?
Cô ấy đeo túi lên vai
và trong bộ bikini vàng, đi về phía chiếc xe.
Cô ấy đi vòng quanh nó, tay lướt dọc theo xe.
Dù không nhìn cô,
nhưng cô ấy lại khiến cô đứng dậy đi về phía cô ấy.
Còn gì nữa ạ?
Sao cô lại im lặng?
Cô liếc nhìn Nina, con bé vẫn đang ngủ trên hiên.
Chuyện này không quan trọng.
Ta phải bắt đầu lại.
Ngày cô vừa đến thị trấn.
Cô đang hét à?
Vâng. Đúng vậy.
- Chúc một ngày tốt lành, các quý cô. - Xin chào. Bác hẳn là Geser.
- Phải. Chào mừng. - Cảm ơn đã đến gặp bọn cháu.
Chắc cháu không thể tự tìm ra căn nhà.
Tất nhiên, sẵn sàng giúp đỡ.
Thôi ngay, Bronco. Thôi ngay.
- Đợi chút, tôi cột lũ chó lại rồi đi. - Vâng.
Chuyện này quan trọng.
Nhưng cái gì quan trọng?
Cô cần hiểu cái gì quan trọng, cái gì không.
Các chi tiết, cô Amanda.
Phải thấy các chi tiết.
Ngôi nhà không xa thị trấn.
Hai mươi phút là đi bộ tới nơi.
Và cô bé này có thể đi xe đạp.
Xe này được đấy.
- Xe bố cháu đấy. - Bố cô là người Argentina.
Cô gặp cháu lần đầu.
Tay cô đang run.
Cháu đang nhìn tay cô, chúng có run đâu.
Kia là nhà bọn cháu ạ?
Không, phải đi thêm chút nữa.
Hai mẹ con sẽ thích lắm. Nhà có hồ bơi cực đẹp.
Hồ bơi đấy.
Đó là ngày cô gặp mẹ cháu.
Cô ấy đột nhiên xuất hiện.
Cô ấy đặt xô xuống để mở cổng,
rồi lại đặt nó xuống để đóng cổng.
Cô lập tức mến cô ấy.
- Xin chào. - Xin chào.
Xin lỗi vì tự tiện vào. Tôi mang nước.
Đôi khi không thể uống nước máy. Vì cô mới đến, tôi mang nước cho.
Cảm ơn.
- Tôi là Carola. Chào mừng. - Rất vui được gặp. Tôi là Amanda.
Nina, con gái tôi.
Chào Nina.
Ta có thể pha nước chanh. Cô uống chứ?
À, vâng, tôi cũng đang thèm. Nóng quá.
Cô đến một mình à?
Bọn tôi đến trước. Chồng tôi đang tới.
Họ đã chuẩn bị căn nhà suốt mấy ngày. Đẹp đấy.
Hiếm khi có hàng xóm dễ mến.
- Nhà cô sẽ ở lại lâu chứ? - Chỉ mùa hè thôi.
Và tôi muốn Nina ngắm nhà.
Cô cũng ở nơi khác đến nhỉ?
Sao cô nghĩ mẹ cháu gốc không ở đây?
Lời khen hay quá.
Cô ấy có vẻ quá tinh tế.
Tôi sinh ra ở đây.
Cô nhớ cách cô ấy cử động tay trên xe.
Cánh tay cô ấy, tiếng những chiếc vòng.
Mùi thơm từ kem chống nắng khi cô ấy cử động trên ghế.
Đừng phân tâm. Hãy quay lại khu vườn nào.
Sao ta luôn quay lại khu vườn?
Vì đó là khi mẹ cháu lần đầu kể về cháu với cô.
Chuyện bắt đầu như thế .
Nếu tôi kể, cô sẽ không muốn gặp tôi nữa.
Sẽ không để thằng bé chơi với Nina.
Ai cơ?
David à?
Thật đấy, Amanda.
Đó là con cô à? Con trai cô?
Từng là vậy.
Giờ hết rồi.
Không còn là của tôi.
Mẹ nói cháu đấy, David.
Cháu biết. Cô kể tiếp đi.
Tôi không hiểu, Carola. Con cái thì mãi là của ta.
Không, cưng ạ.
Tôi cần hút thuốc.
Cả cô và mẹ cháu đều quý mến nhau.
Đôi khi, cả căm ghét trong chốc lát.
Hồi mới sinh, David là thiên thần.
Tất nhiên rồi.
Trong bệnh viện, lần đầu họ đặt nó vào tay tôi,
tôi đã rất khiếp sợ.
Tôi đã tin nó thiếu một ngón tay.
Y tá nói đôi khi sau khi gây mê sẽ bị thế. Khiến ta hơi hoang tưởng…
Nhưng khi chưa đếm đủ mười ngón tay của nó hai lần…
tôi không tin nó bình thường.
Giờ tôi sẵn sàng hi sinh tất cả để nó chỉ thiếu một ngón tay.
Nó bị sao?
Nó từng là thiên thần, thật đó. Khi cười…
Gạt tàn xe này đâu?
Đó.
Rồi David bị bệnh.
Khoảng bảy năm trước.
Tôi đã bắt đầu làm việc với chồng.
Đó là lần đầu trong đời tôi làm việc. Tưởng tượng được chứ?
Tôi làm kế toán cho anh ấy, mà lại chả dính đến kế toán gì.
Tôi làm việc vặt quanh thị trấn, mặc váy đẹp.
Với cô thì khác. Cô sống ở nơi khác.
Ở đây muốn ăn diện phải có cớ và tôi đã có một cái cớ hoàn hảo.
Chồng cô làm nghề gì?
Omar gây giống ngựa.
Ừ, đúng thế.
Omar hồi đó khác.
Khi tôi gặp, anh ấy vẫn còn cười.
Bọn tôi có hai con ngựa cái tuyệt vời.
Hai con ngựa tuyệt đẹp. Mèo Buồn và Da Mịn.
Mà bí kíp không nằm ở ngựa cái.
Bí kíp là có ngựa đực tốt làm giống và muốn thế phải mất cả đống tiền.
Một phần ba không đủ.
Và tôi không đợi đến khi anh bán nó. Tiền trao cháo múc.
Trả một nửa trước, một nửa khi sinh ngựa con.
Đảm bảo tôi có thể kiếm được ít nhất 200,000.
Sẽ không ai biết cả.
Hoàng tử của các hoàng tử.
Tham vọng đấy, Omar.
Tôi đã để mắt đến nó từ lúc đẻ.
Mà nếu nó bị sao, họ sẽ treo cổ hai ta.
Ba ngày. Và nếu ông chủ về sớm, phải đem nó trả tôi sau nửa tiếng.
Cậu kia đáng tin chứ?
Ừ.
Anh thích màu nào?
Đợi phát tài, anh sẽ lót thảm cả bếp cho em.
- Là phép thuật… - Là phép thuật…
Nhìn nó đi.
Đẹp quá nhỉ?
Nhìn đi.
Con ngựa ô kìa.
Nhìn nó vẫy đuôi mời gọi ngựa đực kìa.
Nó muốn được ngựa đực thích. Rồi nó sẽ sinh ngựa con.
Lại con ngựa đực chết tiệt.
Em đang ghen kìa.
Còn anh lạnh cóng.
Chào anh yêu.
Chào em.
Anh ra ngoài một lát.
Em xem con ngựa nhé?
Anh chỉ quan tâm đến con ngựa đó.
Anh hứa tầm năm giờ về. Chắc chắn hôm nay nó sẽ "cưỡi" con cái còn lại.
Một con ngựa.
- Con này. - Phải, nó là con mẹ.
Còn con này?
- Con nó. - Con nó.
- Con là gì? - Con trai.
Chạy đi, ngựa nhỏ…
- Từ đồng cỏ đến… - Đến biển
Mẹ yêu con.
Chạy đi, ngựa nhỏ…
- Bốt con đâu? - Con không biết.
- Ý con là sao? - Mất rồi ạ.
- Mẹ. - Đi nào, David. Mau đi nào.
Vũng nước kìa.
Mẹ xem con làm gì này, mẹ ơi.
Mẹ, nhìn này.
Nó sắp rơi này.
Con làm gì vậy? Ra khỏi đó đi.
Mày bị điên à? Nếu để mất mày, tao sẽ mất cả căn nhà.
Đi nào.
Dừng lại.
Qua đây.
No comments yet. Be the first to leave one.