Some Came Running

Some Came Running

Descargar subtítulo en Vietnamese

Información de lanzamiento

Some Came Running 1958 720p WEB-DL AAC2 0 H 264-brento vi
Comentario por nam le
Some Came Running 1958 720p WEB-DL AAC2.0 H.264-brento

Etiquetas

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
720p
720
Publicado el: 2020-08-16
Descargas: 33
Para personas con discapacidad auditiva: No

Vista previa de los subtítulos en Vietnamese

Las primeras 200 líneas.

NHƯ DÒNG THÁC LŨ

Parkman.

Này, anh lính.

Đây là Parkman.

Họ bảo tôi gọi cho anh khi đến Parkman.

Ai nói với ông?

Những người đã đưa anh lên xe buýt.

Họ nói với tôi Parkman là quê của anh.

- Đúng không? - Ừ.

Đã từng là quê tôi.

- Chỉ hai cái này thôi? - Ừ.

Không, cám ơn. Ông rảnh làm một cốc bia không?

Uh, không, cảm ơn. Dù sao vẫn chưa có chỗ nào mở cửa.

Này, anh đi đâu vậy?

Anh tính đi mà không có em, hử?

Nghe này, em yêu, còn hơi sớm...

Chà, em thích như vậy. Anh mời một người đi du lịch với anh rồi anh...

Khoan, khoan, khoan đã. Tôi mời em sao?

Chà, nếu anh không mời, bộ anh nghĩ là em sẽ có mặt ở đây, hả?

Em là gì vậy, một kẻ lang thang hay thứ gì đó sao?

Phòng Xanh của Gilly, Chicago.

Em đã ở với Raymond.

- Raymond. Raymond? - Gã mà anh đã chỉ vào mặt.

- Ồ, phải rồi. - Giờ thì anh nhớ chứ?

Tôi muốn quên nó đi.

Chà, Dave này, anh biết đấy, anh thực sự rất ngọt ngào với em.

- Uh, nhìn này... - Anh biết gì không?

Em muốn có một chiếc giường êm ái. Em đang nói gì đây không biết...? Ôi.

Anh thấy sao, nếu mình tìm một chỗ nghỉ...

... và sau đó, sau đó chúng ta sẽ đi gặp gia đình của anh?

Đó chỉ là lời chúc mừng đẹp nhất một chàng trai trao cho cô gái của mình.

- Yêu cầu gặp mặt người thân của anh ấy và mọi thứ. - Xem này, xem này, em yêu. Ừm...

Tôi cảm thấy chuyện này không khá, thành phố này không hợp với em đâu.

Anh không muốn em ở đây?

Không, tôi không nói vậy.

Chỉ là, tôi có nhiều việc phải làm ở đây, em biết không?

Vậy tại sao em không đi đâu đó nghỉ ngơi và tắm rửa?

Xe buýt khởi hành sau... 12 giờ trưa hay 12 giờ 30 phút, tôi không biết.

Ồ, anh không cần phải làm điều đó, Dave.

Chà, tôi đã đưa em đi khá xa.

Năm mươi đô.

Nhìn này, tôi thực sự xin lỗi.

Nhưng em biết đấy, một chàng trai bị...

... và gặp một cô gái và, em biết đấy...

Em là một cô bé dễ thương. Tôi thích em.

Giữ sức khỏe, nhé?

Chào.

Chắc là đã ngủ gật.

- Tôi đã có thể đã cướp tiền của anh. - Phải, nếu anh đang đói bạc.

Tôi muốn một phòng tốt nhất.

Giá 7.50 một ngày?

Tôi đã tự hứa nếu phải quay lại đây, tôi sẽ có một căn phòng tốt nhất trong nhà.

101.

Hirsh?

- Này, anh có liên quan đến Frank Hirsh? - Anh trai.

Không biết là ông ta có một người em.

Bản thân tôi cũng bắt đầu có cảm giác như vậy.

- Anh nhìn không giống ông ấy. - Cảm ơn.

Mời đi lối này.

Cần gì nữa không, anh Hirsh?

Phải, anh có thể lấy cho tôi một xô đá, được chứ?

Và, ờ...

... Tôi có một hối phiếu ngân hàng trị giá 5500 đô la. Tôi muốn anh chạy...

... đến Ngân hàng Citizen National. Ngay sau khi họ mở, hãy gởi vào đó.

5.500 đô?

Đúng rồi.

Và lấy cho tôi vài chai whisky.

Bất kỳ loại rượu whisky pha trộn nào cũng được.

Anh nói, uh, Citizen's National?

Phải.

Anh trai của anh, Frank, không phải ông ta trong ban quản trị ngân hàng khác sao?

Parkman Savings and Loan?

Phải rồi, tôi tin đúng là anh ấy.

Tôi không thể rời đi được trước khi người hầu phòng đến đây.

Và ngân hàng không mở cửa trước 10 giờ.

Mười giờ cũng không sao. Không thành vấn đề.

- Mẫu mã đó rất phổ biến hiện nay. Quá đẹp.

Chào các cô. Buổi sáng tốt lành.

- Bà đang mua sắm cho đám cưới? - Chúng tôi đang xem một số mẫu bạc.

Virginia, cưng à, tôi chưa có cơ hội để gửi lời chúc mừng.

- Cảm ơn ông. - Cô đã tìm thấy thứ gì cô thích chưa?

Chà, Virginia thích kiểu hiện đại, và cô ấy là người sắp kết hôn.

Nhưng tôi không biết lựa thứ nào.

Chà, cá nhân tôi thích các kiểu truyền thống hơn...

... nhưng rất nhiều phụ nữ kỳ thị đang đặt hàng hiện đại ngày nay.

Al, hãy cho họ xem mẫu Tobi. Đó là một thiết kế dễ thương.

Frank này, tôi vừa nghe em trai anh, Dave, trở lại thị trấn.

Thật thú vị phải không?

Oh.

Bà thấy đấy, nó có những đường nét cổ điển, nhưng nó vẫn có sự đơn giản của hiện đại.

Frank. Tôi đã nói, không phải là thú vị khi em trai của ông, Dave, trở lại thị trấn?

Ôi, Dave. Ha-ha. Chắc chắn là vậy rồi. Và thật vui khi anh ấy trở lại.

- Tôi cho là... - Bây giờ, xin bà cứ thoải mái...

... và, Al, bây giờ anh hãy tiếp họ thật tốt nhé.

Tôi sẽ cố gắng, ông Hirsh.

Ồ, chờ một phút. Anh ấy có đây.

- Chào buổi sáng, ông Hirsh. - Chào, Edith.

Của ông đây.

- Ồ, ai vậy? - Ned Deacon. Anh ấy nói nó quan trọng.

Điều đó có nghĩa là nó quan trọng đối với anh ấy.

Chào, Ned. Có chuyện gì vậy?

Anh có nghe nói em trai của anh, Dave, đã trở lại thị trấn?

Ồ, tất nhiên tôi biết. Anh ấy, ờ... Anh ấy gọi cho tôi sáng nay.

À, em trai anh có nói với anh...

... anh ta đã gửi hơn 5000$ vào ngân hàng kia?

Oh?

Bây giờ, Frank, với tư cách là giám đốc của Parkman Savings...

... điều đó rõ ràng là làm anh bị mất mặt.

Tôi chắc chắn là anh ta đã bị lẫn lộn với các ngân hàng.

Vâng, tôi biết điều đó, Ned.

Tôi biết anh đã cho tôi cuộc hẹn đó, vâng.

Ồ, chắc chắn rồi. Cá với anh là tôi sẽ nói thẳng ra.

Vâng.

Vâng. Tạm biệt anh.

Có chuyện gì không, ông Hirsh?

Ồ, không, không, không. Không có gì.

- Dave? - Vào đi, chỗ này.

- Sao chú biết đó là tôi? - Đoán là chỉ có anh đến.

Dave, đồ chết tiệt, chào mừng trở lại.

- Ngồi xuống đi. - Ồ, rất vui được gặp cậu.

Thật là khoảng thời gian dài.

- Mười sáu năm. - Ôi, đồ chó... chú mày

Mười sáu năm và thậm chí không có một tấm bưu thiếp.

Tôi không nghĩ rằng anh sẽ lo lắng về tôi.

Ồ, trông chú vẫn ổn, Dave.

Ồ, tôi biết, tôi biết, nó đang trở nên mỏng hơn một chút.

Nhưng như thiên hạ nói, "Không có nhiều cỏ trên một con phố đông đúc."

Anh có thể bị rụng tóc, nhưng anh không mất đi sự thông minh của mình.

- Anh muốn uống gì không? - Cái gì, vào lúc 10:30 sáng?

- Tôi không xem đồng hồ. - Ha-ha-ha.

Ồ, lúc này chú viết lách ra sao? Khi thấy tên chú trên ấn phẩm...

... ít nhất chúng tôi biết là chú còn sống.

- Tôi đã từ bỏ nó. - Tại sao? Chú rất thành công.

- Chú có một số... - Ông già vẫn còn xung quanh?

Oh. Oh, chú không biết sao?

Không, không, Chúa cho linh hồn ông ấy yên nghỉ. Ông ấy đã qua đời cách đây 4, 5 năm.

Cho đến cuối đời, Dave, ông ấy ngồi xe lăn suốt.

- Uống rượu hả? - Chà, còn gì nữa?

Chà. Thật là một gia đình điển hình.

Ồ, hãy đợi cho đến khi chú thấy thế hệ mới, Dave.

Biết sao không, đó là cháu gái của chú. Một quý cô thực sự.

Nói nghe, tại sao chú không dọn đồ đạc và tới ở với anh, hả?

Anh chị có nhiều phòng trống.

Chà, anh bảo đảm chuyện đó.

Không, cảm ơn, Frank. Tôi đã mướn phòng ở đây.

Thôi, để tôi gọi cho Agnes và nói chị ấy lôi con bê ra khỏi tủ đá.

- Chú sẽ ăn tối với chúng tôi tối nay. - Xin lỗi, Frank, tôi có chương trình rồi.

Ồ, ừm, chương trình của chú là gì, Davey?

Điều gì đã khiến chú quyết định trở lại Parkman?

Tôi đã cai và từ giã đám bạn say sỉn...

... và cho họ biết nơi tôi sinh ra. - Có gì sai đâu? Parkman là quê nhà của chú.

Làm sao anh biết tôi ở đây?

Thực ra, mọi người trong thị trấn đều biết chú ở đây trước cả tôi.

Đáng lẽ chú phải báo tôi trước. Chú nợ tôi chuyện đó.

Ồ, tôi nợ anh nhiều hơn thế.

Chính xác là bốn trăm mười đô la. Tôi đã có sẵn cheque gởi trả anh.

Cái đó để làm gì?

Tấm séc nhỏ này thanh toán chỗ ở nhà bà Dilman cho đám nhỏ.

3 đô la và 50 xu một tuần từ khi tôi 12 tuổi cho đến khi tôi đọc một tập tài liệu du lịch.

- Chú không thể cứ nghiền ngẫm về điều đó. - Tôi không nghiền ngẫm. Tôi rất biết ơn.

Tôi thoải mái hơn một chút so với hầu hết những đứa trẻ. Tôi đã có một người anh lớn hào phóng.

Tôi là người mà họ gọi là nội trú bán từ thiện.

Chú mong đợi tôi phải làm gì khác? Gia đình đã dọn đến ở với tôi chưa?

Chú cũng biết tôi vừa kết hôn với Agnes.

Lạy Chúa, Dave, giờ đây chú đã trưởng thành.

Chú biết là một người đàn ông phải sống cuộc sống của riêng mình.

Agnes lúc này ra sao, Frank?

Ồ...

Davey, tôi đã làm những gì tôi nghĩ là đúng.

Không ai có thể làm hơn thế.

Chắc chắn điều đó rất khó khăn với chú, nhưng chú nghĩ tôi cảm thấy thế nào?

Đem chú vào nhà? em trai duy nhất của tôi.

Tôi không phải là gỗ đá, Dave.

Nếu chú biết có những đêm tôi không thể ngủ.

Câu chuyện của anh khiến tôi rơi nước mắt.

- Hãy nhận tấm cheque đi. - Thôi nào.

Nhận nó đi.

Được rồi, nếu nó sẽ khiến chú cảm thấy hạnh phúc hơn.

Tôi sẽ không cãi cọ với chú, Dave. Cuộc sống quá ngắn cho điều đó.

Tại sao chú không ăn tối với chúng tôi? Tôi rất muốn thế.

Không phải là nó sẽ thấy buồn cười nếu chú không đến, chú biết đấy...

... nhưng chú sẽ đến chứ?

- Mấy giờ? - Ý chú là chú sẽ đến?

Nếu anh chắc chắn Agnes sẽ không kiếm chuyện.

- Tôi không phải là người bà con yêu thích của cô ấy. - Ồ, nói gì vậy.

Gặp tôi ở cửa hàng, 5 giờ, nhé?

Và tôi sẽ gọi cho Agnes và nhờ cô ấy sửa một cái gì đó thật đặc biệt, đồng ý chứ?

Oh. Ha-ha.

Uh, về cái trò ngớ ngẩn khi chú gởi tiền vào ngân hàng khác.

- Chú biết không, đó là... - Tôi nghĩ mình nên chia tay.

- Hẹn gặp lại lúc 5 giờ. - Hẹn gặp lại.

Không, Frank. Ôi, không.

Tôi không muốn có anh ta trong nhà của tôi.

Nhưng, Agnes, chú ấy là em trai của anh.

Anh không có chút danh dự nào sao?

Sau khi anh ta đến đây và cố tình làm bẽ mặt anh?

Và...

Tất cả những gì anh ta viết về tôi trong cuốn sách của anh ta.

Nó thật khó chịu và độc ác và...

Tại sao em cứ khăng khăng anh ta đang viết về em?

Comentarios

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left