Las primeras 200 líneas.
A Nikkatsu Production
THE BURMESE HARP
Produced by TAKAGI Masayuki
Original story by TAKEYAMA Michio Screenplay by WADA Natto
Cinematography by YOKOYAMA Minoru
Music by IFUKUBE Akira
Cast:
MIKUNI Rentaro, YASUI Shoji
HAMAMURA Jun, NAITO Taketoshi, NISHIMURA Ko, KASUGA Shunji
Directed by ICHIKAWA Kon
Đất ở Miến Điện màu đỏ
Và đá sỏi cũng vậy.
Chiến tranh đã kết thúc nhiều năm trước,
nhưng nó để lại nhiều chuyện buồn thảm không thể tẩy xóa trong lòng chúng tôi.
Một chuyện như vậy
đã xảy ra tại đơn vị chúng tôi.
Đó là một chuyện chúng tôi sẽ không bao giờ quên được.
Vào Tháng 7 năm 1945,
những làn sóng chiến tranh đã quay ngược lại Nhật Bản, ngay cả ở Miến Điện.
Tiểu đoàn chúng tôi đã rút lui hết núi này đến núi kia.
Chúng tôi muốn quay về biên giới bằng mọi cách.
và băng qua đất Thái.
Sao chúng ta không hát đi?
Ca hát có ý nghĩa trong những hoàn cảnh như vầy.
Mizushima...
Chơi đàn cầm cho chúng tôi nghe.
Một đêm thu muộn
Người lữ khách cô đơn
Nhìn lên bầu trời
Với con tim tuyệt vọng
Quê nhà yêu dấu
Cha mẹ thân yêu
Con đường trong mơ
Là đường đưa về nhà...
Chúng tôi thường đồng ca.
Chỉ huy của chúng tôi đã tốt nghiệp trường âm nhạc,
và ông thích dạy chúng tôi những kỹ thuật về đồng ca.
Những bản nhạc đó đã nâng đỡ tinh thần chúng tôi trong giây phút buồn đau.
Ở đơn vị chúng tôi,
có một tay thụ cầm tài hoa trong số những tay đàn ở Miến.
Binh 2 Mizushima đã học cách chơi thứ đàn đó.
Anh ta chưa từng qua lớp nhạc nào,
nhưng anh có tài năng thiên phú và mau chóng trở thành bậc thày.
Anh hòa âm tuyệt vời hài hòa và biến tấu
và đệm theo lúc chúng tôi hát.
- Kobayashi, giữ mấy thứ này giúp tôi. - Được rồi.
Binh 2 Mizushima báo cáo thi hành nhiệm vụ trinh sát, thưa xếp.
- Cám ơn. - Tôi sẽ ra hiệu bằng tiếng đàn, như thường lệ, xếp.
Tôi sẽ chơi "Nguy hiểm" khi thấy bất thường, "Vô sự" nếu tiến tới an toàn.
Anh ăn mặc như vầy nhìn hợp hơn là mặc quân phục.
Hắn nhìn giống người Miến.
Anh nên định cư ở lại đây. Người bản xứ sẽ mến anh đấy.
Tôi người Miến.
Miến Điện là quốc gia xinh đẹp.
Chuyện gì làm hắn đi lâu vậy?
Chúng ta có cần gởi thêm tiền sát viên nữa không?
- Tiếng thụ cầm! - Mizushima đang chơi đàn.
Âm điệu gì vậy, xếp?
Anh vẫn chưa nghe được sao? Đó là điệu "Vô sự".
Tôi luôn bị lẫn lộn, thưa xếp.
Ông trung sĩ có lỗ tai điếc.
Bước ra!
- Quần áo anh đâu hết rồi? - Bộ anh bị chồn bỏ bùa rồi sao?
- Mấy tên kẻ trộm vây lấy tôi. - Kẻ trộm?
Chúng lấy gì vậy?
Còn lấy gì được nữa? Hắn chỉ có mỗi bộ váy trên người.
- Tụi nó lột váy của tôi. - Và gói anh bằng lá chuối hả?
Chúng đưa tôi mấy thứ này. Chúng có cả đống.
Chúng chỉ súng vào mặt tôi,
và đòi tôi phải đổi cái váy lấy mấy lá chuối này.
Thật là một màn cướp lịch sự!
Mizushima, anh nhìn đẹp hơn trong những cái lá này.
Thêm dây chuyền vàng trên cổ, anh sẽ nhìn giống mọi ăn thịt người!
Cái khố lá chuối giúp anh đỡ lạnh.
Điều lo lớn nhất của chúng tôi là lương thực.
Lính nhảy dù đối phương đã đặt bẫy xung quanh khắp mọi làng.
vì vậy chúng tôi không được phép bất cẩn.
Trưởng làng đâu rồi?
Qua những đám mây ở xa tuyết lấp lánh trên ngọn Himalaya.
Chúng tôi ngâm mình trong dòng nước tan chảy
Ở nơi xa xôi tâm linh giấu kín của anh
con tim nóng bỏng của tôi dịu đi qua làn nước mát...
Anh có thấy những đỉnh núi của dãy Himalaya từ đây không?
Ở đây, tôi không thấy được.
Những lời kinh và truyền thuyết nói với chúng ta
dãy Himalaya là quê nhà của linh hồn.
Chúng ta lâu rồi không được nhìn thấy chúng, dù một lần trong đời.
Mizushima, tiếng đàn của anh gần đây ngày càng hay.
Không phải vậy đâu.
Anh nên định cư ở đây và chơi đàn. Anh vẫn thường nói anh yêu Miến Điện.
Tôi muốn về nhà ở Nhật.
Nhật Bản?
Lòng hiếu khách của ông thật ngoài sự mong đợi. Chúng tôi chân thành cảm ơn.
Chúng tôi sẽ hát một bài để tỏ lòng biết ơn.
- "Giương buồm", câu 1. - Vâng, thưa xếp.
Tôi đã biết là tình hình không thể trông mong quá tốt như vậy.
- Đứng yên! - Thùng đạn dược để ở ngoài sân!
Không ai được di chuyển.
Có phải lính Anh?
Hát lên!
Bọn nó xếp hàng dài ở trong rừng.
Mình phải làm tụi nó nghĩ mình không biết. Hát đi!
Và sẵn sàng chiến đấu trong lúc hát.
Hoa rơi trong ly rượu bạc
Trăng chiếu trên rượu ngọt ngào
Lạc lối trong ý nghĩ về hòa bình và thinh lặng
Ta nhìn xuống những cánh đồng vinh quang
vươn lên tới ngọn đồi xa
5 chàng trai cường tráng trong tinh thần kiêu dũng
Vỗ tay đi!
Cười!
Bọn chúng có thể tấn công bất cứ lúc nào.
Trời sắp tối rồi.
Ta phải làm chúng không cảnh giác. Cười và vỗ tay đi!
Mình tính sao những thùng đạn dược, hả xếp?
Chỉ cần một phát là nổ tan tành.
Chỉ cần một phát là chúng ta bay ra từng mảnh.
Lạy trời phật...
- Báo động lầm. Không phải địch quân. - Chờ.
Bài hát tiếng Anh.
Đêm đó, chúng tôi mới biết là chiến tranh đã kết thúc 3 ngày trước.
Chúng tôi buông súng.
Chúng ta đã đầu hàng.
Không chỉ chúng ta, mà quốc gia chúng ta cũng đã đầu hàng.
Tôi không biết chắc phải làm gì trong lúc này.
Chúng ta không biết họ sẽ đem chúng ta đi đâu, chúng ta phải làm gì,
hoặc ngay cả nếu chúng ta được phép tiếp tục sống.
Toàn nước Nhật đã bị bom nặng nề.
Rất nhiều người đã chết. Nhiều người không nhà và chết đói.
Đất nước chúng ta bị tàn phá,
trong khi chúng ta bị cầm tù cách xa hàng ngàn dặm.
Tất cả điều chúng ta có thể làm lúc này là ngó và chờ.
Thật vô ích nếu chống trả lại định mệnh của chúng ta.
Tốt hơn cả là hãy chấp nhận nó như một người đàn ông...
và chờ đến một ngày đất nước chúng ta phục hưng trở lại.
Cho tới lúc này, chúng ta đã cùng sống chết với nhau.
Bây giờ chúng ta cũng phải cùng chia sẻ định mệnh này.
Có thể chúng ta sẽ chết ở đất Miến này.
Nếu phải vậy, chúng ta sẽ cùng chết với nhau.
Nhưng nếu có cơ may nào đó chúng ta có thể hồi hương,
chúng ta sẽ cùng về với nhau, không bỏ lại một ai.
Chúng ta sẽ làm việc để tái tạo đất nước chúng ta.
Đó là tất cả suy nghĩ tôi muốn nói lúc này.
Mudon như thế nào, hả?
Vậy là cuối cùng chúng ta sẽ đến trại giam ở Mudon.
- Vậy cũng tốt! - Tốt cái gì?
Anh nghĩ họ sẽ giết hết chúng ta?
Anh nói thật không?
Vậy trại giam Mudon như thế nào?
Làm sao tôi biết được?
- Mizushima đâu rồi? - Ở đây.
Đại úy kêu anh.
Một đơn vị Nhật đang cầm cự trên núi.
Lính Anh đã bao vây họ trong 3 ngày qua.
Tôi đã yêu cầu người Anh để một người chúng ta đi
và thuyết phục quân ta đầu hàng.
Tôi không muốn thấy bất cứ người nào phải chết vô ích.
Đó là cái núi đàng kia.
Sao, Mizushima? Anh có đi không?
Có lối mòn đi bộ khoảng nửa ngày.
Tôi sẽ đi, thưa xếp.
Tôi cũng không biết rõ phải làm thế nào, nhưng tôi sẽ làm mọi điều cần làm, xếp.
Cám ơn anh.
Những người còn lại chúng ta sẽ đi về hướng nam để tới Mudon.
Hãy đến với chúng tôi sau khi anh hoàn tất nhiệm vụ.
Sẽ khá khó khăn đi bộ một mình 200 dặm để đến Mudon,
nhưng người Anh đã bảo đảm an toàn cho anh trên đường đi.
Tôi sẽ đến Mudon sau khi tôi hoàn tất bổn phận, thưa xếp.
Hãy thuyết phục họ đầu hàng. Nhưng anh chỉ có 30 phút.
Chúng tôi sẽ không chờ lâu hơn.
Chuyện gì vậy? Đạn pháo đột nhiên ngưng bắn.
Tụi nó chắc tới cữ trà buổi chiều!
- Thằng chó đẻ! - Chờ đã! Nó là người Nhật!
Người Nhật?
- Từ từ, từ từ! - Làm sao anh tới đây được?
- Giỏi lắm! - Anh từ đâu tới?
Chỉ huy mấy anh ở đâu?
Trong tình trạng này, chúng ta phải sử dụng mọi người chúng ta có!
Đứng nghiêm!
Tôi là Mizushima thuộc đơn vị Inoue. Tôi nhận nhiệm vụ đến đây.
Cái gì? Anh là người đưa tin?
Quân đội Nhật đã đầu hàng.
Tiếp tục chiến đấu thật vô ích. Vui lòng buông súng càng sớm...
Im đi! Sao mày dám!
Đầu hàng là lăng nhục những ai đã chết vì nước!
Không như đơn vị của mày, chúng tao không phải bọn hèn nhát bẩn thỉu!
- Chúng tao sẽ chiến đấu tới chết! - Anh như vậy là tốt sao?
Sống, chịu đựng, làm việc cho tổ quốc chúng ta.
Cho tổ quốc chúng ta?
Thật láo xược! Làm sao đầu hàng mà giúp tổ quốc chúng ta được?
Không ai ở đây muốn sống với nỗi ô nhục đó!
Nếu không ai chịu đầu hàng, Nhật Bản đời nào thua trận được?
Đúng thế!
Thứ hèn nhát như mày không đáng là người Nhật!
- Cút đi! - Tôi từ chối.
Tôi sẽ không rời khỏi cho đến khi anh suy nghĩ lại.
Anh sẽ chết nếu ở lại. Anh không sợ chết hay sao?
Tôi không muốn chết một cách vô nghĩa.
Chết nơi chiến trường là chết vô nghĩa sao?
Nó không phục vụ cho nước Nhật, cho dân Nhật hay cho chính anh.
No comments yet. Be the first to leave one.