Las primeras 200 líneas.
Soyuzmultfilm Moskva · 1957
BÀ CHÚA TUYẾT Theo đồng thoại Hans Christian Andersen
Biên dịch : Duy Kiền -
H. C. ANDERSEN SỬ TRUYỆN
Các bạn chờ chút nhé !
Ô thứ nhất này.
Ô thứ hai này.
Bây giờ, chào các bạn !
Hân hạnh được gặp các bạn !
Kính chào ông !
Bạn của trẻ em toàn thế giới.
Hans Christian Andersen.
Bức tranh, ngọn nến, bàn ghế,
và ngay cả chiếc tủ cũ này,
đều đã kể ông nghe truyện đời chúng nó.
Và tôi cũng góp mấy truyện.
Tới mức ông bảo :
Thế gian chẳng được ai...
... biết nhiều truyện bằng Ông Ba Bị.
Suýt quên tự giới thiệu :
Tôi là Ông Ba Bị.
Cổ nhân vẫn gọi tôi là ông thần chiêm bao.
Nhưng ngẫm coi, tôi có giống thần không nào ?
Chẳng qua tôi chỉ là vị thuật sĩ tí hon thôi.
Hằng đêm,
chỉ cần bạn ngả đầu xuống gối,
và kéo chăn qua mình,
y như rằng tôi rón chân lại gần,
thổi nhẹ đằng sau ót.
Thế là mắt bạn híp lại,
buồn ngủ,
rồi thiếp đi.
Sau đó tôi bật ô ra.
Chiếc ô sặc sỡ này...
... để dành bé nào chăm ngoan tiến bộ.
Hễ tôi xoay thế này,
thì các em được mơ bao đồng thoại kì thú.
Còn chiếc tối màu này,
dành cho các bé ưa nghịch.
Khi tôi bật ô,
các bé cũng chìm vào giấc ngủ,
nhưng nằm đấy như tượng gỗ,
mà chả được mơ gì cả.
Nhưng tôi lại tin :
Các em đều chăm ngoan và biết vâng lời cả.
Không bắt nạt hay làm biếng.
Nên tôi kể các em nghe một truyện cực hay.
Hãy tập trung nhé !
Xưa kia, ở một thành phố nọ.
Gerda ơi !
Sao lại tưới đường thế ?
Mình đãng trí quá !
May thay, bác ấy đi luôn rồi.
Trời hôm nay quang chưa ?
Coi kìa !
Chim én ngậm một nhành hoa.
Em có quà tặng anh này.
Đây.
Em chăm mãi mới được đấy.
Anh cũng dành cái này tặng em, Gerda ạ.
Cảm ơn anh !
Kaj, hay ta cấy chung chậu nhé ?
Hay đấy.
Từ nay chúng khắng khít chẳng rời.
Làm bạn thân nữa.
Biết đâu lại hóa tình yêu.
Thì chúng cũng yêu nhau như hai đứa mình ấy.
Kaj, Gerda !
Dạ vâng !
Dạ vâng !
Hẹn mai nhé, Gerda !
Ừ hẹn mai, Kaj !
Tự bấy đôi bạn yêu nhau thắm thiết.
Suốt hè họ cứ quấn quít trên cái vườn áp mái.
Và khi mưa bắt đầu trút,
đem theo hơi lạnh tái tê,
và những buổi tối đông dài,
Kaj thường sang nhà Gerda,
cùng nghe bà kể đồng thoại.
Các cháu ngồi đây nghe củi tí tách,
chứ ra ngoài buốt lắm.
Nom kìa, tuyết xuống rồi.
Bông nào cũng tựa ong trắng bay vậy.
Bà ơi, bà kể truyện đi !
Những con ong tuyết ấy ở đâu mà ghé nhà mình ?
Tận Bắc Cực đấy.
Từ chỗ ấy phải băng qua lãnh hải,
theo ngọn gió buốt,
nương dông tố sương mù.
Đấy là những đày tớ của Bà Chúa Tuyết.
Ở cái nơi gọi băng cung,
là chốn ngự của Bà Chúa Tuyết.
Bà ấy đẹp lắm ạ ?
Quả là đẹp đến khôn tả,
nhưng toàn bằng băng.
Khắp châu thân lấp lánh đến ngợp cả mắt,
nom lộng lẫy vô cùng.
Mắt bà óng ánh sao sa,
mà toát lên vẻ lạnh lùng.
Trong ngự cung lạnh lẽo có biết bao điều kì diệu.
Chiếc gương băng chẳng hạn.
Bà hoàng cứ chú mục vào gương là ngắm hết bờ cõi mình :
Cánh đồng tuyết bất tận.
Miền băng dương vắng vẻ.
Đêm đêm bà thường bay qua các hẻm phố,
rồi ngó vào cửa sổ.
Bà ấy kìa !
Bà ngó chúng ta.
Sao phải sợ nhỉ ?
Làm gì có ai đâu ?
Em nhát thế ?
Mà Bà Chúa Tuyết chả vào đây được nhỉ ?
Anh thách ấy chứ.
Lại chả bị anh bỏ lò cho tan thành nước.
Này bỏ lò.
Này tan chảy.
Hỡi vụn gương, mau chỗi dậy,
nghe ta phán truyền đây :
Hãy theo ngọn bấc vi vu,
băng đi khắp truông ngàn,
bay vào tim mắt bọn xuẩn ngốc kia.
Hễ mảnh băng sa mắt ai,
thì kẻ ấy nhìn ra toàn sự dữ.
Và hễ băng thấu tim ai,
thời người đó suốt đời chỉ chăm làm dữ.
Vâng lệnh ta truyền, đi mau !
Bão tuyết lên kìa !
Ra ngó tí nào !
Bà Chúa Tuyết kìa !
Bà ấy đang nhìn chúng ta đấy.
Ấy, đóng chặt cửa lại !
Ái đau !
Anh bị băng đâm rồi.
Tự dưng mắt anh, tim anh.
Để em coi nào !
Khỏi cần !
Anh chả làm sao cả.
Chắc cũng rớt ra rồi.
Vỡ chậu hoa này.
Vỡ thì vục bãi rác.
Bà ơi bà !
Nín đi nào, Gerda !
Tội cho Kaj quá !
Quả thực mảnh băng đã thấu tim cậu bé.
Cậu bắt đầu xúc phạm Gerda,
lại còn giễu cợt bà nữa.
Chung quy cũng tại mảnh băng.
Nó đã hằn vào tim mắt cậu nhỏ.
Hãy nom diễn biến tiếp theo nhé !
Kaj !
Kaj ơi !
Cho em đi với, Kaj nhé ?
Thôi, lại ngã, lại mè nheo.
Thì anh cứ kéo đi, em chả ngã đâu.
Mà ngã, em cũng chả khóc đâu.
Không ngã ?
Không khóc ?
Nào thì đi !
Thế mà bảo không ngã.
Lại còn kêu không khóc đâu.
Coi này, Kaj :
Em có khóc đâu ?
Em chẳng khóc thật mà.
Kaj, nhập bọn đi !
Anh đi đâu vậy ?
Đừng mà, Kaj !
Còn muốn cho ta vào lò nữa không ?
Đã thấy rét chưa ?
Lên với ta nào !
Còn rét nữa không ?
Tôi thấy lạnh lắm.
Ê ẩm trong mình.
Vậy ta không hôn con nữa.
Hãy nép vào ta, cậu bé !
Rồi ta đưa con về một xứ sở tuyệt trần.
Ở đấy con chả cần nhớ gì nữa.
Tim con chỉ còn là tảng băng buốt giá.
Bao hân hoan buồn khổ tan hết.
Chỉ bình yên lạnh lẽo để lại.
Thế là hạnh phúc !
Mùa đông dần trôi,
nhưng Kaj chẳng về nữa.
Cô bé Gerda đã tắt dần hoài vọng.
Và khi chúa xuân gõ cửa,
Gerda soạn chiếc váy xinh nhất,
sắm đôi hài đỏ mới tinh,
khẽ hôn bà đang thiêm thiếp,
lén bỏ nhà đi tìm Kaj.
Quả là cô bé can đảm !
Chim én bé xinh ơi !
Có biết anh Kaj ở đâu không ?
Chúng em chẳng biết đâu, còn chưa gặp bao giờ.
Chắc em biết anh Kaj đâu chứ ?
Đâu biết, em mới chào đời thôi.
Sông ơi, cho tôi hỏi :
Có phải anh Kaj đã chết đuối ?
Hài mới của tôi đây, xin nhận mà chỉ giúp :
Anh Kaj đang ở đâu ?
Sông không nhận quà tôi biếu à ?
Vậy là sông cũng chẳng biết ư ?
No comments yet. Be the first to leave one.