Las primeras 200 líneas.
Tối qua tao có một cơn ác mộng thật xấu.
Oh, yeah?
Chuyện gì thế, người anh em?
Tao đang nằm trên giường. Sau đó tao thức dậy...
và mẹ tao ở đó, cầu cho bà ấy được yên nghỉ...
đang ngồi trên một cái ghế với cái túi nhựa trùm cả đầu lại...
và không thể thở được.
Và tao thì không thể giúp bà ấy.
Mẹ kiếp.
Chúng ta làm gì đây?
Cứ cho chúng nửa giờ.
Họ là ai thế?
Đừng lo, bọn cảnh sát ấy mà.
Đây là một con đường riêng. Anh phải cần giấy phép.
- Anh có giấy phép chứ? - Tôi không có giấy phép.
Anh có giấy phép chứ?
Được, vậy thì chúng ta có rắc rối.
Chúng tôi có thể mua giấy phép được không?
Được, nhưng tốn tiền đấy.
- Bao nhiêu? - Bốn trăm pesos.
Anh kia cũng vậy, 400 pesos.
Cái gì bên dưới tấm bạt thế?
- Vài thùng thức ăn thôi. - Cho tôi thấy đi!
Nắm xuống đất đi cưng. Mày bị bắt rồi.
Đúng đấy, bọn mày tiêu rồi.
Tên anh bạn là gì?
Javier Rodríguez Rodríguez.
Javier Rodriguez Rodriguez.
Anh làm việc tuyệt vời lắm.
Nhưng đến đây thì bọn ta sẽ lo.
Đem mấy thằng tù và chiếc xe tải theo chúng ta.
Sao anh bạn phát hiện được vụ này?
Một con chim nhỏ nói với tôi.
Tên con chim nhỏ của anh bạn là gì?
Nó không có tên.
Lại thêm một thằng vô danh khốn kiếp.
Đối với một sĩ quan cảnh sát của bang...
thì anh có nguồn cung cấp tin tốt lắm đấy.
- Này, Có phải đó là tướng Salazar không? - Ông ta tự cho mình là ông chủ lớn.
Thế ông ta làm gì ở quanh đây?
Thứ gì đó, tao không biết.
Họ lấy luôn mấy cái còng của chúng ta, Manolo.
Người cung cấp thông tin này, được trả tiền bởi cảnh sát, đang dùng tiền thuế của người dân...
để tiếp tục thói quen ma túy trọng tội của mình, đã có sự liên kết...
Đó là việc chấp thuận của cảnh sát để dựng nên một nông trại tư nhân,
một nông trại mà những người Mỹ trung thực đang làm việc cho cuộc sống của họ.
Và chính phủ, trong sự vội vàng, đã xem nó như là một tập đoàn tội phạm ngiêm trọng...
- Người trung thành với sự thật lại là người bị nghi ngờ nhất. - Ông Rodman...
thật xấu hổ khi thân chủ của ông lại không sữ dụng nhiều ý thức...
trong việc lựa chọn những gì ông ta trồng...
như ông ta đã làm trong việc lựa chọn luật sư cho ông ta,
nhưng, cách đây không lâu, chỉ có duy nhất một thay đổi là...
Tôi đang nghe sự tranh luận của ông về tên của thân chủ ông.
Ông có thể đứng đây cả ngày và tranh luận về các điều luật trong và ngoài của bang Illinois,
nhưng ông không thuyết phục được tôi...
Đó là việc chính phủ của chúng ta không hề bị phạt khi sữ dụng những thông tin nặc danh.
Hơn nữa, không có bảo hộ quyền sở hữu thiêng liêng ở nước ta.
Ông phát triển cần sa trên nông trại của ông, dù chỉ là vài chục gram hay một mẫu Anh,
nông trại đó có thể bị tịch thu...
và nó có thể bị phát mải.
Cái quái gì thế?
Ông có thể quảng cáo cho rất nhiều người về cái thứ này.
- Nó từ bạn bè của ông tại Warren, Putnam và Hudson. - Một cây gậy đánh cá.
- Anh nghĩ họ muốn gì nào?? - Bảo vệ nhửng thứ của tiểu bang họ.
Uh... arizona.
Arizona
Sáng kiến thuốc cần sa trị bệnh.
Hoặc tôi hay nghi ngờ quá đáng?
Mark... tôi nhớ anh lắm.
Cám ơn vì anh đã chịu cực khổ như thế.
Chào ông, hôm nay ông ra sao?
Ông đã có một đứa con gái. Tại sao lại quan trọng khi phải xử lý vấn đề ma túy đó?
Bởi vì nó là một vấn đề có ảnh hưởng đến tất cả các gia đình.
- Nhưng tôi có kế hoạch để trở lại đây nhanh như tôi có thể. - Ông có cảm giác thế nào về...
Được rồi, Gordon, không được nhiều chuyện, không được móc mủi,
không được khạc nhổ và không xoạc chân mày ra như thế.
- Tao nghe rồi. - Mày nghe rồi đó cưng.
- Tao là thằng ngon lành mà. - Chỉ cần mày đừng kể bất cứ chuyện cười gì.
- " Đừng kể bất cứ chuyện cười gì."? - Đừng kể chuyện cười, nó sẽ tiêu tùng, Ray.
- Đâu có gì đâu. - Mỗi lần mày kể chuyện cười, là nó tiêu tùng.
- Đừng kể bất cứ chuyện cười gì. - Mày biết vấn đề là sao không? Mày căng thẳng quá, người anh em.
Tại sao mày không thả lỏng chút, hít thật sâu vào?
Hít chậm thôi, kéo dài một chút.
- Thôi nào, họ đang tìm chúng ta, người anh em. - Thôi nào.
Chúng ta sẽ tóm mấy thằng khốn đó. Chúng ta biết chắc mà.
Tao có thể kể chứ? Có thể chứ?
- Oh, cưng, tao có thể kể chứ? - Kể đi, tới giờ trình diển rồi.
Chúng tôi đang tìm ông Eduardo Ruiz. Chúng tôi có một cuộc hẹn lúc 2:00.
Ông ta ở ngay căn phòng phía sau cuối hành lang.
Cảm ơn cô.
Vào trong đi các cậu.
Thôi nào, mấy người, để nghe hắn nói.
- Sẽ tóm hắn bên ngoài. - Anh khỏe không?
- Cũng được, anh thì sao? - Tôi khỏe.
Xem nào, chuyện gì thế Ed? Có phải chúng ta mua bán" hàng trắng hay "gì thế?
Mấy người đã bao giờ mua 1/4 tấn như thế trước kia chưa?
- Không? - Tôi không nghĩ như vậy.
Nó là một hợp đồng thật lớn đấy, đúng không?
Nó không phải là thứ mà anh có thể bỏ vào một cái bao cao su và đưa vào bụng của vài con lạc đà.
Chưa biết phải cần bao nhiêu nông dân nữa? Anh cần có đường dây từ đây đến Mexico City.
Ông nói chỉ xuất hiện một lần, chúng tôi củng xuất hiện một lần và mẹ kiếp, giờ thì chúng tôi đang ngồi tại đây.
- Chắc là tôi không thể cung cấp cho các anh thứ gì đó để uống? - Tôi có thể cung cấp cho ông bạn một câu chuyện cười.
Anh muốn nghe chứ? Tôi có một chuyện đấy. Thôi nào, người anh em.
Chỉ là chuyện cười. Hãy để tôi kể. Tôi sẽ kể cho anh nghe.
Được rồi, tại sao các cơn bão đều được đặt tên theo phái nữ?
- Tôi không biết. - Bởi vì khi họ đến, họ ướt và hoang dã.
Khi họ bỏ đi, thì họ lấy nhà của anh và xe hơi.
- Đó là sự thật.. - Mày không mắc cười hả?
Tao cười khúc khích đấy, mẹ kiếp.
- Các bạn... của chúng ta đó. - Yo
Được rồi, chiếc xe van đó. Không được di chuyển trước khi họ đem thằng Ruirz ra ngoài.
Tôi đã nói với mấy anh không cần phãi lo lắng.
Tôi có một câu chuyện cười khác.
Thôi nào, làm ơn, chỉ một chuyện nữa thôi. Thoãi mái đi.
Một thằng kia, xâm cái hình lên "thằng nhỏ" của hắn.
Một bên nói có, phía bên kia nói không.
- "Trên thằng nhỏ của hắn"? - Yeah. Mấy chử "có" và "không."
Vì thế, vợ hắn nói là: "Giữ nó đi. Anh cho tôi biết làm thế nào để nấu ăn, làm thế nào để làm sạch nhà...".
- Bọn quái nào thế? - Cảnh sát địa phương.
Chuyện mẹ gì thế...
Chết tiệt! Người chúng ta bị hạ!
Vào đó ngay! Đi!
DEA!
Cái áo chống đạn đã chặn được nó. Tiến lên đi!
Đi. Chết tiệt.
Chết tiệt!
- Tao nghỉ chúng ta đã mất dấu hắn, Ray. - Yeah, tao cũng nghĩ vậy.
- Đừng có nhúc nhích, mẹ kiếp! - Đưa tay mày đây!
Ra ngoài, thằng chó chết! Ra ngoài ngay!
Đây có phải là những thứ họ mang đi ngũ...
hay là họ mang cả như thế này trong lúc ngũ nhỉ?
Đó có thể là bộ trang phục khi ngũ. - Nó giống như một áo hút thuốc.
Ông ta sẽ đi hút thuốc đây.
Được rồi, cha đẻ của bi kịch của những người Hy Lạp là ai? Bất cứ ai? Bất cứ ai?
Được rồi, Đó là Aeschylus. 3 phần của ông ấy? Vở Oresteia.
Mẹ kiếp, đúng lắm. Có ai đó có thể tắt trò chơi Seth machine không?
- Không - Chính xác lắm, điểm cộng.
Và "bi kịch" là hạ màn.
Nhưng chờ chút.
- Có phải ông ta là chồng của bà ấy không? - Đúng.
Oh, này, vậy... bạn có muốn thử vài thứ không?
Vâng.
- Bạn đang làm gì thế? - Chỉ nhìn thôi.
Những gì bạn phải làm là hít vào và giữ nó.
Cái gì thế, giống như heroin?
Không phải "giống như", mà là nó đấy.
Được rồi, hít nào! Hít nào!
Giữ nó. Giữ nó.
Thấy sao?
Giờ thì bạn thấy rồi.
Oh, sao thế, oh, chúng đánh hay thế.
Nhìn chúng kìa, thật dể thương
- Helena, Thằng bé chơi tốt lắm. - Chú hổ nhỏ.
Chú hỗ nhỏ, mình hy vọng thế.
Chúng tôi sẽ rất hạnh phúc nếu thằng bé trở thành Tiger Woods.( tay chơi gôn xuất sắc)
vậy sẽ kiếm được nhiều tiền như anh ta.
- Chúa ơi, thịt vịt à? - Vịt. Cảm ơn bạn rất nhiều.
- Helena, bạn chưa bao giờ gọi thịt vịt. - Tôi biết, tôi biết.
Tôi không gọi nó, có lẻ ai đó.
Vâng, anh hoặc cô ấy rất sành ăn.
- Tôi yêu vịt, bạn thì sao? - Thơm ngon quá. Muốn thêm nửa không, Nan?
- Ồ, có chứ. Cảm ơn bạn. - Nó như một con chim béo.
Có cholesterol tốt, và có cholesterol xấu, khó xử cho tôi quá.
- Ừm, ngon tuyệt. - Bạn có biết những gì họ nói về rượu vang đỏ.
Rất tốt cho bạn. Có cholesterol trong rượu vang của tôi.
- Bạn được phép để uống rượu vang đỏ. - Người Pháp làm thế, đúng không?
Tôi là dân Châu Âu. Tôi đã nói thế với bác sĩ của tôi.
"Tôi là châu Âu và tôi được phép uống rượu vang đỏ.."
Oh, bác sĩ của tôi nói rằng nó rất tốt khi tôi có thai.
- Một ly một tuần. - Rồi sau đó chồng tôi,
anh ấy nói: "Được rồi, bây giờ em có thể đi và được uống một ly rượu vang."
Vậy là tôi được 2 ly.
- Có vui không con? - Dạ có.
- Cảm ơn nhiều. - Con có thể mang cái túi vào với con chứ?
- Không, cục cưng. - Còn gậy đáng gôn của con thì sao?
- Đưa gậy cho tôi. - Được rồi.
Con sẽ có, nhanh nào. Chúng ta phãi về thôi.
Đặt như thế này, được chứ?
Đó là nơi mà Tiger Woods thường để nó. Cám ơn nhé.
- Không có chi. - Được rồi.
David, con phải hứa với mẹ, không được vung cái gậy đó trong xe.
Được rồi.
Cho đến khi anh chính thức nắm Văn phòng kiểm soát ma túy quốc gia,
sẽ không có trường hợp nào anh phát biểu với báo chí mà không có sự bảo vệ...
và không qua văn phòng này...
hoặc có ai đó trong phòng.
Có rất nhiều lợi ích trong trung tâm này.
Ngay bây giờ, họ đang sợ hãi anh.
Lý do họ đang sợ hãi anh là vấn đề kỹ thuật, anh có quyền phủ quyết ngân sách của họ.
Anh cũng sẽ có nhửng cuộc họp với các thượng nghị sĩ và các nghị viên,
mỗi người với một câu hỏi được chuẩn bị đặc biệt.
Nhửng câu hỏi được thiết kế chỉ cho một việc - Làm cho họ trông thông minh hơn.
Nếu anh bắt bẻ họ, họ sẽ không nghĩ rằng anh tôn trọng họ.
Nếu anh xử lý câu hỏi với sự khiêm nhường, thì họ sẽ.
Đây là sự tôn trọng của anh đối với họ và tổng thống của họ.
Anh phải gặp một người, khi anh ta trở lại từ Trung Quốc và Nga.
Chúng tôi sẽ để 2 người cùng thảo luận với nhau một thời gian, để cả 2 có thể phối hợp.
Ngoài ra, một tháng nữa tính từ hôm nay, anh sẽ mở một cuộc họp báo đầu tiên.
Trong đó, anh sẽ phác thảo Chiến lược của tổng thống để chiến thắng trong cuộc chiến tranh về ma túy.
Ngài thẩm phán, tôi chỉ muốn được rõ ràng về một điều:
No comments yet. Be the first to leave one.