The Big Heat

The Big Heat

Descargar subtítulo en Vietnamese

Información de lanzamiento

The Big Heat 1953 1080p BluRay H264 AAC-RARBG vi
Comentario por nam le
The.Big.Heat.1953.1080p.BluRay.H264.AAC-RARBG

Etiquetas

BluRay
1080
Publicado el: 2021-10-09
Descargas: 46
Para personas con discapacidad auditiva: No

Vista previa de los subtítulos en Vietnamese

Las primeras 200 líneas.

Anh Lagana.

Tôi biết là đã muộn. Đánh thức anh ta dậy.

Nói với anh ta đó là góa phụ của Tom Duncan.

Tôi rất tiếc, ông Lagana, nhưng có một cuộc gọi quan trọng trên đường dây riêng...

một người phụ nữ nói rằng bà ấy là góa phụ của Tom Duncan.

- Góa phụ? - Cô ấy nói vậy.

Đúng? Đây là Lagana.

Không. Tôi rất vui vì bà đã gọi cho tôi, bà Duncan.

Tôi rât cảm kich.

Vâng, tất nhiên chúng ta sẽ gặp nhau.

Nhưng bây giờ tôi đề nghị bà gọi cảnh sát ngay lập tức.

Gọi cho Vince.

Ông Lagana muốn gặp Vince Stone.

Đó là bạn gái của anh ấy. Cô ấy nói anh ấy đang chơi bài.

Đây không phải là tán nhảm, Debby. Nói Vince tôi muốn gặp anh ta, ngay lập tức.

Ồ, chắc chắn rồi, ông Lagana. Tôi luôn muốn nói với Vince là ông đang gọi.

Tôi thích nhìn anh ta nhảy nhỏm!

Vince!

Đó là anh ấy!

Ồ, cứ chia tiếp đi, hmm?

Sao cô không đóng cửa lại và xem có ai cần uống không?

Chà, tôi không biết gì về chính trị gia các anh,

nhưng tôi chán quá nên cần một ly.

Hai.

Debby! Đóng cửa lại!

Vâng, Mike?

Chà, tôi không biết là đường dây riêng gọi, nếu không tôi đã tự trả lời.

Khi nào? Chuyện đó xảy ra khi nào?

Ồ, chắc chắn, tôi sẽ tới xem.

Thật tệ là anh phải rời trụ sở, Trung sĩ.

Rời khỏi giường. Khi một cảnh sát tự sát, cần có một bản báo cáo đầy đủ.

- Anh biết anh ta? - Không. Chỉ chào xã giao.

Anh ta phụ trách phòng lưu trữ hồ sơ.

Vết thương duy nhất. Thái dương và tay phải có dính thuốc súng.

Tự sát. Không có câu hỏi. Gọi xe chở xác tới, hả?

Vâng.

- Không thư tuyệt mệnh hay bất cứ điều gì, hả, Gus? - Không có gì.

Tốt hơn anh nên làm danh sách tất cả những thứ này cho báo cáo, hả?

Vâng.

Tôi sẽ lên lầu, nói chuyện với bà Duncan.

Mời vào.

Bà Duncan, tôi sẽ không phiền bà lâu đâu.

Anh không cần phải xin lỗi. Tôi biết điều này là cần thiết.

- Vui lòng ngồi xuống. - Cảm ơn.

Tên tôi là David Bannion. Tôi... tôi có quen sơ với chồng bà.

Tom có ​​nhiều bạn bè.

Bà có phiền cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra không?

Khi đầu tiên tôi nghe thấy tiếng súng,

Tôi sững người vài giây, không cử động được.

Sau đó tôi chạy xuống cầu thang.

Khi tôi thấy anh ấy, anh ấy đã...

anh ấy đã chết.

Tôi xin lỗi vì phải hỏi bà những câu hỏi này, nhưng...

họ muốn có một báo cáo đầy đủ.

Tất nhiên.

Khi một cảnh sát tự sát, cả bộ sẽ lo lắng.

Vâng, điều đó tùy thuộc vào hoàn cảnh.

Không có bất kỳ hoàn cảnh nào.

Mọi thứ Tom từng làm...

đều sạch sẽ và lành mạnh.

Con người anh ấy là thế.

Bà có biết tại sao anh ấy lại tự sát không?

Ồ, chắc là do sức khỏe của anh ấy.

Trong vài tháng qua...

đôi khi anh ấy đã phàn nàn...

về chuyện bị đau dọc bên sườn trái.

Khi tôi đề nghị anh ấy đi gặp bác sĩ...

phẫu thuật của sở cảnh sát, anh ấy gạt đi.

Tôi nghĩ anh ấy sợ.

Vậy là anh ấy không gặp bác sĩ?

Anh ấy không bao giờ nói với tôi.

Chà, cám ơn bà đã giúp đỡ.

Giờ, nếu có bất cứ điều gì bà cần...

bất cứ điều gì, bà liên hệ với chúng tôi, huh?

Cảm ơn anh Bannion. Tạm biệt, bà Duncan.

- Bữa tối có gì đây? - Sao không bỏ báo xuống và giúp một tay?

Được rồi.

- Gì đây, bít tết? - Vừa chín tới.

Ừa. Lương anh như vậy làm sao được ăn bít tết...

Em biết đấy, dưới phố họ không tin anh.

- Nói với họ rằng anh đã cưới vợ được thừa kế. - Được rồi.

Năm tới, khi Joyce bắt đầu học mẫu giáo,

anh sẽ phải hôn tạm biệt bít tết cho đến khi nó học xong đại học.

Trừ khi anh trở thành ủy viên cảnh sát.

- Ồ, đó là điều không thể tránh khỏi. - Ồ, tự nhiên rồi.

Được rồi, Ủy viên, anh sẽ có được phần cuối của miếng bít tết.

- Joyce thì sao? Đi ngủ ngoan chứ? - Chỉ là trò câu giờ thông thường.

Phải đi vệ sinh vài lần, nghe dăm ba câu chuyện...

và uống một cốc nước trước khi đi ngủ.

Nó như thiên thần cả ngày... nhưng đêm đến là cả một nỗi kinh hoàng!

Đó là cách anh thường mô tả về em.

Nhưng, đó là sách nói, phải không? Kiên nhẫn đi và không lùi bước.

Sách nói, sách nói... Rất khoa học và bình tĩnh.

Rắc rối là, các tác giả chưa bao giờ gặp con gái của chúng ta.

Chà, thật đơn giản. Tại vì nó yêu anh điên cuồng. Vậy thôi!

Này, em biết không? Đó là điều va chạm giữa hai mẹ con.

Cả hai đều yêu cùng một chàng trai tuyệt vời.

- Đúng không? Đúng chứ? - Lầm rồi!

Mẹ con chỉ quen với anh ở bên thôi!

Sao? Nó thế nào?

- Đó là món bít tết ngon. - Cảm ơn.

- Em muốn một ít bia? - Em sẽ uống một hớp của anh.

- Thấy không? Đây đúng là điều anh muốn nói. Đây là một cuộc hôn nhân hoàn hảo.

Mình cùng chia chung một ly, cùng một điếu thuốc, cùng một lon bia.

Trong số những thứ khác.

Này, em biết không? Anh sẽ uống ly của anh. Rồi anh sẽ uống một hớp của em.

Đó sẽ là một một sự thay đổi, phải không?

Ồ, họ sẽ đánh thức Joyce mất!

Xin chào?

À, anh ấy đang ăn tối.

Ồ. Đó là Trung sĩ Kahn.

Xin chào, Marty. Anh...

Gì?

Ai nói Duncan không tự sát?

Tôi đã thấy xác, Marty. Không còn nghi ngờ gì về chuyện tự tử.

Được rồi, cô ấy tên gì?

Được rồi, tôi sẽ đi gặp cô ấy.

Lucy Chapman, có quanh đây?

Trên ghế cuối ở bên kia.

Lucy Chapman?

- Vâng. - Tôi là Bannion, Đội trọng án.

Ồ. Khi ban nhạc đang chơi, anh cần micro để nói chuyện tại quầy bar.

- Chúng ta có thể ngồi trong phòng riêng. - Được rồi.

Được rồi, cô có nguồn tin gì?

Chuyện này sai hoàn toàn, anh Bannion. Tại sao hả? Tom không hề tự sát!

Anh ấy không lo lắng gì về chuyện sức khỏe, không một phút giây nào.

- Không hả? Vậy anh ấy đã lo lắng về chuyện gì? - Không. Không có gì hết.

Chỉ sau khi vợ anh ấy đồng ý ly hôn.

- Duncan nói với cô, anh ấy sẽ ly hôn? - Anh ấy không nói về điều gì khác.

- Đây là khi nào? - Đêm hôm trước. Đêm tôi nghỉ làm.

- Kêu gì đây, quý vị? - Anh không phải kêu gì hết.

- Không sao. Tôi muốn một ly bia. Cô uống gì?

Chỉ khi tôi đang làm việc.

- Cô quen với Duncan trong trường hợp nào? - À, tôi... tôi gặp anh ấy một năm trước.

Năm ngoái, ngày 11 tháng 5, ở Lakeside.

Tom có một nhà nghỉ hè ở đó.

Tôi thích anh ấy ngay lập tức.

Anh ấy đúng là một chàng trai tuyệt vời. Anh Bannion. Dễ thương và lịch sự.

Ba mươi lăm, thưa ông. Trả tiền trước.

- Gởi anh. - Cảm ơn.

Tom thường đến câu lạc bộ hàng đêm.

Vợ anh ấy rất hay đi du lịch.

Đôi khi, khi cô ấy đi vắng, tôi...

tôi đã từng đến nhà.

- Chúng tôi bơi và nằm phơi nắng. - Nghe thật thoải mái.

Ồ, không phải như vậy, anh Bannion.

Ồ chắc chắn. Chắc chắn rồi!

Vui lòng. Làm ơn, anh phải tin vào điều đó.

Anh phải hiểu mọi thứ như thế nào với Tom.

Anh ấy bị kẹt thế nào giữa hai chúng tôi.

Giữa tôi và cái thứ... cái con đỉa mà anh ấy đã kết hôn.

Tẩy của cô là gì, Lucy? Cô đang cố sử dụng chúng tôi để gỡ bỏ?

Gỡ bỏ?

Tôi hả?

Chắc chắn rồi. Tôi hiểu.

Anh đang bao che cho một góa phụ của cảnh sát.

Anh không muốn tìm ra bất cứ điều gì có thể làm thay đổi câu chuyện của cô ấy.

- Tôi muốn tìm hiểu sự thật. - Ồ, trong cặp mắt heo, anh muốn có sự thật!

Khác biệt duy nhất giữa tôi và Bertha Duncan là tôi là một gái bán bar...

và cô ấy có một nhẫn cưới và một giấy hôn thú. Tất cả chỉ có vậy.

- Có lẽ mấy thứ đó là để cho cô. - Tôi vẫn có thể nói chuyện với báo chí.

Vâng, tôi biết. Cô có thể tự gây cho mình nhiều rắc rối.

Vậy thì sao? Ít nhất tôi sẽ cho thấy cô ấy là một kẻ nói dối.

Tom không có lý do gì để tự sát.

Thực tế là anh ta đã tự sát. Và đó là điều rõ ràng.

Cho tôi rượu mạnh được không?

Cô ấy nói rằng cô ấy đã gặp chồng bà vài đêm trước...

Tối thứ Tư... và sức khỏe anh ấy bình thường.

Anh đang cố nói gì vậy, anh Bannion?

Tôi... chỉ đang cố kiểm tra câu chuyện của cô ấy...

xem lý do tại sao chồng bà lại tự sát.

Có lẽ tôi đã cố để chuyện tai tiếng gia đình khỏi phơi ra chỗ công cộng.

Tôi cho rằng người phụ nữ đó đã nói với anh về mối quan hệ của họ?

Cô ấy nói chồng bà có sức khỏe tốt và rất vui vẻ,

và bà đã đồng ý ly hôn với anh ấy.

Cô ấy là đồ nói dối! Tom không bao giờ muốn ly hôn.

Và anh ấy không phải là một người tốt.

Tôi không có lựa chọn nào khác...

ngoại trừ việc kể cho anh nghe về Tom và bản thân tôi.

Trong những năm chúng tôi kết hôn, có bốn Lucy Chapmans.

Bốn người mà tôi đã biết được.

Tom đã làm chuyện vô ích.

Anh ấy muốn cho mình thấy là vẫn có sức hấp dẫn với phụ nữ.

Có lẽ anh ấy đã khoe khoang với cô ta rằng anh ấy có sức khỏe tốt.

Anh còn mong đợi anh ấy làm gì khác nữa?

Tôi ước gì chuyến thăm này không cần thiết.

Có khả năng Lucy Chapman có thể thử một trò tống tiền nhỏ.

Cô ấy biết bà sở hữu ngôi nhà ở Lakeside.

Có lẽ nghĩ rằng bà là người giàu có.

Một cảnh sát giàu mới thật là chuyện lạ.

Cảm ơn anh đã bỏ thời gian, anh Bannion.

Chỉ có một điều nhỏ tôi muốn rõ...

để không còn vướng mắc.

- Tất nhiên. - Bà có phiền kể cho tôi nghe về ngôi nhà ở Lakeside không?

... nó được mua lúc nào? Đã được trả hết chưa? Những chi tiết nhỏ như thế.

Tôi rất phiền!

Vì lợi ích của Tom, tôi không hài lòng với hàm ý câu hỏi của anh!

Nghe này, bà Duncan, không có hàm ý nào cả.

Lucy Chapman có thể sẽ chạy đến gặp báo chí, và nhiệm vụ của tôi là

có thông tin để đối lại những lời bóng gió mà cô ấy có thể đưa ra.

Comentarios

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left