Las primeras 200 líneas.
Họ đang tới!
Đặt đài quan sát trên cao.
Đài quan sát trên cao.
Mở to mắt ra!
Nếu hắn phát hiện tàu Anh, hãy giương cờ Pháp lên.
Tàu Pháp, giương cờ Anh.
Còn với những tàu khác, treo cờ Bồ Đào Nha.
Dọn sạch sàn tàu chưa? - Chưa, thưa Thuyền trưởng.
Anh còn chờ gì nữa?
Đi nào! - Làm việc của anh.
Chở gia súc?
Heave! Ho! Heave! Ho!
Heave! Ho! Heave! Ho!
Giương buồm lên!
Heave! Ho!
Heave! Ho! - Giương buồm lên!
Heave! Ho! Heave! Ho!
Từ từ, từ từ! Hạ thấp xuống.
Hạ xuống!
Nhanh lên.
Đằng kia, nhanh lên!
Aiché.
Aicheé, lấy cho tôi cái tẩu.
Quan sát đi!
Trống trơn, Thuyền trưởng!
Tốt.
Ba cối một ngày, bác sĩ.
Thêm 120 cối nữa, chúng ta đã an toàn ở cảng.
Tất nhiên là trừ khi có tàu chiến để mắt tới chúng ta.
Đã từng bị truy lùng bao giờ chưa?
Nếu có, tôi đã không ở đây.
Tôi sẽ bị treo cổ ngay trên boong của mình.
Thuyền trưởng! - Chuyện gì vậy?
Viên tù trưởng nói ta không trả đủ tiền cho đám nô lệ.
Ông ta gọi chúng ta là lũ trộm cắp.
Trộm cắp?
Rắc rối gì đây?
Anh đã nói 5 thùng rượu rum.
Và dường như chỉ có 2. - Đúng.
Nhưng đây không phải là than để thắp đèn, lần này.
Đây là rượu rum thật.
Rượu rum Cuba.
Anh có thể uống đến xỉu mỗi đêm.
Của anh đây. Nếm thử xem.
Ngon chứ?
Hai thùng?
Hai thùng. - Được rồi.
Tiếp theo là gì đây? - 20 khẩu súng trường.
Anh đã nói với tôi 50.
Có thể, nhưng đây không phải là những đồ rỉ sét.
Chúng thực sự khạc lửa. - Anh nói 50 khẩu súng trường!
Werner.
Hai mươi.
Ba mươi.
Hai mươi!
Anh biết rõ là không được phép
bán vũ khí cho người da đen.
Nhưng tôi, tôi chỉ sử dụng chúng để săn bắn.
Ừa. Ừa.
Chúng tôi biết tất cả về việc săn bắn của anh.
Chúng tôi trả cho anh bằng súng trường,
và trong chuyến đi kế, chúng tôi lãnh thẹo vào mặt.
20 khẩu súng trường. - Ba mươi.
Hai mươi. - Hai mươi lăm?
Được rồi, tiếp theo.
Cẩn thận, ở đó. - Chúng là những chiến binh.
Tôi đóng chặt nó để cho an toàn.
Đừng quá chặt, anh làm chúng có sẹo trên mắt cá chân.
Tôi phải nói với anh bao nhiêu lần?
Làm tổn thương một thằng da đen, anh làm giảm giá nó.
Chà, bác sĩ? - Một mẫu vật đẹp.
Chân chắc nịch, vai khỏe, bộ ngực đầy sức sống.
Và răng cũng đầy đủ nữa. Nhe răng ra coi!
Hmm. Ah. - Nhe ra!
Nó coi được lắm!
Những đứa khác? - Tạm tạm.
Một vài đứa khá gầy còm và thiếu ăn.
Chúng ta phải vỗ béo chúng. Anh chỉ ra đứa nào cần tăng khẩu phần gấp hai.
Thằng đó. - Đánh dấu nó, Bebe.
A, gì đây? Một bác sĩ phù thủy?
Một trong những đồng nghiệp của anh, Corot.
Anh ta trông khỏe khoắn.
Dù sao, cứ tăng gấp đôi khẩu phần của hắn.
Nếu có ma thuật đen trên tàu, tôi muốn hắn đứng về phía chúng ta.
Bình tĩnh!
Tôi không muốn nó bị hư hại. - "Bình tĩnh, cẩn thận."
Ông phải cho chúng thấy ai là người chỉ huy.
Và ai là chỉ huy vậy, Bebe?
Thuyền buồm đằng xa! - Cờ màu gì vậy?
Cờ Pháp!
Đem tụi đen xuống dưới. Giương cờ Anh lên.
Nó hướng về chúng ta!
Chuẩn bị bỏ rơi nó! - Chuẩn bị bỏ rơi nó!
Vào vị trí! - Vào vị trí!
Giương buồm con! - Giương buồm con!
Kéo neo! - Kéo neo!
Nhanh lên, nhanh lên nào!
Nào, nào!
Thả buồm chính!
Thả buồm chính!
Kéo lên nào, kéo mạnh nào! Từ từ, từ từ.
Được rồi, kéo lên.
Lấy hướng gió!
Giữ chặt neo.
Khó mà đến cảng.
Được rồi, được rồi.
Không có tàu chiến nào có thể bắt được chúng ta bây giờ.
Nó sẽ thuận buồm xuôi gió đến Atlanta.
Tamango, sao anh lại cố giết người da trắng?
Hắn sẽ không bao giờ biến tôi thành nô lệ được.
Nhưng chúng ta chiến đấu làm sao với những thứ này?
Hắn sẽ không bao giờ biến tôi thành nô lệ được.
Đám da trắng trên thuyền này,
chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Nhưng chúng ta, chúng ta là cả một ngôi làng.
Nhưng Tamango, chúng ta chỉ có 6 chiến binh.
Những người khác, họ là nông dân, ngư dân, thợ dệt.
Không, Oray.
Chúng ta sẽ biến họ thành những chiến binh.
Chúng ta sẽ chỉ cách cho họ.
Thuyền trưởng! Thuyền trưởng!
Vào đi!
Thuyền trưởng. - Có chuyện gì vậy Fernando?
Bọn đen. Một vài đứa không chịu ăn.
Ồ.
Gặp tôi trên boong.
Aiché.
Aiché, rót cho tôi một ít cà phê.
Tôi biết cà phê ở ngay đây,
nhưng nó sẽ ngon hơn khi cô rót.
Cho tôi biết, Aicheé.
Cô cảm thấy gì khi nhìn thấy những người da đen?
Những người da đen như cô, bị xiềng xích và làm nô lệ?
Cô cảm thấy thế nào?
Một viên hay hai viên?
Hai.
Có thể cô có máu trắng trong huyết quản,
nhưng cô là một nô lệ, giống như họ vậy.
Cô đã từng bị bán, giống như họ vậy.
Đó là một thời gian dài trước đây. Khi tôi chỉ là một đứa trẻ.
Tôi không nhớ. - Nhưng cô không cảm thấy gì sao?
Anh muốn uống với sữa? - Mỗi thứ một nửa.
Màu da của cô.
Sao vậy?
Cô sợ Thuyền trưởng?
Tôi sẽ không nói với anh ấy.
I la, la, la... j...
Cô nghĩ cô sẽ tồn tại mãi mãi với anh ấy?
Và ngay cả khi như vậy,
Cô sẽ là ai? Một nô lệ, không có gì hơn.
Chỉ là một nô lệ.
Giờ ăn sáng rồi, các anh.
Sao vậy, hử?
Sao mặt mày như đưa đám vậy?
Nhớ nhà?
Say sóng?
Chuyện gì thế? Lo lắng về con thuyền?
Nó là một con tàu tốt, vững chắc.
Sợ chúng tôi sẽ trừng phạt các anh?
Không ai trên con tàu này bị trừng phạt mà không có lý do.
Tôi chăm sóc bạn rất tốt.
Tôi vỗ béo cho bạn.
Tôi có một bác sĩ cho bạn. Đến thăm bạn mỗi ngày.
Không có nhiều người da trắng có thể được như vậy.
Nào. Chuyện gì vậy?
Thức ăn không ngon?
Nhưng nó rất ngon!
Nó thực sự ngon miệng!
Coi nào, các anh.
Không gì bằng một bữa ăn ngon để đánh thức bạn. Ăn!
Ngon, phải không?
Giỏi lắm!
Ăn đi!
Anh muốn tôi làm gì, đút cho anh?
Anh đã có một hàm răng tốt, hãy sử dụng chúng.
Cho nó nằm dưới nắng một lúc.
Khi chúng ăn xong, hãy để chúng bắt đầu khiêu vũ. Cho chúng tập thể dục.
Sao nhợt nhạt vậy, bác sĩ?
Đó là sự khởi đầu của một cuộc nổi loạn. Tôi đã phải ngăn chặn nó. Hiểu chứ?
Thật hoàn hảo. Hai người đàn ông đều cùng phạm tội. một người bị ném ra khỏi tàu,
còn người kia được coi trọng hơn tất cả.
Hạt đậu mùi y như mỡ heo!
Tôi muốn mọi người trên thuyền được ăn uống đầy đủ, bao gồm cả đám mọi đen!
Vâng, Thuyền trưởng. - Anh có ngạc nhiên không?
Không có gì làm tôi ngạc nhiên nữa.
Khi còn thanh niên, tôi đã diễu hành qua các đường phố
ở Paris cổ vũ cho Tự do, bình đẳng, tình huynh đệ.
Bây giờ hãy nhìn tôi. Cưa người trên con tàu nô lệ da đen.
- Thật buồn cười, phải không? - Đừng nói với tôi về quá khứ của anh.
Tương lai mới quan trọng. - Tương lai?
Tại sao? Ông có tương lai không? Ông?
Trong mọi trường hợp, tôi đã có kế hoạch. Kế hoạch lớn.
Hãy nhìn chiếc thuyền này.
Tôi sẽ đóng nhiều hơn nữa giống như nó, cả một hạm đội.
Tôi đã tìm được vị trí, cách bờ biển 1 km, gần Rotterdam.
Nó sẽ là nhà máy đóng tàu lớn nhất thế giới.
Và tôi đã có một người làm hậu thuẫn.
Và người hậu thuẫn có một đứa con gái muốn gả chồng.
Và vậy đó. Nó làm phiền anh?
Không, tôi chỉ đang thắc mắc... về Aiche.
No comments yet. Be the first to leave one.