Las primeras 200 líneas.
Trong tập trước...
Mở cửa ra. Tôi đây.
Khi chúng tôi đến buổi từ thiện đó ở New York,
họ nói rằng số tiền đó là tiền dành cho phòng khám.
Được rồi, anh cần bình tĩnh.
Bình tĩnh? Tôi không thể bình tĩnh được.
Họ đang đe dọa gia đình chúng tôi.
- Ừm... - Xin lỗi.
- Không sao đâu. Tôi phải đi. - Ừ. Tôi hiểu.
Nó đang nhận một tín hiệu.
Nó nói gì?
Đó là một số điện thoại.
Dọn đồ đi. Chúng ta sẽ đến New York.
Quá nhiều người.
Hòn đảo cuối cùng có nhiều người ở đây
là Atlantis, và điều đó không tốt.
Này, tôi muốn hai lát pepperoni.
Còn gì nữa không?
Có người ngoài hành tinh sống ở đây không?
Đúng là số này mà
Có gì đó ở đây.
Nó nói "Goliath."
Tôi đang đánh dấu từng bức tranh tường
của Goliath trong thành phố.
Đó là nơi chúng ta sẽ tìm thấy Goliath.
Tôi có thể giúp gì cho cô?
Anh có gì?
Ai đó ở đây chắc là Goliath.
Có ai giống người ngoài hành tinh với anh không?
Mọi thứ anh cần biết về Goliath đều có trên các tác phẩm.
Goliath tin rằng axit giúp ta trút bỏ xiềng xích của con người.
Tôi muốn trút bỏ xiềng xích con người của mình.
Cô biết Harry là người ngoài hành tinh bao lâu rồi?
Vãi.
Khi mới đến Trái đất lần đầu tiên,
tôi đã nghĩ rằng mình sẽ chứng kiến cái chết
Màu sắc đang bùng nổ ở khắp mọi nơi!
Ôi!
Ôi!
Chứng kiến cái chết
của những con người này từ tàu của tôi
sau khi tôi đánh rơi thiết bị của mình.
Mọi thứ đã thay đổi.
Điều gì khiến cô nghĩ Harry là người ngoài hành tinh?
Theo tôi.
Cô đang lo lắng. Tôi hiểu. Nhưng đừng lo.
Tôi biết Harry là ai, và tôi biết tại sao cô lại ở đây.
Bằng cách nào? Sao cô biết điều đó?
Tôi nhận ra năng lượng của anh ấy.
Goliath ngày càng yêu thích nơi này, nhưng nó không bao giờ là tự nhiên.
Anh ấy đã sống với nhiều xáo trộn nội tâm.
Cô có thể thấy nó trong nghệ thuật của anh ấy.
Chờ đã, cô nói "đã sống" à?
Làm ơn hãy nói là Goliath đang ở đây đi.
Goliath đang ở đây.
Ok.
Cái gì đây?
Đây là Goliath.
Tôi không hiểu.
Sau khi Goliath đến Trái đất,
chúng tối đã trở thành cả thế giới của nhau.
Nhưng mong ước lớn lao của anh ấy
là được kết nối lại với người dân của mình.
Tín hiệu đưa cô đến đây là một lời mời cá nhân.
Goliath cố cầm cự lâu nhất có thể.
Nhưng sáu tháng trước, anh ấy...
cô tự xem đi.
Giống loài của họ hóa thạch khi chết.
Không, không thể nào.
Goliath không thể chết.
Chúng tôi đã tới tận đây,
cô không hiểu điều gì đang gặp nguy hiểm đâu.
Tôi xin lỗi. Đây là tất cả tôi có.
Nếu cô đến đây để nói chuyện
với Goliath, điều đó sẽ không xảy ra.
Ôi Chúa ơi.
Ôi Chúa ơi. Chuyện gì thế?
Anh là người ngoài hành tinh.
Tôi vừa nếm LSD.
Và bây giờ tôi đang bị bao quanh bởi những sinh vật khủng khiếp.
Tôi vừa thấy
một người ngoài hành tinh tháo đầu ra,
và có một con người bên trong!
Có người nào bên trong tôi không?
Phải liếm bao nhiêu lần
thì mới tới được lớp con người?
Thư viện Công cộng Thành phố New York.
Tôi biết anh đang ở đâu rồi. Đừng đi đâu hết.
Tôi sẽ đến ngay đây.
Khá hơn chưa?
Rồi.
Băng đang ổn định hình dạng con người của tôi.
Tôi đã thấy rất nhiều con người hôm nay.
Con người thật kinh tởm.
Nhưng... họ có nhau.
- Như hai người đó... - Harry.
Đây là nhà của họ.
Tôi muốn gặp
ai đó như tôi để có thể ...
Tôi có thể cảm thấy mình đang ở nhà.
Ừ, về điều đó.
Tôi đã nói chuyện với Violinda tại bữa tiệc.
Cô ấy biết Goliath.
Hoặc đã biết anh ta.
Anh ấy chết rồi, Harry.
Goliath đã chết ngay khi anh ta nhân tính hơn tôi.
- Chào chồng. - Chào vợ.
- Em về sớm. - Ừ.
Em khỏe không?
Mẹ em thế nào?
Hóa ra, "thời gian chất lượng" của mẹ
là hỗ trợ kỹ thuật 24-7.
Nên...
- Dạo này anh thế nào? - Không có gì.
Không có gì cả.
Anh chỉ chơi một mình thôi.
Chỉ có một mình.
Tuyệt.
Em sẽ mang cái này lên nhà.
Không! Không.
Lát nữa anh sẽ mang nó lên sau.
Được thôi. Cảm ơn anh.
Anh lấy túi của Max được không? Nó đến nhà Sahar rồi.
Ừ.
Lạ quá.
Ừ, lạ thật. Sao lại thế nhỉ?
Ái chà.
Anh treo nó lên rồi.
Không phải nó ở trong tủ à?
- Em ghét nó. - Không, em không ghét.
Rất nhiều người để cái đó trong nhà mình.
Được rồi, anh sẽ gỡ nó xuống.
Không. Nếu anh muốn treo nó thì cứ treo đi.
- Em muốn anh treo nó không? - Anh vui là được.
Em vui là được. Nếu em muốn.
Anh đã di chuyển bàn cà phê à?
Anh sẽ gỡ nó xuống.
Chào buổi sáng.
Chào Liv.
Ồ, tôi đang nghĩ đến việc làm một cái lọ đóng góp
cho bình cafe.
Cô không cần phải tự trả tiền cho những thứ đó.
Cảm ơn anh.
Tôi thực sự đánh giá cao điều đó.
Sao anh lại treo cái biển đó ở đây?
Tôi nghĩ cô sẽ thích nó.
Mang một tuyên bố nghệ thuật
vào văn phòng.
Cô nghĩ sao?
Tôi có phải nói rằng tôi thích nó để anh làm cái lọ đóng góp không?
Tôi...
thích nó.
Vậy thì tuyệt.
- Tôi sẽ kiếm một cái lọ. - Ok.
Này, tôi cho anh xem nhanh cái này được không?
Chắc chắn rồi.
Tôi nghĩ rằng tôi sẽ đăng video này.
"UFO lạ thường tại Patience."
Không, cô không thể đăng cái đó.
Mọi người đã nghĩ
Patience là một thị trấn giết người.
Giờ cô muốn họ nghĩ rằng đó là thị trấn của người ngoài hành tinh à?
Nhưng nếu điều này là thật,
thì không phải tôi nợ thế giới điều này sao?
Ừ. miễn là cô thay đổi tiêu đề
thành "UFO lạ thường gan Jessup."
- Xóa. - Này.
Đâm vào tay tôi đi.
Đầm là kiện đấy.
À thế à?
Ồ, nhìn này.
Tôi đang tự đâm mình à? Tôi không cảm thấy gì cả.
Anh biết tại sao không? Bởi vì sáng nay tôi bị hàng rào cứa vào người
và phải khâu lại,
và bác sĩ Smallwood đã gây tê cả cánh tay của tôi.
Tay tê liệt như này thì làm ăn gì được nữa?
Để tôi xem. Để tôi xem như nào nào.
Để tôi lấy cây bút.
Ô, nhìn kìa.
Sếp phó, hôm nay
cô sẽ phải viết báo cáo cảnh sát cho tôi.
Tôi làm xong rồi sếp ạ.
Tốt.
Thế thì chúng ta đã chuẩn bị xong.
Tôi chắc đó là nhầm lẫn đơn giản thôi.
Bác sĩ Smallwood là người quen.
Bà ấy đã đỡ đẻ tôi đấy.
Không phải bà ấy cũng đã đỡ đẻ cả bố mẹ anh à?
Chuyện đó không liên quan.
Anh phải sa thải bà ấy
trước khi một lũ yêu tinh
chuyển vào cái tay như gỗ chết của tôi sinh sống
và làm bánh quy.
Một sai lầm không nên hủy hoại cuộc đời người phụ nữ.
Đó là nhiều hơn một sai lầm rồi!
Tôi tới khám bà ấy vì đau họng,
nhưng bà ấy chẩn đoán tôi mắc chứng cuồng loạn.
Hai người đang làm quá chuyện này lên rồi.
Hôm nay tôi sẽ có kết quả
cho buổi kiểm tra sức khỏe thường niên,
No comments yet. Be the first to leave one.