La unuaj 200 linioj.
Trong tập trước...
Chúc may mắn. - Anh cũng thế.
Chúng ta phải đốt pháo hiệu ngay... - Sẽ chẳng ăn thua-
Nghe này, anh có đưa nó đây không, hay anh bắt tôi phải lấy nó từ anh?
Xin Chúa phù hộ.
Nó quay lại rồi kìa!
Nó quay lại rồi!
Bọn tao sẽ phải đưa thằng bé đi.
Gì cơ? Anh vừa nói gì?
Thằng bé - bọn tao sẽ phải đưa nó đi.
Ê! - Bố ơi!
Không! - Bố ơi!
Bố ơi, cứu con!
Walt! - Cứu con với, bố ơi!
Không, không, không.
Ngừng tay!
Ngừng tay! Chúng ta không thể!
Locke đã tìm thấy...
một căn hầm nằm dưới đất.
3 tiếng nữa thôi, mặt trời sẽ mọc
và tất cả chúng ta sẽ ở đây để thấy điều đó.
Chúng ta sẽ ở lại đây đêm nay, được chứ? Cùng với nhau.
John, ông đang làm gì thế? - Tôi sẽ xuống hầm.
Locke đang xuống hầm đó cho dù anh có thích hay không.
Tôi cũng sẽ xuống hầm.
Sống cùng nhau, hay chết một mình, đúng không nào?
Đúng.
John! Hình như có cái gì ở dưới này.
Bố ơi, làm ơn! Bố ơi!
Walt! Walt!
Mike?!
Sawyer!
Cố lên, Mike!
Cố lên, Mike!
Cố lên!
Mike!
Aah!
Mike.
Mike?
Mike!
Kate!
Kate!
Kate!
Thằng Walt đâu? - Tôi không biết.
Nó đâu rồi? - Tôi không biết.
Thằng con trai tôi đang ở chỗ quái nào rồi?
Walt!
Sao chân anh lại bị thương?
Tôi bị ô tô đâm.
Ow.
Ừ.
Thế đây là những giấy tờ mà vợ cũ của anh đã gửi hả?
Cô ấy không phải vợ cũ của tôi, anh bạn, cô ấy-
cô ấy đơn giàn là mẹ thằng Walt thôi.
Cô ấy, uh--- Susan - cô ấy vừa mới kiếm được việc làm ở Rome, cùng với bạn trai của cô ấy.
Họ muốn Walt sống với họ.
Ồ, ông cứ yên tâm. Tôi sẽ giúp đỡ ông nhiệt tình, ông Dylan.
Dawson chứ.
Đúng rồi. Tôi xin lỗi. Dawson.
Thế người bạn trai này- có phải tên là Brian Porter không?
Ừ. Thì sao? Trong đó viết gì?
Có vẻ như Susan muôn anh
từ bỏ quyền làm cha--
thằng bé, để ông Porter có thể nhận nó làm con nuôi.
Cô ấy muốn tôi từ bỏ con trai của mình?
Ừ, đó là cách duy nhất để họ có thể nhận nuôi thằng bé.
Nghe này, nếu ông ký vào văn bản này một cách hợp pháp,
thì thằng bé sẽ không khác gì bất cứ đứa trẻ nào ông gặp trên đường.
Ông sẽ bị mất quyền làm cha- tất cả các quyền.
Ừ, vậy thì tôi làm thế nào để ngăn cản được việc này?
Ooh, chúng ta có thể làm đơn huấn thị
thế là cô ấy sẽ không thể rời khỏi thành phố, nhưng mà-
Đúng rồi đấy. Tôi muốn làm như thế.
Ừm.
Um, ông Dawson.
Thật sự thì, ngay khi ông bước vào đây qua cánh cửa đó,
tôi đã biết rằng--
mức giá của tôi là mức giá cao nhất mà ông có thể chấp nhận được.
Nếu mà ông cứ tiếp tục vụ này,
thì sẽ tốn thêm tiền đấy -- rất nhiều tiền là đằng khác
kể cả với mức giá rẻ như của tôi.
Vì đây là cuộc chiến giữa David và gã khổng lồ Goliath, nên tôi phải hỏi ông trước
xem ông có chắc là muốn theo vụ này tới cùng hay không?
Bọn họ sẽ không được mang con trai tôi đi đâu hết.
Walt!
Walt!
Walt!
Mike! Anh nên tiết kiệm năng lượng thì hơn.
Bọn chúng đã bắt mất con trai tôi.
Ừ, tôi thấy rồi - bắt lên một con tàu, điều đó có nghĩa là nó đã không còn trong tầm nghe được tiếng anh gọi nữa rồi.
Làm sao mà anh biết được?
Chà, tôi có các giác quan khá nhạy bén.
Mà kể cả nó có nghe thấy anh, thì anh cũng đâu có làm được gì đâu.
Nghe này, nếu nó nghe thấy tôi,
nó sẽ biết rằng tôi vẫn còn sống,
rằng tôi sẽ đi tìm nó, và sẽ đưa nó trở về.
Mà lúc này, tất cả những gì tôi có thể làm được là gọi nó, hy vọng nó nghe thấy tôi.
Anh có hiểu không hả?
Ừ.
Walt!
Walt!
Kate?
Kate!
John. - Bình tĩnh. Bình tĩnh. Bình tĩnh.
Sau lưng ông kìa.
Có phải ông đấy không?
Có phải ông đấy không?
Jin!
Jin!
J--in!
Tôi tưởng chúng ta phải tiết kiệm năng lượng?
Ừ, nhưng mà...
Jin bị ngã xuống biển
nên nếu anh không phiền thì tôi sẽ gọi thêm một lúc nữa.
Jin!
Mặc cảm tội lỗi hả?
Gì cơ?
Anh đã bắt tôi bắn pháo hiệu.
"Tôi đã bắt anh bắn...?"
Ý anh đây là lỗi của tôi sao?
Chúng đã bắt con trai tôi.
Chúng đã tìm thấy chúng ta, bắt Walt đi, bởi vì anh đã bắt tôi bắn quả pháo hiệu đó.
À, ít ra thì Walt còn được ở trên tàu,
có khi nó đang đắp chăn nằm uống ca cao,
Trong khi chúng ta thì phải đứng trên cái mảnh-- - Biến khỏi bè của tôi.
Cái gì?
Biế--
Cái quái gì thế?
Tôi thấy anh định trông chờ vào "người bạn tốt nhất" của mình đấy à?
Một khẩu súng mà sẽ không còn bắn được nữa.
Nó sẽ bắn được. - Anh đã bị rơi xuống nước.
Anh thì biết gì về súng chứ, "đài phát thanh"?
Nó sẽ bắn được.
Nếu đạn còn khô thì thuốc súng cũng còn khô. Mà nếu thuốc súng còn khô thì...
Ôi, trời-- cái quái quỷ gì thế?
Cá mập.
Chỉ là một con cá mập thôi mà.
"Chỉ là một con cá mập thôi" hả?
Anh nghĩ nói thế sẽ khiến tôi thấy yên tâm hơn sao?
À, tôi biết tại sao cá mập lại cứ bơi đi bơi lại chỗ này rồi...
vai của anh bị thương kìa.
À, ừ, thế để tôi bắt máu ngừng chảy nhé?
Hình như anh quên mất lý do--
vì sao mà tôi lại bị bắn rồi hả?
Gì cơ?
Ý tôi là sao anh không biết tỏ lòng biết ơn chứ?
Sao anh không cám ơn tôi hả?
Cám ơn anh? Vì cái gì?
Vì anh đã cố tự cứu lấy chính mình hả?
Anh muốn tôi biến khỏi cái bè này hả?
Được thôi.
Lúc đó tôi đang cố gắng cứu thằng con trai chết tiệt của anh đấy.
Chúng ta sẽ nói về chuyện của Walt, được chứ, anh Dawson?
Uh, chắc chắn rồi. Được.
Lần cuối anh đến thăm nó là khi nào?
Um, khoảng 1 năm về trước.
Thực ra là 14 tháng mới đúng.
Sao lại hỏi thế hả Lizzy?
Tại sao vậy, anh Dawson?
Sao lại lâu thế?
Susan đã đưa nó tới Amsterdam vì cô ấy có công việc ở đó.
Và anh không cảm thấy có vấn đề gì sao?
Xin lỗi?
Và, vì cô ấy sắp tới Rome, nên anh chuẩn bị đệ đơn huấn thị?
Sao tôi thấy mâu thuẫn quá vậy?
Huấn th--- không đâu.
Không, tôi có làm thế đâu. - Không, không, không hề.
Cô ta đang nhử anh đấy. Đừng có trả lời.
Tuy nhiên cô ấy lại mang nó theo.
Nên tôi không muốn cô ấy đi đâu cả. - Michael, làm ơn đừng nói nữa.
Cô đã nói là tôi sẽ không thể làm được gì đâu.
Và anh cũng không thèm làm gì hết, phải không?
Anh ấy sẽ không trả lời câu hỏi đó.
Đơn giản là vì làm gì có câu trả lời nào.
Gần đây anh mới bị tai nạn phải không?
Ừ.
Anh đã trải qua vài ca phẫu thuật,
mất vài tuần ở một bệnh viện tư đề phục hồi sức khỏe.
Ai đã trả tiền viện phí cho anh hả anh Dawson?
Tôi có đòi hỏi gì ở cô đâu.
Đoạn ghi âm câu nói vừa rồi có nói lên rằng anh Dawson đã biết về chuyện đó không?
Rằng cô Lloyd đã trả tiền viện phí cho anh ta?
Susan, hãy nói với họ rằng tôi không hề đòi hỏi gì ở cô cả.
Xin đừng nói chuyện trực tiếp với thân chủ của tôi.
Anh có biết những lời đầu tiên mà Walt nói được là gì không hả anh Dawson?
Xin lỗi. Cái gì cơ? - Những từ đầu tiên của cháu.
Anh có biết là gì không?
Tôi... không.
Khi đó tôi không có mặt.
Anh có biết nó thích ăn gì không?
Ạnh có-- - Không.
Được rồi, không cần thiết phải thế đâu.
Không.
À, với một người muốn giữ lại quyền làm cha đến mức như anh,
xem ra anh lại chẳng biết gì mấy về con trai mình nhỉ, anh Dawson.
Tôi là bố nó.
Xin lỗi. Anh có thể làm ơn nói to hơn không, để ghi âm ấy mà?
Tôi là bố nó.
Này anh điên đấy à?
Anh định lấy viên đạn đó ra bằng tay không hả?
No comments yet. Be the first to leave one.