La unuaj 200 linioj.
Trong phần trước ... "bọn người khác" sắp tới rồi.
Chúng ta chỉ có 3 sự lựa chọn: chạy, trốn, hay là chết.
Chúng ta có kế hoạch chứ.
Ừ, chúng ta sẽ vào rừng lấy một ít thuốc nổ.
rồi cho nổ tung cánh cửa hầm, sau đó tất cả chúng ta có thể nấp vào trong đó.
Hỏng rồi.
Dừng tay! Dừng tay lại!
Dừng tay lại! Chúng ta không thể làm thế được.
Dừng tay! Đừng có châm ngòi!
"Nobody can tell ya
there's only one song worth singin'
they may try and sell ya
'cause it hangs them up
to see someone like you
but you've gotta make your own kind of music
sing an old-fashioned song
make your own kind of music
even if nobody else sings along
you're gonna be nowhere
the loneliest kind of lonely
it may be rough going
just to do your thing's the hardest thing to do
but you've gotta...
4, 8, 15, 16, 23, 42
4, 8, chúng ta tiêu rồi, 15, bị nguyền rủa, chết rồi...
Hurley, anh không sao chứ?
À ừ, không sao. Tôi chỉ phải đi tè thôi.
Ý hay đấy, cả cô cũng đi nhìn vào cái hố lửa chết chóc đó.
Cái gì thế này?
Điều đó không quan trọng.
Chúng ta thổi bay cánh cửa để chúng ta có thể đưa mọi người vào trốn ở đây. Như thế sẽ an toàn hơn.
Nhưng tiếc là kế hoạch đó không thể thực hiện được.
Chúng ta sẽ không bao giờ đưa họ xuống đây kịp.
- Có nước. - Nước nông lắm. Nghe như tiếng một vũng nước nhỏ thôi.
- Có lẽ sâu khoảng 40 feet. - Ừ, 50 feet là hết cỡ.
Chúng ta có thể dùng dây cáp điện chúng ta đã lấy ra từ thân máy bay.
để xuống đó.
- John. Chúng ta phải đi thôi. - Đúng. Ý kiến rất hay. Chúng ta về thôi.
Tất cả chúng ta đã trải qua bao nhiêu chuyện chỉ để có thể tới được đây, Jack.
Cái thang đã bị hỏng.
Ông định thả 40 người xuống đó, từng người một sao?
Họ đang đợi chúng ta quay lại và cho họ biết họ phải làm gì.
Vì vậy, hãy quên chuyện xuống dưới hầm đi.
Jack?
Gì cơ?
Sao chúng ta không bình tĩnh lại mà suy nghĩ?
Nghe này, nếu ông muốn sáng mai chúng ta leo xuống đó xem thì cũng không sao.
Nhưng tối nay, thì không.
Tôi sẽ mang chỗ thuốc nổ còn lại về hang.
Ông có thể gói nó lại cho tôi chứ, John?
Chắc chắn rồi. Tất nhiên là được.
Được rồi.
Sao anh lại không muốn xuống đó, Jack?
Nứ, gần 30 tuổi, không mang chứng minh thư.
Trên đường tới đây, cô ấy đã bị 2 lần co giật.
Còn người nữa đâu rồi?
Ngay đằng sau thôi. Họ sắp đến rồi.
Đội chữa cháy đã phải dùng tới cả kìm.
Chúng ta có gì ở đây?
Bệnh nhân là nữ, gần 30 tuổi.
Thứ đó là cái quái gì vậy?
Một phần của cọc tay lái ô tô.
Được rồi, bắt đầu thôi. Giữ cho cổ cô ấy được thẳng.
- Gọi bố tôi chưa? - Rồi.
- Chuyện thế nào? - Xe cô ấy bị xịt lốp..
Nó nhảy lên trên giải phân cách, và đâm thẳng vào đầu một xe ô tô địa hình đi ngược chiều.
Huyết áp đang giảm xuống.
- Cô ấy lái xe à? - Vâng. Một mình.
Thế còn tài xế chiếc xe địa hình đâu?
Adam Rutherford. 57 tuổi. Chấn thương lồng ngực. Đã ngừng thở.
- Lắp ống dẫn lưu vào người ông Rutherford trong khi tôi-- - Tôi không làm được. Anh phải....
Bác sỹ Sheppard, huyết áp cô ấy là 80 trên 60.
Được rồi. Tôi cần một ống tiêm, loại lớn.
Cô, giữ chặt.
88 trên 52. Tim đã ngừng đập.
Tôi biết. Tôi biết. Bị chảy máu trong.
- Cái ống tiêm-- - Đây.
- Được chứ? - Ừ.
Huyết áp đang ổn định trở lại.
Qua đời lúc 8 giờ 15 phút sáng.
Được rồi. Bây giờ truyền máu cho cô ấy và cố định đốt sống cổ.
Đưa cô ấy vào phòng chăm sóc đặc biệt và giữ cho cô ấy bất động.
Tôi muốn nhảy... ngày cưới.
Cô có nghe thấy cô ấy nói không?
Cô phải nghỉ ngơi đi nhé. Cứ nghỉ đi.
Cô ấy đã nói gì vậy?
Cô ấy nói rằng cô ấy phải khiêu vũ trong ngày cưới của mình.
Được chứ? Ngoài kia không có ai hết.
Sẽ chẳng có ai tới cả.
Nhưng bà người Pháp đã nói là-
Bà người Pháp đó đã phát điên mất rồi, cô hiểu không?
Ý tôi là nó chỉ là chuyện vớ vẩn. Một câu truyện không có thật.
Chính bà ta đã đốt lửa chứ còn ai.
Gì thế?
Không có gì.
Có ai thấy Vincent đâu không?
Con chó ấy? Có ai thấy nó không?
Có ai thấy con chó đâu không?
Cô đi đâu thế?
Con chó chết tiệt đi lạc mất rồi.
Sao ông lại làm thế?
Sao ông lại châm ngòi nổ chứ?
Thế tại sao tôi lại không được châm ngòi?
À, có thể là vì tôi đã chạy về phía ông,
hươ tay và gào lên "Đừng làm thế"!
À, tôi hiểu ý của anh.
Tại lúc đó tôi quá phấn khích được thấy bên trong.
Ý tôi là, chúng ta đến đây vì điều đó mà, phải không?
Đó là lý do chúng ta đi cả một quãng đường dài tới "Hòn đá đen".
và cũng là lý do chúng ta đi lấy thuốc nổ để thổi bay cái nắp hầm.
Chúng ta làm tất cả những việc đó để có thể được vào hầm, Hugo.
Và còn để cứu mạng mọi người nữa.
Ừ, và còn để cứu mạng mọi người nữa.
Mà biết đâu đấy đơn giản là định mệnh của chúng ta. Phải không, John?
Ừ, có lẽ vậy.
Này mọi người, ờ, cái cửa hầm...
Mọi người lại đây mà xem.
KHU VỰC CÁCH LY!
Vincent!
Đây không phải là ý hay đâu.
Tôi vừa thấy nó cách đây 5 phút.
Mà chính anh đã bảo là ở ngoài này làm gì có ai.
Tôi chỉ bảo là chúng ta chưa gặp ai cả thôi.
Con chó sẽ tự biết đường quay về. Nó luôn như thế mà.
Trông chừng con chó là điều duy nhất từng có người nhờ tôi làm.
Nếu nó mà có chuyện gì...
Lần cuối cùng cô ngủ và ăn uống là khi nào hả?
Cô bị kiệt sức rồi.
Tôi không thể bảo thằng bé là tôi làm mất con chó của nó vì tôi bị kiệt sức được.
Tôi sẽ vòng ra sau lưng nó.
Được rồi.
Vincent!
Sayid!
Sayid!
Anh đâu rồi?! Sayid!
Sayid?!
Walt?
Suỵt.
Cháu làm gì ở đây thế?
Shannon!
Chuyện gì thế?
Chuyện gì?
Sao ông lại muốn xuống đó?
đến vậy. Sao tôi lại muỗn xuống đó đến vậy?
Jack nghĩ rằng tôi bị điên, phải không?
Tôi thắc mắc vì ông muốn nhảy xuống một căn hầm bị khóa trái từ phía trong
bởi một cánh cửa thép dầy cả foot với dòng chữ "Khu vực cách ly" trên đó?
À, lạc quan mà nói - thì hiểm họa đó đã kết thúc rồi.
"Lạc quan"?
Và nếu Jack có nghĩ là tôi đi sai đường thì thật sự tôi cũng không thể trách anh ấy được.
Chưa kể, 5 tiếng trước đây, tôi bị kéo vào trong hố
bởi một thứ trông như cột khói màu đen.
Cô có trông thấy nó không, Kate?
Thế thì tôi nghĩ cả 2 chúng ta đều điên rồi.
Chỉ không biết là Jack nghĩ rằng anh ấy đã trông thấy cái gì thôi.
Lẽ ra anh nên đi trước một bước, anh bạn.
Đừng để Locke có thời gian ở bên cạnh "người yêu" của mình.
Đùa chút thôi mà, anh bạn.
Thật sự bây giờ không phải lúc, Hurley.
Thật sao? Wow. Mọi khi anh giống "ngài Haha" lắm cơ mà.
Anh cười rồi đấy.
Cuộc sống đâu phải quá tệ, đúng không?
Ý tôi là, ừ thì "bọn người khác" chuẩn bị, ờ, ăn thịt chúng ta,
và cứ thỉnh thoảng lại có người rầy la anh,
nhưng chúng ta vẫn ngủ được vào mỗi buổi sáng đấy thôi.
Ừ hứ. Thế còn những con số thì sao?
Gì cơ?
"Những con số đó tồi tệ lắm đấy"
Đó là điều anh đã nói khi tôi chặn anh lại.
- Ừ, đó là một câu chuyện dài. - Tôi có thời gian mà.
- Anh sẽ nghĩ là tôi điên. - Cứ thử đi.
Cách đây không lâu, tôi đã ở trong một bệnh viện tâm thần,
ở đó có người tên là Leonard.
Và từ khi tôi quen anh ta, tất cả những gì anh ta nói là những con sô đó,
4, 8, 15, 16, 23, 42, nhắc đi, nhắc lại, rất nhiều lần.
Và chúng cứ in vào đầu óc tôi.
Thế cho nên khi tôi ra viện-
ừ, chính xác là vài tháng sau khi tôi ra viện.
Khi đi mua một chiếc Burrito lạnh, tôi đã nghĩ, "Ê, có khi mình thử chơi sổ xố xem sao".
Có lẽ vì dãy số đó vẫn còn in trong đầu tôi, nên tôi đã chơi sổ xố theo những con số đó.
và tôi đã thắng được 114 triệu đô la.
Và từ đó, "nó" bắt đầu xảy ra.
Ông tôi qua đời.
Nhà tôi bị cháy.
Quán thịt gà nơi tôi làm việc thì bị thiên thạch đâm phải-
Ừ,... chắc là thiên thạch.
Và tối nay, tôi lại thấy mấy con số ma quỷ đó
khắc trên thân của căn hầm.
Và đó là lý do tôi cố ngăn các anh lại, vì những con số đó bị nguyền rủa đấy, anh bạn.
Anh đã từng vào viện tâm thần?
- Tôi không điên. - Tôi có nói thế đâu.
Thế thì sao? Anh chỉ nói có thế thôi à?
- Thế anh muốn tôi nói cái gì? - Rằng anh tin tôi, anh bạn.
Hurley, chúng chỉ là những con số mà thôi.
Cái cách mà các bác sỹ giúp anh cảm thấy ổn hơn bằng cách nói chuyện với anh gọi là gì nhỉ?
- Ân cần với người bệnh. - Ừ đúng rồi.
Cách của anh nhạt toẹt, anh bạn ạ.
Anh ấy thế nào rồi?
Cô cứ nghỉ ngơi đi, nhé?
Chiếc xe mà tôi đã đâm phải.
No comments yet. Be the first to leave one.