La unuaj 200 linioj.
Lost tập trước :
Tôi nghĩ... Tôi nghĩ tôi ổn rồi.
- Tôi đã bảo tôi sẽ lo cho cô mà. - Cám ơn anh, Charlie.
Không có gì.
- Nghe tôi nói. - Sayid.
Chúng ta không chỉ có một mình.
Tôi đang ngủ, và rồi tôi tỉnh dậy,
và hắn định làm hại con tôi.
- Chúng ta phải tìm hiểu xem tất cả là ai. - Anh muốn bắt đầu một cuộc điều tra.
- Lance! - Xin lỗi?
- Lên anh là Lance à? - Ethan.
Anh bạn, đúng rồi.
Tôi muốn cô uống cái này. Nó rất nhẹ thôi.
Anh nghĩ tôi dựng chuyện lên à?
Ở ngoài biển an toàn hơn. Ở đây không an toàn.
- Anh vừa nói gì với cô ấy? - Chúng ta có rắc rối rồi.
Cuộc điều tra. Tôi đã hỏi tất cả mọi người.
Có một người không có trong bản danh sách. Anh ta không ở trên máy bay.
Ethan.
- Ai không ở trên máy bay? - Ethan.
Anh ta không có tên trong danh sách hàng khách.
- Anh ta đang ở chỗ quái nào? - Tôi không biết. Hôm qua tôi thấy anh ta...
- Có ai thấy Ethan không? - Có, có, anh ấy đi tìm củi.
Đi đường ra chỗ biển. Anh ta có sao không? Chuyện gì xảy ra vậy?
- Charlie đâu? - Cái gì?
Charlie đâu?
Anh ta đuổi theo Claire.
Jack!
Cô ấy muốn quay lại bãi biển.
Claire. Đó là của cô ấy.
Chuyện gì đã xảy ra? Họ đâu rồi?
Tôi không biết.
Dấu chân.
Chí ít có đến ba dấu chân ở khắp nơi.
Trông có vẻ như đã có một cuộc vật lộn.
Cái gì? Là cái gì?
Có dấu lôi kéo ở đây, và ở đây.
Claire và Charlie. Họ đã ở cạnh nhau.
Tôi nghĩ họ bị bắt đi rồi.
Claire! Charlie!
Jack! Jack!
Shh.
Dấu vết vẫn còn mới.
Điều này chẳng có nghĩa lý gì cả.
Làm cách nào một người đàn ông có thể lôi đi hai người, một người đang mang thai?
Anh đang hỏi câu hỏi sai rồi. Không phải làm cách nào, mà là tại sao?
- Ông nghĩ đó là Ethan? - Cảm giác như đó là Ethan.
Một mình? Bằng cách nào?
Chúng ta đâu thể biết rõ hết người của mình.
Điều quan trọng hơn là, ai dám nói họ có phải người của chúng ta không?
- Cái gì? - Sayid nói còn có những người khác.
- Sayid nói chúng ta không chỉ một mình. - Về nghĩa thôi.
Sayid bị thương. Chúng ta còn không biết anh ta đã đi đâu.
- Mặt đất bảo tôi như vậy. - Vậy, mặt đất đang bảo ông là họ đi lối nào?
Jack, chúng ta không biết chuyện gì đang xảy ra ở đây.
- Chúng ta biết đủ rồi. - Chúng ta cần chuẩn bị.
Chúng ta có thể quay lại hang mất 10 phút thôi, tổ chức một đội tìm kiếm...
Họ đã đi lối nào, Locke?
- Mạch đang hạ. - Nào.
- Cô ấy đang chảy máu. - Tôi biết, tôi đang lo chỗ động mạch đây.
Tim cô ấy ngừng đập rồi.
Một milligram epi. Đem xe đẩy máy tim ra đây!
Được rồi, động mạch được nối lại rồi.
- Nạp điện chưa? - Nạp rồi.
Xong.
- Nạp chưa? - Nạp rồi.
Xong.
Nào.
Quay lại đi nào.
Nào. Quay lại nào.
Nào.
Tuyên bố đi.
Nào cưng. Quay lại. Nào, cưng.
Nào. Cô làm được mà.
Nào.
Tuyên bố đi, Jack.
Kết thúc rồi. Tuyên bố đi.
Bố tuyên bố đi.
Ông để anh ấy đi một mình?
Đừng lo, tôi sẽ đuổi theo ngay.
Ngoài biển nói sao?
Không gì cả. Không ai thấy anh ta hết.
- Tôi sẽ đi cùng ông. - Tôi cũng đoán cô sẽ đi.
Anh đang làm gì thế?
Chúng ta cần lấy nước rồi quay lại bãi biển thôi.
Ông đang tổ chức một đội tìm kiếm. Tôi có thể giúp không?
Đây là một hòn đảo hoang. Chẳng có máy bay để lượn.
Chính xác thì chúng ta làm thế nào để tìm ra được họ?
Bằng cách lần theo dấu vết của Ethan.
Không ai có thể đi mà không để lại dấu vết, dấu giẫm lên cỏ,
làm gẫy cành cây, nhất là lôi theo người.
Và có, tôi có thể cần giúp nếu anh muốn.
- Tôi muốn. - Vậy thì đi thôi.
Con có thể đưa Vincent đi. Nó có thể ngửi đồ nào đó của chú Charlie,
- Con có thể giúp. - Bố nói không.
Này, Locke.
Rất nhiều người trong chúng tôi không muốn ngồi đây đợi tin tức.
Cám ơn, nhưng chúng tôi xong rồi.
- Bất cứ ai khác đi cũng sẽ làm chậm chúng tôi. - Được thôi.
Có lẽ tôi sẽ tổ chức một đội khác.
Ý hay đấy.
Chúng tôi sẽ đi hướng bắc. Tôi khuyên anh nên đi hướng nam.
Đi thôi.
Bố chưa bao giờ nghĩ được chứng kiến ngày này, Jack.
Con xông vào phòng mổ của bố, con mổ cho bệnh nhân của bố.
- Bố không phải làm thế này... - Bố không phải làm gì hết.
Đúng, dĩ nhiên bố không phải rồi.
Bố chọn làm ca này.
Ca khẩn cấp này bởi vì khi cô gái này được đưa tới phòng cấp cứu,
- Họ đã gọi bố. - Con đã ở ngay tầng trên.
Đáng lẽ con nên ở lại. Làm thế nào con biết được?
Một y tá đến gọi con.
Ai?
ơn chúa bố có con
và một y tá xa lạ nào đó giải cứu cho bố.
Cô ấy bảo con tay bố bị run.
- Tay bố không hề... - Bố đã cắt động mạch cô ấy.
Cô ấy bị tai nạn ô tô, Jack. Nội tạng cô ấy đã bị rối loạn rồi.
- Họ đã gọi bố. - Bố đã mắc phải sai lầm.
Con không quan tâm họ có gọi bố không, bố đã mắc phải một sai lầm.
Con định thuyết giáo bố đấy à? Con nói cho bố biết, nếu con ở tầng trên
và bố đang ở nhà hàng ăn tối, thì tại sao họ phải gọi bố?
Bố đã uống bao nhiêu ly trong bữa tối vậy, bố?
Jack!
Jack?
May là anh đã đi lòng vòng.
Không hẳn là một cách tìm, nhưng chúng tôi sẽ chẳng bao giờ tìm được anh bằng cách khác.
Anh có tìm thấy gì không?
Không.
Anh nên quay lại chỗ hang... Chân của Sayid.
Tôi bó chân cho Sayid rồi. Ông đã tìm được tôi.
Chúng ta có thể tìm được Charlie và Claire. Có dấu vết gì không?
- Jack, đây là lỗi của tôi. - Cái gì?
Tôi đã đi săn với Ethan, tôi đã ở cạnh anh ta. Tôi chưa bao giờ nghi ngờ bất cứ...
...điều gì lạ. Với tất cả những gì tôi biết về săn bắn và tìm dấu vết,
cho dù anh ta là ai, anh ta cũng biết nhiều hơn.
Nếu chúng ta bắt được anh ta, tôi không muốn có chuyện gì xảy ra
cho bác sĩ duy nhất trên hòn đảo này. Nên quay lại đi, làm nhiệm vụ của một bác sĩ.
Để tôi làm thợ săn cho.
Chúng ta đi được chưa?
Theo tôi.
Tôi cố giúp, và gã đấy bảo tôi đi về "phía bắc"?
Như thế nào? Tôi sẽ cản đường ông ta hay gì?
Chúng ta đều như bị nghéo một phát. Locke cũng cảm thấy vậy như tất cả chúng ta thôi.
Vậy thì sao? Tôi có năm người sẽ đi cùng tôi kìa.
Đặt cái cổ chúng tôi vào chỗ nguy hiểm để tìm Charlie và Claire.
Tôi muốn nói là, tôi đã phát mệt vì bị đỗi xử
như một thứ dân hạng hai ở đây
bởi vì một gã hói có thể săn được lợn lòi.
Ông ấy biết nhiều hơn việc chỉ biết bắt lợn lòi nhiều.
Ông Lock là một người lính. Ông ấy có thể săn,
ông ấy có thể lần ra dấu vết, và ông ấy là người duy nhất mang theo dao.
Nên nếu là con, con sẽ nghe theo ông ấy.
Bố không muốn con làm vậy.
Con hiểu chưa?
Con ở lại với chú Hurley.
Có thể bố không phải một người lính,
nhưng bố sẽ đi về phía bắc.
Hồi còn ở nhả,
chú cũng được biết đến như kiểu một người lính đấy.
Chúng ta đánh dấu lộ trình bằng đoạn vải dễ thấy.
Buộc mấy cái này vào để chúng ta không bị lạc đường.
Ông có thể dẫn chúng tôi về lại trại, phải không?
Nếu không có chuyện gì xảy ra với tôi.
Có lẽ nên để tôi lo việc đánh dấu.
- Thấy gì chưa? - Chưa.
- Nếu ông không thể lần ra dấu vết... - Tôi sẽ tìm lại lần nữa.
Chúng ta cần phải nghỉ một chút để lấy lại sức.
Ông định nghỉ giải lao à? Gần 4 giờ rồi.
- Khi mặt trời lặn... - Là 4:25.
Và, đúng, tôi sẽ nghỉ giải lao.
Tôi nói chuyện với anh một lát được không?
Để cho ông ấy nghỉ ngơi một lát thì có chết không?
Có đấy.
- Thôi cái đó đi. - Cái gì?
Đó.
Có chuyện gì vậy?
Tôi đã không tin cô ấy.
- Claire. Tôi đưa cho cô ấy thuốc an thần. - Jack, anh không thể...
Cô ấy bảo tôi có ai muốn hại cô ấy, cô ấy đã bị tấn công, và tôi...
Cô ấy chỉ là có vẻ quá lo lắng về điều đó.
Tôi nghĩ việc mang thai khiến cô ấy cảm thấy bị căng thẳng, và tôi...
Tôi đã không tin cô ấy.
Jack!
Cái gì thế?
- Trông quen không? - Đó là của Charlie.
Anh có nghĩ nó bị rơi ra?
Không.
Anh ấy để lại cho chúng ta dấu vết.
Họ đi lối này.
Tôi không dám chắc đâu.
Có dấu vết khác ở đây.
- Ý ông là sao? - Đây là dấu chân.
Có người đã đi qua lối này.
Charlie để lại mấy cái này cho chúng ta. Họ đi lối đó.
Trừ khi Charlie không phải là người để nó lại.
Nếu Ethan biết chúng ta đang theo hắn, hắn có thể sắp đặt dấu vết giả.
Xoá bỏ dấu vết đường đi, giẫm lại dấu chân của mình.
- Đợi đã, giờ cô là người lùng dấu vết à? - Cô toàn điều ngạc nhiên đấy.
Vậy chúng ta có hai dấu vết. Hãy chia nhau ra. Tôi theo cái đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.