La unuaj 200 linioj.
Translated by ttlam. Please do not delete the credit. Enjoy the movie.
Hidetoshi Nishijima
Yuko Takeuchi
Haruna Kawaguchi
Masahiro Higashide
Teruyuki Kagawa
Đạo diễn Kiyoshi Kurosawa
Tôi ghét việc phải từ bỏ mà không làm gì cả.
Tôi muốn hoàn thành công việc đó.
Mà nó cũng thú vị mà.
Chính xác là chuyện gì?
Bất cứ chuyện gì miễn là nó đáng để làm.
Kể cả tội ác ư?
Tôi không nói ý đó.
Thật không công bằng.
Xin lỗi.
Kể cả tôi cũng không thể biết được sự khác nhau giữa đúng và sai.
Vậy anh nghĩ là anh đã làm đúng, Matsuoka?
Đúng thế.
Có thể anh không tin tôi, nhưng tôi có đạo nghĩa của chính mình.
Nó sẽ hơi khó hiểu với anh đó, ngài Thám tử ạ.
Thật ư? Thế thì tệ quá.
Này anh sĩ quan.
Tôi hút thuốc được không?
Quên đi.
Nhưng đã cả tuần rồi.
Sếp, Matsuoka sắp bị chuyển đi rồi.
Tôi vẫn muốn nói chuyện với hắn thêm.
Không được rồi. Hắn giờ thuộc về bên công tố viên rồi.
Nogami, hắn là một bệnh nhân tâm thần hoàn hảo.
Một hình mẫu nghiên cứu rất hiếm có.
Hắn đã giết 8 người đó.
Hắn chỉ là một tên khốn thôi.
Thôi nào. Chỉ thêm 1 ngày nữa thôi. Tôi còn vài thứ muốn hỏi hắn.
Nghi phạm đã trốn thoát.
Nghi phạm bỏ trốn! Nghi phạm bỏ trốn!
Nghi phạm bỏ trốn và có vũ khí!
Anh đang làm gì thế? Dừng lại.
Thả cô ấy ra.
Để tôi nói chuyện với anh ta.
Ngài Thám tử, tôi đã rất thích buổi nói chuyện của chúng ta.
Matsuoka, chẳng phải như thế này là vô lý sao?
Không còn đường nào để thoát cả.
Thật không? Anh không bao giờ biết được.
Nogami, hạ súng xuống.
Hãy nghĩ theo cách này nhé.
Ngay bây giờ, cậu đang có toàn bộ quyền lực.
Nó có thể giúp cậu đi bất cứ đâu cậu muốn.
Nhưng nếu cậu làm bị thương cô ấy, cậu sẽ lãng phí quyền lực đó.
Cậu nói là cậu cũng có đạo nghĩa mà.
Thôi nào, đưa nó cho tôi.
Anh sẽ cố lấy nó từ tôi đúng không?
Tôi hứa sẽ không làm thế.
Quay lưng lại.
Tôi sẽ làm như cậu nói.
Anh thực sự làm thật.
Mày thấy đạo nghĩa của tao thế nào?
Đưa họ tới bệnh viện.
Sếp, anh không sao chứ?
Yasuko? Cái này để ở trong bếp à?
Vâng anh cứ để đó đi.
MỘT NĂM SAU.
Cho Max ra ngoài nhé?
Vâng.
Được rồi, từ hôm nay mày sẽ ở ngoài sân.
Cả năm rồi, chúng ta chưa từng thoải mái như thế này.
Đúng thế.
Yên bình thật là tốt.
Anh có thấy vui khi nghỉ việc không?
Có.
Công việc ở trường đại học (ĐH) thế nào?
Em biết đấy, nói chuyện với sinh viên cũng thú vị lắm.
Có thể là anh hợp với nghề này.
Nghe thật nhẽ nhõm.
Được rồi, làm việc tiếp thôi.
Tốt hơn là mình dọn xong trước khi trời tối.
Cái gì thế?
Quà cho hàng xóm.
Vâng?
Xin chào. Chúng tôi mới chuyển tới. Chúng tôi là nhà Takakura.
Xin chào.
Tôi nghĩ chúng ta sẽ gặp nhau thường xuyên.
Chắc rồi.
Đây là một chút gọi là.
Chúng tôi không kết giao với mọi người ở đây.
Nếu cô bắt buộc phải nghĩ thì cứ coi đó là làm phiền đi.
Mẹ tôi đang ốm liệt giường.
Chắc là khó khăn lắm nhỉ.
Yasuko, chúng ta về thôi.
Rất vui được gặp chị.
Người tiếp theo nào?
Anh ấn chuông đi.
Anh hả?
Lúc khác vậy.
Trong thế kỷ 20, những tên sát nhân hàng loạt xuất hiện ở tất cả các nước.
Nói cách khác, nó trở thành mô típ chung của tội phạm.
Việc nghiên cứu và phân loại tội phạm dạng này rất được coi trọng ở Mỹ.
Giờ chúng ta đã biết có 3 loại.
Đó là Có tổ chức, Không có tổ chức,
Và loại lai tạp.
Với 2 loại đầu...
thì FBI có thể xác định chính xác các đặc điểm của tội phạm...
vì thế mà tỉ lệ bắt được chúng cũng tăng lên.
Nhưng với loại tội phạm giết người hàng loạt loại lai tạp thì vẫn chưa có phân tích chính xác.
Động cơ, phương pháp, hay tính liên tục...
của những tên sát nhân này rất thất thường điều đó khiến cho vệc điều tra rất khó khăn.
Thực tế là những vụ giết người hàng loạt mà tôi đã tham gia...
tất cả đều là loại lai tạp.
Cuối cùng thì, ngành tâm lý tội phạm...
và phân tích của FBI cũng không có ích gì mấy.
Okawa, tôi hỏi anh một chuyện được không?
Được chứ.
Mấy giảng viên ở đây thường làm gì sau giờ dạy?
Nghiên cứu những vấn đề chuyên môn.
Anh đùa à.
Vậy anh đang làm gì thế?
Phận loại.
Những vụ án ở Kanto trong mười năm qua.
Wow.
Ấn tượng thật.
Cám ơn.
Cái này là gì?
Vụ giết người cướp của ở Nakamachi. Vụ này đóng rồi.
Còn cái này?
Vụ giết người ở Aoba. Cũng đóng luôn.
Còn vụ kia?
À...
Có 3 người trong một gia đình bị mất tích ở Hino. Vụ này chưa phá được.
Ở Hino à?
Xảy ra 6 năm trước rồi.
Yohei và Kyoko Honda, cả con trai họ Yosuke
cả 3 đều mất tích.
Anh Takakura, anh đã từng tham gia vụ này à?
Không hẳn thế.
Nhưng sao nó lại được xếp vào tội hình sự nhỉ?
Biết chết liền.
Con gái của họ không bị mất tích.
Saki. Con bé lúc đó là học sinh cấp 3.
Tôi nhớ rồi.
Lời khai của con bé không thống nhất, cứ thay đổi đến lúc không thể chấp nhận được.
Giờ nó sống ở đâu?
Không biết nữa. Trong này không nói tới.
Có ảnh của hàng xóm không?
Không có.
Thật sao.
Anh Takakura, có muốn tới hiện trường vụ án không?
Hả?
Tôi luôn muốn được chứng kiến thám tử phá án ở hiện trường vụ án.
Bỏ đi, tôi không làm thám tử nữa rồi.
"Nishino"
Cái gì thế?
Ôi tôi xin lỗi! Tôi nghĩ không có ai ở nhà.
Tôi là hàng xóm mới của anh, Yasuko Takakura.
Đây là chút quà mọn...
Tôi hỏi cô đó là cá gì.
Là sô cô la.
Sô cô la sao?
Loại đắt nhất cũng tốn 200000. Là loại đó hả?
Thực ra là không phải...
Không phải à?
Tôi cũng không ngại lấy mấy thanh sô cô la đó đâu.
Vậy xin hãy nhận lấy nó.
Cô có nuôi chó à?
Vâng.
Tôi cũng thích chó lắm.
Nó đã được huấn luyện rồi.
Cô huấn luyện con chó đó?
Vâng...
Tốt quá.
Nếu nó làm phiền anh thì cứ nói với chúng tôi.
Được.
Thật tốt được gặp anh.
Đấy là căn hộ nhà Honda.
Đâu?
Cái căn có mái màu nâu ở gần đường ray ấy.
Anh thấy sao? Có khả nghi không?
Nhìn từ đây thì không thể biết được.
Có vẻ như không có ai ở đây.
Có vẻ đáng nghi nhỉ?
Có lẽ... tôi không biết.
Chúng ta vào chứ?
Không, không nên. Chúng ta nên về thôi.
Anh về rồi.
Chào anh. Em đang dở tay một chút.
Đừng lo, anh ổn.
Bên nhà Nishio có ánh đèn, anh có nên qua chào hỏi không?
Có lẽ thế.
Nhưng muộn rồi. Để lần khác vậy.
Cơm được rồi.
Trông ngon quá.
Em dùng những thứ sẵn có thôi nhưng nó cũng được đấy.
Ngon quá.
Thật không? Em vui quá.
Hôm nay có chuyện gì ở nhà không?
Không có gì to tát cả.
Sao thế?
Là hàng xóm của chúng ta ông Nishino.
Ông ấy khiến em sờ sợ.
Thế à? Sao lại thế?
Ông ta nói chuyện không bình thường.
No comments yet. Be the first to leave one.