La unuaj 200 linioj.
Trong tập trước...
Ow! Oh, chết tiệt. - Anh không sao chứ, người anh em? - Tôi không sao. Không sao.
Tôi đang luyện tập. - Luyện tập cho cái gì?
Cho một cuộc đua vòng quanh thế giới.
Tôi là Jack. - Tôi là Desmond.
Hẹn gặp lại anh kiếp sau, nhé?
Gõ vào chính xác như những gì tôi bảo, hiểu không? Chính xác và không gõ gì thêm.
4... 8...
15...
16...
23...
42...
Giờ thì bấm nút "Execute."
Chuyện gì sẽ xảy ra? - Cứ bấm đi!
Kate! Locke!
Tên quái nào thế?
Động đậy là tôi giết ông ta đấy.
Michael! Sawyer! Jin!
"Bọn người khác". "Bọn người khác". "Bọn người khác". "Bọn người khác"
Người khác nào? - "Bọn người khác".
Con tôi đâu?
Con trai tôi đâu rồi?
Ê!
Ê, các người đã làm gì con trai tôi?! Có nghe thấy không hả?
Quay lại đây!
Anh có muốn ông ta chết không hả? Bỏ súng xuống.
Đây có phải là thứ mà ông thường nhắc tới không, Locke? Đây là định mệnh của ông sao?
Tất cả các con đường đều dẫn tới đây.
Tuần này mẹ tôi lại lấy trộm tiền của tôi
Thậm chí tôi không dám để tiền trong ví nữa. Tôi phải giấu đi.
Nhưng cứ mỗi khi bà ấy thèm rượu...
bà ấy lại ăn trộm của tôi 30 đô.
Tôi biết với nhiều người ở đây thì số tiền đó chẳng nhiều nhặn gì
nhưng với tôi thì đó lại là một số tiền lớn, và tôi muốn lấy lại số tiền đó.
Anh muốn nói gì sao?
John, anh đã tới đây được 1 tháng rồi--
Tôi chỉ không nghĩ 30 đô đáng để khiến mình phải giận giữ làm gì.
Chà, Francine cảm thấy rằng 30 đô--
Cảm giác của Francine hơi thái quá, theo suy nghĩ của tôi.
Tất cả mọi người đều thế.
Nghiêm túc mà nói.
Cô ấy cứ nhắc đi nhắc lại "Mẹ tôi lấy trộm 30 đô của tôi" Trước đây, tôi thậm chí còn không biết bố mẹ tôi là ai.
Cách đây vài năm, mẹ ruột của tôi đã tìm được tôi, và--
bà ấy bảo tôi rằng...
Tôi rất đặc biệt.
Và, qua bà ấy, tôi gặp được cả bố đẻ của tôi nữa. Thật tuyệt, phải không?
Sau đó, ông ta giả vờ như là yêu quý tôi lắm
để lấy trộm quả thận của tôi vì ông ta phải trải qua một ca ghép nội tạng.
Thế rồi, ông ta vứt bỏ tôi như vứt bỏ một túi rác
y như ông ta đã từng làm vào cái ngày mà tôi được sinh ra.
Cô muốn lấy lại 30 đô chết tiệt đó! Còn tôi thì muốn lấy lại quả thận của tôi.
Có lẽ cũng là ý hay.
Anh biết đấy, nếu anh mà bị ung thư thận, thì giờ anh chỉ còn có mỗi một quả mà thôi.
Vui nhỉ.
Tôi xin lỗi nếu như tôi phá hỏng buổi nói chuyện của cô.
Ôi, trời. Anh vừa nói tất cả những điều mà tôi luôn muốn nói ra từ lâu rồi.
Hầu hết các lần, tôi chỉ muốn đứng dậy và gào lên, "Thế thì cố mà vượt qua nó đi, lũ dị hợm"
Chà, thế sao cô lại không làm? À, tôi phải cố kiềm chế.
Vì nếu tôi mà xả nó ra, thì tôi sẽ không dừng lại được nữa.
Chắc tuần sau anh không tới nữa nhỉ?
Chắc là không. - Hmm. Thật tệ quá.
Tôi thích những người đàn ông trọc đầu.
Chà, đầu tôi đã trọc đâu. - Tôi đợi được mà.
Tôi là-- Helen...
Chào, Helen. Tôi là John.
Kate đâu rồi?
Hạ súng xuống, không tôi bắn nát cái sọ chết tiệt của ông ta ra bây giờ.
Kate đâu rồi?
Bỏ súng xuống. Tôi không bỏ gì xuống cả.
Bình tĩnh lại đi. Không sao đâu.
Đừng có động đậy. - Không, đừng--
Đừng cái gì? - Bây giờ anh ta không còn vũ khí nữa rồi.
Anh ta vừa chĩa súng vào đầu ông đấy.
Oh, các anh đã làm gì?
Các anh đã làm gì hả?
Chúng ta sẽ chết hết thôi.
Chúng ta sẽ chết hết thôi.
Tôi phải sửa nó. Anh ta nói cái quái gì vậy?
Nghe đây này! Nếu anh mà không thả tôi ra, tất cả chúng ta đều sẽ chết.
Nằm im, nếu không, thề có Chúa tôi sẽ.... Nhìn lên tường đi. Có thấy không hả?
Nó là máy bấm giờ, và nó đang đếm ngược.
Tôi phải nhập mã vào. Và tôi phải bấm nút.
Nếu không thì sao?
Jack, anh nên thả anh ta ra. - Đừng có bảo tôi phải làm gì! Nếu không thì sao hả?
Chuyện gì sẽ xảy ra?
Tôi có quen anh không nhỉ?
Cô canh trừng anh ta nhé?
Khốn kiếp thật.
Sao hả? Không có gì, Jack.
Này.
Anh làm gì thế?
Anh đi đâu vậy? Không, anh...
anh... Anh chỉ không quen ngủ ở chỗ lạ thôi.
Không, không phải tại em đâu, Helen. Anh thề đấy. Anh thật sự rất thích em.
Xin lỗi nhé. Anh sẽ gọi lại cho em sau.
Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng.
John, tôi biết anh thích chạy xe qua khu gần nhà tôi.
Và tôi biết là thỉnh thoảng anh lại đỗ xe ở trước cửa nhà tôi nữa.
Sau đó, tôi nghĩ rằng những chuyện đó sẽ kết thúc khi tôi chuyển nhà đi chỗ khác, nhưng rồi, anh lại tới đây.
Tôi thừa nhận, lúc đầu tôi thấy buồn cười.
Nhưng bây giờ thì tôi chỉ thấy phiền hà mà thôi.
Thế tóm lại là anh muốn cái quái gì chứ hả?
Tại sao thế? Cái gì cơ?
Tại sao thế?
Chẳng "tại sao" cả.
Anh nghĩ anh là người đầu tiên bị tôi lừa chắc?
Anh thì cần hình bóng của người cha, còn tôi thì lại cần một quả thận.
Và thế là mọi chuyện xảy ra.
Cố mà vượt qua nó đi.
Và, John, đừng có quay lại đây nữa.
Không ai hoan nghênh anh đâu.
Tôi không nghĩ cô cần phải làm thế đâu, Kate.
Anh đang tìm gì thế? Biết đâu tôi lại giúp được.
Ông biết sửa máy tính không?
Thế thì làm sao ông giúp được tôi. Sayid có thể sửa máy tính được.
Đi tìm anh ấy đi. Gọi Sayid tới đây. Cô có thể leo trở lại cái dây đó chứ?
Cần gì. Chắc phải có một cửa chính để vào nơi này chứ.
Đi xuống cầu thang, rẽ trái. Kiên trì một chút, cái vặn cửa nặng lắm đấy.
Đây rồi.
Giờ thì anh có nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra không thì bảo? Jack, chúng ta không có thời gian để--
Chúng ta nghỉ giữa giờ, được chứ? - Làm ơn, hãy để tôi--
Nghe này, nếu anh muốn tiếp tục công việc, anh sẽ phải cho tôi biết làm sao anh tới được đây.
Lúc đó là 3 năm về trước. Tôi đang tham dự một cuộc đua thuyền vòng quanh thế giới,
thì thuyền của tôi bị đâm phải đá ngầm, thế rồi Kelvin tới.
Kelvin nào? Kelvin. Anh ấy chạy ra từ khu rừng.
"Nhanh lên, nhanh lên, đi với tôi"
Anh ấy đưa tôi xuống đây.
Việc đầu tiên mà anh ấy làm, khi thấy cái loa đang kêu bíp bíp,
là gõ mật mã vào, sau đó bấm nút, và thế là nó ngừng kêu.
"Tất cả những thứ vừa rồi nghĩa là sao?" Tôi hỏi anh ta.
Anh ta bảo "Để cứu thế giới".
Cứu thế giới cơ à? Thì anh ta bảo thế, không phải tôi.
Từ đó, tôi cũng bắt đầu bấm nút.
Và chúng tôi thay nhau cứu thế giới một thời gian, thời gian đó thật tuyệt.
Sau đó Kelvin chết, giờ chỉ còn mỗi mình tôi thôi.
Hết phim rồi.
Đừng bảo tôi là ông tin vào chuyện đó nhé. Nó thật điên rồ.
Ông nghĩ có chuyện như vậy sao, bấm một cái nút?
Và ông định tin vào những lời anh ta nói đó? Những lời anh ta nói là tất cả những gì chúng ta có, Jack.
Anh không cần phải tin lời nói của tôi. Cứ xem đoạn phim thì biết.
Cái gì cơ? Trên giá sách, kệ cao nhất, đằng sau cuốn sách "Cú vặn của con ốc"
Máy chiếu ở trong phòng chứa thức ăn. HƯỚNG DẪN
Để tôi.
Anh bạn à, phải nói là Lúc đó tôi không nghĩ chúng ta vượt qua được đêm qua.
Mà thậm chí tôi cũng không có mặt ở đây để biết vụ ăn trộm đứa bé.
Tôi có thể khẳng định là nó rất thú vị.
Cuối cùng thì cũng đến lúc mội chuyện bắt đầu bình thường trở lại.
Sayid!
Aw, tệ thật.
Sayid... Chúng tôi cần anh giúp.
Anh có biết gì không? Bọn chúng đã làm gì anh?
Chúng là bọn quái nào vậy? Chúng là bọn quái nào vậy?
"Bọn người khác".
Anh có gặp Walt không? "Bọn người khác"-- chúng có bao nhiêu tên?
Bao nhiêu?
Chúng nó đã bịt mắt anh ấy. Bịt mắt.
Có khi có cả trăm đứa ở ngoài đấy.
Đẩy tôi lên. - Gì cơ?
Đẩy tôi lên cao. Tôi sẽ cố thử đưa chúng ta khỏi đây.
Nhanh lên. Giúp chúng tôi đi, "Chewie".
Chúng đã lấy cái gì đó nặng đè lên cái nắp rồi. Hoặc là buộc nó lại ở đâu đó.
Nhanh lên. Đẩy tôi lên cao hơn chút nữa.
Một cô gái.
Thế lúc tôi chưa đến thì chuyện gì đã xảy ra hả John?
Kate bị trói. Desmond thì chĩa súng vào tôi. Đoạn chính thì anh biết rồi đấy.
Desmond.
Anh ta muốn biết rất nhiều điều về chúng ta--
làm sao chúng ta tới được đây, chúng ta có bị nhiễm bệnh hay không.
Ông không hỏi gì về anh ta à? Anh ta là người có súng mà.
Ông có vẻ bình tĩnh quá nhỉ, so với một người tin rằng thế giới này sẽ chấm dứt sau 45 phút nữa.
Anh ta sẽ sửa được nó.
Ông phải hiểu là những gì anh ta nói, nó thật... nó thật điên rồ. Nó là điều vô lý.
Sao lại điên rồ?
Bởi vì lần trước khi tôi nhìn thấy chiếc máy tính chuẩn bị cứu thế giới,
trông nó chẳng giống chiếc kia tí nào.
Có phải lý do khiến anh lo lắng là vi anh ta nói rằng anh ta đã nhận ra anh?
Bởi vì chuyện đó cũng hết sức vô lý.
Xin chào. Tôi là Tiến sỹ Marvin Candle, và đây là đoạn phim hướng dẫn
cho trạm số 3 của Dharma Initiative.
Ngay sau đây, tôi sẽ hướng dẫn các bạn và cộng sự của mình
cách làm việc và trách nhiệm của các bạn tại trạm này.
Nhưng trước hết, tôi sẽ nói qua một chút về lịch sử.
Dự án Dharma Initiative được thành lập năm 1970
nó là đứa con tinh thần của Gerald và Karen Degroot,
2 nghiên cứu sinh tại trường đại học Michigan.
đi theo bước chân của của những nhà khoa học có tầm nhìn xa trông rộng như B.F. Skinner--
... thử tưởng tượng một khu nghiên cứu chung rộng lớn
nơi các nhà khoa học và tư tưởng trên khắp địa cầu có thể theo đuổi các nghiên cứu của mình về khí tượng học,
tâm lý học, cận tâm lý học, động vật học,
điện tử học
và chủ nghĩa duy tâm, nhờ vào sự giúp đỡ của các nhà tư bản công nghiệp Đan Mạch
và trùm buôn bán đạn dược Alvar Hanso, những người có đủ tiềm lực kinh tế để biến các giấc mơ khác nhau về nghiên cứu khoa học,.--
xã hội trở thành hiện thực.
Các bạn và cộng sự của mình hiện đang có mặt tại trạm số 3-- hay còn gọi là trạm Thiên nga--
và các bạn sẽ ở lại đây trong 540 ngày nữa.
Trạm số 3 vốn được xây dựng làm phòng thí nghiệm
nơi các nhà khoa học có thể nghiên cứu về
những dao động điện từ đặc biệt chỉ phát ra tại trạm này trên hòn đảo.
Tuy nhiên, không lâu sau khi các cuộc thí nghiệm được tiến hành đã có... một tai nạn.
No comments yet. Be the first to leave one.