La unuaj 146 linioj.
Ai đó làm ơn cứu tôi.
Ai cứu tôi ở đây với!
Ai cứu tôi với!
Ôi trời ơi!
Walt! Walt!
Tránh xa chỗ có gas đó ra! Ở yên đấy!
Cứu! Cứu!
Ai cứu tôi với!
Ôi, chân tôi!
Này, lại đây. Giúp tôi một tay.
Anh kia, nào! Lại đây! Giúp tôi một tay!
Đếm từ một đến ba.
Một, hai, ba!
Cứu! Làm ơn cứu tôi!
Cứu tôi! Làm ơn cứu tôi!
Đưa ông ấy ra khỏi đó. Đưa ông ấy tránh xa chỗ động cơ.
Đưa ông ấy ra khỏi đây.
Cứu tôi với!
Làm ơn cứu tôi. Tôi thấy co thắt!
- Cô mang bầu bao lâu rồi? - Mới tám tháng thôi.
- Cô bắt đầu cảm thấy co thắt từ bao giờ? - Tôi không biết, mới vừa xong thôi!
Này! Tránh xa chỗ đó ra!
Nghe tôi nói này! Nhìn vào tôi này! Cô sẽ không sao đâu.
Cô có hiểu không? Nhưng cô phải hoàn toàn ngồi yên.
Này! Anh! Lại đây!
Tôi cần anh đưa cô gái này ra khỏi đám khói. Đưa cô ấy ra đằng kia.
Ở yên với cô ấy. Nếu cơn co thắt của cô ấy lâu hơn ba phút, gọi tôi ngay!
- Anh đùa với tôi đấy à. - Tôi sẽ quay lại ngay.
Cám ơn.
Này! Tên anh là gì?
Jack!
Dừng lại! Đầu bà ấy chưa nghiêng đúng. Anh chỉ đang thổi hơi vào bụng bà ấy thôi.
Anh có chắc không? Đúng là tôi đang làm vậy mà. Tôi là cứu hộ. Tôi có chứng nhận.
Chúng ta nên nghĩ về việc gửi trả cái chứng nhận đó lại.
Có lẽ chúng ta nên tạo cái lỗ. Như cắm cái bút vào trong cổ họng?
Ừ, ý kiến hay đấy. Anh đi kiếm cho tôi cái bút đi.
Có ai có bút không? Anh có bút không?
- Ai có bút không? - Nào!
Nào!
Nào! Nào!
Thở sâu vào. Sâu rồi.
Tránh ra! Tránh ra! Tránh ra!
Đỡ cô ấy dậy! Đưa cô ấy ra khỏi đó!
- Cô có sao không? - Không sao, không sao.
Còn anh?
- Ở lại với cô ấy. - Tôi đâu có đi đâu đâu, anh bạn.
Tôi không biết cái nào là tốt nhất.
Cái nào cũng tốt hết. Cám ơn.
Xin lỗi.
Cô đã bao giờ dùng kim khâu chưa?
- Cái gì? - Cô đã bao giờ khâu một cái quần chưa?
Ừm...
- Tôi tự làm rèm cho căn hộ của tôi. - Vậy thì tuyệt. Nghe này...
Cô có chút thời gian không? Tôi cần cô giúp chút việc.
Giúp việc gì?
Với cái này. Tôi có thể tự làm được, tôi là bác sĩ, nhưng tôi không với tới.
- Anh muốn tôi khâu chỗ đó lại? - Như cái rèm cửa.
- Tôi chỉ dùng máy khâu thôi. - Không, tôi cho cô biết, cô làm được mà.
Nếu cô không phiền.
- Đương nhiên rồi.. - Cám ơn.
Để rửa tay cô.
Để lại một chút cho tôi... cho vết thương.
Anh thích màu nào đặc biệt không?
Không. Màu đen thường thôi.
Nào.
Này, anh!
- Tên anh là gì? - Tôi? Charlie.
Charlie, tôi cần anh giúp nổi lửa. Sẽ chẳng ai thấy được nếu nó không đủ lớn.
- Được, để tôi lo. Tên anh là gì? - Sayid.
Sayid. Tôi sẽ lo, Sayid.
Có thể tôi sẽ nôn vào người anh đấy.
Cô đang làm rất tốt.
Trông anh không có vẻ sợ.
Tôi không hiểu.
Chà, sự sợ hãi quả là kỳ quái.
Khi tôi ở đại sứ quán, ca phẫu thuật đầu tiên tôi làm một mình
Là một ca phẫu thuật xương sống cho một đứa bé 16 tuổi. Một cô bé.
Cuối cùng, sau 13 tiếng, tôi đang khâu lại cho cô bé và tôi...
Tôi làm đứt ()
Nó nằm ở phần cuối xương sống nơi mà các dây thần kinh hội tụ.
Tấm màng đó mỏng như mô mỡ, và...
Nó bị rách toác.
Các dây thần kinh nhô ra
chất nhầy trào ra và tôi...
Nỗi lo sợ lúc đấy rất...
...điên dại, rất thật...
...và tôi biết tôi phải xử lý tình huống đó.
Nên tôi đã lựa chọn.
Tôi sẽ để sự sợ hãi bao trùm. Để nó choán lấy. Để nó làm điều nó sẽ làm.
Nhưng chỉ trong vòng năm giây, tôi sẽ chịu thua.
Nên tôi bắt đầu đếm.
Một, hai,
ba, bốn, năm.
Và nó biến mất.
Tôi lại tiếp tục công việc, khâu lại và cô bé vẫn ổn.
Nếu là tôi, tôi nghĩ tôi sẽ chạy ra khỏi cửa.
Không, tôi không nghĩ vậy.
Lúc này cô đâu có chạy.
Anh có nghĩ lúc này họ đã phải đến rồi.
Hả?
- Ai? - Bất cứ ai.
Cứ làm như em sẽ bắt đầu ăn sôcôla ấy.
- Shannon, có thể chúng ta sẽ phải ở đây một thời gian. - Máy bay có hộp đen, đồ ngốc.
Họ biết chính xác chúng ta ở đâu, họ sẽ tới.
Em sẽ ăn trên tàu cứu hộ.
Em sẽ ăn trên tàu cứu hộ.
- Đói không? - Có. Cám ơn.
Có còn... cô biết đấy, chuyện em bé?
Không... tôi ổn rồi.
- Cố cầm cự nhé. - Ừ, anh nữa.
Con có chắc con đủ ấm không?
Anh có nghĩ ông ta có thể sống không?
Cô biết ông ta à?
Ông ta ngồi cạnh tôi.
Lúc xảy ra chúng ta đang ở độ cao 40,000 feet.
Chúng ta đâm phải một lỗ hổng không khí và rơi...
... có lẽ ở 200 feet.
Sự hỗn loạn...
Tôi đã bị ngất.
Tôi thì không.
Tôi thấy tất cả mọi thứ.
Tôi biết đuôi máy bay bị lìa ra, nhưng tôi...
...tôi không thể chịu được việc quay lại mà nhìn.
Và rồi phần đầu máy bay bị vỡ.
Nó không ở trên bờ biển này.
Kể cả cái đuôi.
Chúng ta cần phải biết chúng ta bay đến từ hướng nào.
- Để làm gì? - Chúng ta có thể tìm được buồng lái.
Nếu nó còn, chúng ta có thể tìm được máy bộ đàm.
Chúng ta có thể gửi tín hiệu đi, để đội cứu hộ tìm được chúng ta.
Làm sao anh biết tất cả những điều đó?
Tôi có học vài lớp lái máy bay.
Không phải cho tôi.
Tôi thấy có khói...
... ở thung lũng kia.
Nếu anh định đi tìm cái buồng lái, tôi sẽ đi với anh.
Tôi không biết tên cô.
Tôi là Kate.
Jack.
Cái gì thế?
- Kì lạ thật, phải không? - Có phải Vincent không?
Không phải Vincent.
Có ai thấy cái đó không?
Có.
Boone!
Ghê rợn thật.
No comments yet. Be the first to leave one.