La unuaj 200 linioj.
Lost tập trước...
Họ nghĩ cô đặc biệt.
Chúng tôi muốn cô lãnh đạo một nhóm những người có trình độ cao.
- Cuộc phỏng vấn thế nào? - Họ muốn em đi cả một quãng đường tới Portland
cho việc nghiên cứu mà thậm chí chẳng thành công.
Nó thành công, bởi vì chị đã có thai.
Cả cuộc đời, tất cả những gì chị muốn là có được một đứa con. Giờ nhờ có em chị đã làm được điều đó.
Tôi biết cô không quan tâm, nhưng những người
mà tôi đã sống cùng suốt 3 năm trong đời, họ chỉ bỏ mặc tôi.
- Cô không sao chứ? - Ừ.
- Cô ta sẽ không đi cùng chúng ta. - Có, cô ấy sẽ đi.
- Tại sao? - Bởi vì họ cũng bỏ cô ấy lại.
Sắp tối rồi.
Đây là nơi rất tốt để dừng chân.
Tôi sẽ đi lấy củi.
Tôi sẽ đi cùng anh.
Anh có muốn nói về chuyện đó không?
Nói về chuyện gì?
Về cái tuần mà anh đã ở đó với họ.
Chà, sau khi cô đi,
Tôi,...
Tôi đã thương lượng với họ. Nếu tôi đồng ý chăm sóc Ben,
họ sẽ để tôi rời khỏi hòn đảo này.
Tôi không biết. Tôi chỉ tự kiềm chế,
làm điều tôi phải làm,
và tôi không hỏi bất cứ câu gì hết.
Ra vậy đấy?
Vậy đấy.
Được rồi. Nói thẳng đi.
Tôi muốn biết các người đang làm gì trên hòn đảo này,
Tại sao các người lại khủng bố chúng tôi,
lập mấy bản danh sách, bắt cóc bọn trẻ con.
Tôi muốn biết tất cả mọi thứ.
Nhưng điều đâu tiên tôi muốn biết là...
Cô là ai?
Xin chào. Tôi là Juliet Burke. Tôi làm cho đội nghiên cứu Mittelos.
- Tôi sẽ cho ông Alpert biết là cô đã tới. - Cám ơn.
Chà.
Chị nghĩ họ đang làm cái việc
"hoạt động bí mật" này hơi quá nghiêm trọng.
Em sẽ chẳng bao giờ có thể hợp với những người này đâu.
Xin chào, bác sĩ Burke.
- Nếu cô mở cốp ra, tôi sẽ lấy giúp cô túi. - Cám ơn.
.
Cô tìm được chúng tôi.
- Tôi thậm chí không hề biết là họ có một cái sân bay ở đây. - Tôi biết. Ai cũng phải ngạc nhiên.
- Chào. Hẳn cô là Rachel. Richard Alert. - Rất vui được gặp anh.
Cám ơn vì đã để chúng tôi mượn em gái cô trong vài tháng.
Chỉ cần hứa với tôi các anh sẽ đưa cô ấy về an toàn.
Chúng tôi sẽ cố hết sức.
Nghe này, đó là... vấn đề an ninh, cô biết chứ?
Chúng tôi phải đưa cô vào suốt quãng đường còn lại, nên...
Khi nào cô sẵn sàng, chúng tôi sẽ đợi.
Ở ngay đây, nhưng xin hãy tiết kiệm thời gian. Rất vui được gặp cô.
- Cám ơn. - Cám ơn.
Như thế này tốt hơn.
Đây có phải một sai lầm không?
Em không nên đi. Nếu chị bệnh trở lại thì sao?
Chị sẽ không đâu. Bệnh ung thư khỏi rồi,
Và chị 100% có thai, nhờ có em.
- Em sẽ quay lại. - Ừ, chị biết.
Trước khi chị sinh, em hứa.
- Chị biết. Đừng lo về bọn chị, được chứ? - Được.
Em đã dành cả đời làm việc để tới được đây,
đừng lãng phí nó.
Em yêu chị. Chị yêu em.
- Được rồi. - Đi đi giúp chị tự hào.
Xin mời...
Tạm biệt.
Cô là ai?
Nếu tôi cho anh biết tôi là ai,
Nếu tôi nói cho anh tất cả mọi thứ mà tôi biết,
anh sẽ giết tôi.
Cô nghĩ tôi sẽ làm gì nếu cô không nói?
Để cô ấy yên.
Sớm hay muộn cô ta cũng sẽ phải trả lời câu hỏi của tôi.
Cô ấy sẽ trả lời câu hỏi của anh khi cô ấy sẵn sàng,
và anh sẽ phải đợi đến lúc đó.
Cô ấy được sự bảo vệ của tôi.
Lost Phần 3 Tập 16
Claire?
Claire?
Claire?
Sao thế?
Không sao. Chú biết rồi.
Không sao, ừ, không sao.
Claire, này.
Claire, cô không sao chứ?
Charlie.
Có-Có chuyện gì vậy?
- Cô không nghe thấy tiếng Aaron à? - Nó có sao không?
Không, nó không sao, nó không sao. Cô ổn chứ?
Ừ, tôi chỉ... tôi chỉ cảm thấy hơi mệt.
Tôi ngủ không được tốt lắm.
Tôi không thể tin là tôi không nghe thấy tiếng nó khóc.
Chắc cô bệnh rồi.
Sao cô không để tôi trông Aaron,
- còn cô nên đi ngủ một chút? - Ừ. Anh không phiền chứ?
Dĩ nhiên. Này.
Tôi sẽ không ngủ... lâu đâu.
Tôi nghĩ bảo họ đợi cũng chẳng ích gì đâu đúng không?
Họ sẽ hiểu thôi. Cho họ chút thời gian.
Người của tôi xích Sayid vào một cái xích đu suốt ba ngày.
Rồi tôi lại kéo Kate vào trong rừng,
còng tay tôi vào tay cô ấy và nói dối về điều đó.
Anh nghĩ họ cần bao nhiêu thời gian?
Chúng ta sẽ trở lại bãi biển trong vài tiếng nữa.
Có lẽ đến lúc đó họ sẽ quên thôi.
Cô có lo không?
Có.
Tôi biết là, sáu tháng nghe có vẻ lâu lắm,
Nhưng cô sẽ ngạc nhiên
khi thấy thời gian trôi qua nhanh thế nào khi cô tới đó.
Tôi không thể chờ đến lúc biết được "đó" là đâu.
Bác sĩ Burke, cô muốn ngồi xuống không?
Tôi muốn kiểm tra chút cho cô,
Nếu cô thấy không sao.
Được, dĩ nhiên
Tất cả mọi người trong nhóm đều rất hứng thú
về việc cô tới, bác sĩ Burke,
và tôi nghĩ nghiên cứu của cô
sẽ thực sự có tác động lớn đối với chúng tôi.
Cái gì vậy?
Đó là nước cam với một lượng vừa đủ
thuốc an thần pha vào.
Anh muốn tôi uống nó?
Đúng vậy. Cô sẽ muốn được ngủ trong suốt chuyến đi đấy, bác sĩ Burke.
Nó có thể hơi mạnh.
Được thôi. Tôi đã ổn với việc ký tất cả giấy tờ với các anh...
ổn với việc đồng ý không nói chuyện
với bất cứ ai trong cuộc sống của tôi trong sáu tháng,
ổn với việc không ai trong nhóm y học đó
- từng nghe nói đến nhóm nghiên cứu Mitellos- - Tại sao cô thấy ổn?
- Cái gì? - Tại sao cô thấy ổn với tất cả những điều này?
Có vẻ như đó là nắm lấy cả một cơ hội việc làm lớn,
và chúng tôi sẽ không trả cho cô nhiều đến vậy.
Tôi nghĩ cô thấy ổn bởi vì trong thâm tâm, một phần trong cô biết
rằng nơi mà chúng tôi sắp đưa cô đến rất đặc biệt.
Đặc biệt, hả?
Cho tôi hỏi cô một điều, Juliet.
Cô đã để một người phụ nữ, chính chị gái cô--
người mà khả năng sinh sản đã bị mất trong quá trình điều trị,
cô ấy bị vô sinh, và cô đã giúp cô ấy mang thai.
Cô tạo được mạng sống mà đáng lẽ đã không thể có được.
Đó là một món quà, Juliet.
Cô có một món quà.
Giờ cô không cảm thấy
cô muốn dùng nó để làm một điều gì đó thật đặc biệt sao?
Nơi chúng ta sắp đến, cô có thể làm được điều đó.
Chính xác thì chúng ta sắp đi đâu?
Tôi không thể cho cô biết điều đó,
nhưng điều tôi có thể cho cô biết
là ở đó cô sẽ thấy được những thứ
mà cô không bao giờ tưởng tượng được.
Giờ không ai ép buộc cô làm bất cứ điều gì,
nên nếu cô thay đổi ý kiến,
Chúng tôi rất vui lòng đưa cô trở về--
Có lẽ cô không nên uống nhanh đến vậy.
Xin chào.
Không, không, không sao. Trong vài tiếng cô sẽ bị khàn,
nhưng qua ngày nó sẽ tốt hơn thôi.
Xin lỗi tôi phải cột cô lại,
Nhưng đoạn đường cuối cùng vấn luôn bị xóc.
Coi chừng đâu. Đưa tay cho tôi.
Chúng ta tới nơi rồi.
Nơi nào?
Xin chào bác sĩ Burke.
Tên tôi là Benjamin Linus.
Tôi thực sự trông đợi được làm việc cùng cô.
Coi chừng bước chân.
Này, cho thế nhiều quá.
Làm thế sẽ bị nhão hết.
Đó là cháo mà, anh bạn. Dĩ nhiên phải nhão rồi.
Chà, chẳng phải ba gã đàn ông với một đứa nhóc đó sao.
Tôi đếm Hugo thành hai người.
Sao vậy? Thôi nào. Tôi gọi tên anh mà.
Này...
Có ai biết kiếm mấy viên aspirin ở đâu không?
Claire, trông cô không được khoẻ.
Này, cô dậy làm gì? Cô phải ở yên trên giường chứ.
Ừ, không, tôi biết. Tôi chỉ... Đầu tôi đau như búa đập.
Cứ để tôi lo. Hai viên aspirin sẽ tới ngay.
Cám ơn.
Khốn kiếp.
Jack! Đó là Jack!
Kìa! Kìa! Đó là Jack!
Đó là Jack.
Sayid!
Hurley!
Bác sĩ.
Ổn rồi.
Chào.
Cô ta đang làm cái quái gì ở đây?
Chào.
Vậy...
Cô là, một trong số họ hả?
Tôi là Juliet.
Tôi không nhớ cô ở chỗ bến cảng...
khi các cô trùm mấy cái túi lên đầu chúng tôi...
sau khi làm chúng tôi phát hoảng.
No comments yet. Be the first to leave one.