La unuaj 200 linioj.
Chị Hai.
Em trả, em trả mà, chị Hai.
Chị, em trả mà.
- Gốc ba chai, lãi bốn chai rưỡi. - Gì dữ vậy?
Chị Hai.
Chị Hai, em trả mà.
Đòi hả? Đòi hả?
Tao có cái cặc đây nè.
Lấy luôn đi.
Bắt lấy nó! Bắt lấy nó cho tao.
Bắt lấy nó! Bắt lấy nó cho tao! Giết nó đi.
Biết nhau hết rồi.
Nhanh việc cho nhau không?
Nhanh, nhanh, nhanh!
Nè, ngày mai mấy thằng cha già nghỉ hết nha.
Làm ăn không được con mẹ gì hết à. Đòi tiền hoài.
Thằng quỷ mập quá đi không nổi à?
Ê...Làm gì mà hôm nay có nhiêu đây vậy?
Còn Bảy Rô với Chín Gà. Mai tôi đòi.
Tháng này mày thiếu tao bốn lần.
Làm được không?
Không được tao kêu con Út Đẹt làm.
- Út Đẹt, lại biểu. - Dạ.
Đó, nhìn đi.
Tôi làm được rồi.
- Kêu chơi thôi. Ra ghe đứng. - Dạ.
Mẹ cái thằng Bảy Thọt.
Nói ngon lắm. Ở Sài Gòn mày làm gì?
Bảo kê nhà hàng hả?
Quán bar hả? Vậy mà về xứ này,
mấy đồng bạc bán heo, đòi không được?
Tinh lương cho tôi hôm nay đi, mai tôi thu hết.
Làm như cứt heo mà đòi tiền.
Đó, của mày đó.
Giữ đi.
Mai tới đúng giờ.
Làm lẹ đi, nhìn cái gì?
Thằng chó, mày làm gì thế hả mày?
Bán nhà đền tao, nghe chưa?
Nghếch mắt nhìn tao hả?
Con mẹ mày.
Mua cá đi, cô.
- Mua gì đó con? - Dì Năm, cho con như cũ.
Lòng heo tiếp hả?
Con bé Mai dạo này nó lớn ghê!
Của con ba chục.
Người gì đâu mà kỳ cục.
- Thôi kệ nó đi, tính nó là vậy đó. - Thứ đòi nợ mướn đó hả, ai ưa.
Không biết từ đâu chui ra nữa?
Nó một thân một mình về đây, đẻ con rồi nuôi con ăn học.
Không biết cha đứa nhỏ là ai nữa?
Trời đất ơi! Chửa hoang.
Mà cha với chồng cái gì?
Bà nói vậy chứ, chứ mình không trong hoàn cảnh của nó.
Mình không hiểu. Tôi thấy tội nó.
Để tôi coi rồi tôi trả cho.
Tao nói cho mày nghe.
Ở cái chợ này không có tao, không làm ăn gì được đâu.
Khi nào đưa đây?
Để tôi bán được rồi tôi gởi trả cho.
Tao cho mày một ngày.
Không có thì biến.
Có sao không chú ơi? Có sao không?
Nhỏ ơi.
Ê. Mày đi đâu đó?
- Tụi bay! Lục cặp nó ra. - Đưa cặp đây.
- Lấy hết đồ nó ra đi. - Ừ.
Trong này không có gì.
- Đánh nó đi tụi bay. - Đánh nó đi.
- Mày nè. - Đánh đi.
Đưa cái bút máy cho tao.
Mày nghĩ mày là ai, cái đồ không cha, cái đồ con hoang.
- Đúng không tụi bay? - Mai!
Tụi mày làm gì vậy hả?
Đi học về sao không về? Ở đây làm gì hả?
Đồ đòi nợ.
Cái đồ xiết nợ.
Bà làm gì được tôi?
Trời ơi, cái thằng này.
- Con có sao không Mai? Hả? - Không.
Mấy cái đứa này, con nít quỷ không à.
Ý đòi nợ nữa hả?
Hồi nào?
Tay Ý trầy kìa.
- Có sao không? - Không.
KẾ HOẠCH NUÔI CÁ BÈ
Cơm khét.
Ý ơi. Cơm khét.
Có sao không Ý? Cẩn thận.
Xuống đây làm gì?
Đi lên học bài đi.
Để Ý lo. Mau lên.
Rồi.
Nè.
Món ruột của con đó.
Ý?
Hình như chưa chín đó?
Thêm chút nữa mới đúng kiểu của Ý Hai chứ.
Ăn đi.
Nè.
Mua ở đâu vậy?
Ý. Mua hồi nào?
Người ta nấu đó.
Bày đặt.
Học bài xong chưa?
Năm nay là thi cuối cấp rồi đó.
Giờ con có làm bài chưa xong đi nữa thì hỏi được Ý chắc.
Ăn đi.
Con Hai Phượng đâu?
Con khốn nạn.
Mày ra đây coi.
Mày đâu?
Mày đâu? Mày ra đây tao đập què giò mày luôn.
Thằng em tao,
nó chỉ thiếu nợ mày thôi. Mà mày đập què giò nó.
Mày ngon mày ra đây nè.
Tao sống chết với mày luôn.
Mày đâu rồi?
Ra đây.
Ra đây.
Con khốn nạn.
Mày ra đây coi.
Mày trốn mà được hả?
Lần sau tao quay lại, tao đốt nhà mày luôn.
Con chó đẻ.
Nè.
Phải can đảm lên.
Nếu có sợ,
ráng mà gồng lên.
Bởi vì sợ không có làm được gì hết.
Nó chỉ là cảm giác thôi.
Còn cái thằng hồi nãy,
nó mới là thật.
Nên không được sợ.
Thôi đi ăn cơm.
Thôi, ăn cơm đi.
Chà, cá thu kho khóm hả?
Để Ý thử coi.
Cũng được quá ha.
Con mua ở ngoài An Bình đó.
Con đi đâu ra đó? Trốn học nữa hả?
Ý, hôm qua Chủ Nhật mà.
Tối ngày không lo học.
Đi chơi khắp nơi.
Muốn lớn lên giống Ý hả?
Mà tiền ở đâu mua cá kho vậy?
Nè, bà Sáu Lục lì xì đó.
Bà ấy nói Ý tha nhà bà ấy mấy lần.
Cái nhà đó toang hoác,
có cái khỉ gì đâu mà xí.
Cho con, thì con giữ.
Ý, bà nói con theo bà coi bè.
Chắp bả.
- Chắp bả là cái gì? - Chắp bả là vá lưới. Chưa kể...
bỏ chừng hai triệu ra mua cá giống,
bà đóng cho nguyên cái lồng.
- Một tháng lãi ba bốn triệu. - Thôi đi, cô Hai.
Cô lo tập trung học hành dùm tôi đi.
Ở đó mà chắp bả.
Ăn phải bả của bà à?
Con chán học lắm rồi.
Tối ngày đến lớp bị bọn nó đánh chửi.
"Đồ con hoang. Đồ xiết nợ."
Nghe riết mỏi cả tai.
Ý đi làm nghề cá đi.
Con không cần đi học nữa đâu.
Con phụ Ý. Con chịu khổ được.
Chỉ cần Ý không đi làm giang hồ,
không đòi nợ mướn nữa, cái gì con cũng chịu được hết.
Coi lại cái xác của con đi.
Con làm được mấy bữa?
Ý làm gì thì kệ Ý.
Miễn Ý nuôi con ăn học.
Con không muốn sống bằng xiết nợ.
Đánh răng rồi mới được ngủ.
Chị Hai.
Chị đi bác sĩ đi còn kịp.
Không là phải nạo.
Đám chó ngoài kia chỉ sợ Hai Phượng thôi.
Dzô.
Sáu Bảnh?
Ở đây, chơi được thì chơi.
Còn chơi chó thì biến.
Nhớ mặt tao, Hai Phượng. Buông tao ra.
Buông ra.
Không có gì đâu. Chuyện nhỏ mà. Chơi tiếp đi.
Đi đi.
Hy sinh nào thì cũng đau, quan trọng...
là hy sinh vì cái gì.
10:00 SÁNG - CẦN THƠ
Cái này làm quỷ làm ma mới xiết được của người ta, phải không?
Cầm thiện chai, lãi ba xị rưỡi.
Con cảm ơn chú!
- Tôi cần hai chai. - Hai chai mày lên Sài Gòn đi.
Nghĩ sao ba cái đồ quỷ này mày cầm tao hai chai?
Tao có tuổi, chứ đâu có lẫn mày?
Không có mà chuộc, cầm chi nhiều?
Xời.
Hai chai là để con Mai nuôi cá bè.
Để tao coi lại đã nha.
No comments yet. Be the first to leave one.