La unuaj 200 linioj.
Wow! Nhẹ nhàng thôi, đồ ngốc.
Anh muốn nhẹ thì đừng có kêu ca nữa. Tôi đang bận thay băng.
À ừ, miễn là đừng có lột cả da tôi ra cùng với chúng là được rồi.
Tôi đáp lễ lại thế nào đây, "bác sỹ Quinn"? Cố gắng xoa dịu lương tâm cho anh hả?
Lương tâm của tôi ổn, cám ơn.
À tất nhiên việc gì anh phải thấy cắn rứt chứ hả?
Ý tôi là, anh cứ để tên Ả rập chết tiệt đó hành hạ tôi. Còn anh thì đứng đấy mà nhìn.
Còn giờ thì anh nghĩ rằng anh băng bó cho tôi xong là có ngay một vé lên thiên đường hả?
Lý do duy nhất khiến anh tới đây là-
Tôi tới đây vì chẳng có ai khác thèm làm bất cứ việc gì cho anh cả.
Có cô ấy.
Tự thay băng lấy đi.
Cô đợi ai thế, hay chỉ ngắm cảnh thôi?
Đã 2 ngày rồi, từ khi Sayid ra di.
Tôi đang chờ đợi vì tôi nghĩ anh ấy sẽ quay trở về.
Anh ấy sẽ về khi nào anh ấy tìm được thứ anh ấy cần.
- Nơi phát tín hiệu của người Pháp. - Anh ấy chảng đi tìm cái gì cả.
Anh ấy bỏ đi vì chuyện đã xảy ra,
- vì những gì anh ấy đã làm. - Dó chỉ là một tai nạn mà thôi.
À, tai nạn đó xảy ra khi anh tra tấn người khác đấy Jack..
Sayid là một người lính được đào tạo hẳn hoi, Kate.
Anh ấy có thể tự lo cho mình.
Ai đấy?
Ai đấy?
Đưa anh ta ra khỏi đây. Anh ta đang uống nước của chúng ta đấy.
Chuyện gì thế?
Uh...chuyện thường ngày ấy mà.
Mọi người quát tháo lẫn nhau vì những chuyện không đâu.
Bác sỹ à, anh nghĩ gì về chỗ - chỗ
phát ban nảy? Nó tệ lắm phải không? Một loại bệnh nhiệt đới đúng không?
- Nó chỉ nổi mẩn thôi. - Tức là sao?
Có phải như chất độc của cây thường xuân không?
Chỉ là những vết phát ban bình thường thôi, thỉnh thoảng khi nóng quá hoặc bị stress cũng thường bị.
Cứ yên tâm đi.
- Nó sẽ lành thôi. - Ừ.
Cố đừng nghĩ tới nó là được.
Được rồi. Nó là cái gì thế? Có phải cây lô hội không?
Chẳng phải nó để chữa cháy nắng hay gì đó sao?
"Cố đừng nghĩ tới nó là được."?
Ngoài bị stress ra thì ông ta còn việc gì để làm nữa chứ?
Tôi có quá đủ việc để làm không cần thêm việc chữa trị cho những người bị nghi bệnh nữa đâu.
À ừ, tôi cũng nghĩ vậy đấy anh bạn.
Chúng ta như bị nướng chín vậy.
Ý tôi là, anh đã từng khám cho
tất cả mọi người ở đây chưa vậy?
Mọi người có vẻ căng thẳng lắm.
Anh bạn à, tôi chỉ nghĩ là, nếu chúng ta có việc gì để làm...
thì tốt hơn.
Chúng ta đang cố tồn tại ở nơi này, Hurley.
Và điều tôi quan tâm nhất, là giữ cho chúng ta còn sống.
Mọi chuyện có thể trở nên tệ hơn đấy.
Bằng cách nào chứ?
Ou est Alex?
Alex đâu?
¿Dónde est* Alex?
Gì cơ?
Bà là ai?
Tôi không hiểu bà đang nói cái gì.
Alex đâu rồi?
Làm ơn đừng -
- Alex đâu rồi? - Tôi không quen ai tên là Alex cả.
Ngừng tay!
Mày muốn tao ngừng tay hả, Falah?
Thế thì trả lời câu hỏi của tao đi
Bởi vì tao có thể làm thế này cả ngày đấy.
Tao có thể khẳng định với mày là bọn tao đã biết sự thật là gì rồi.
Nhưng tao muốn mày xác nhận nó.
Và mày sẽ không phải chịu đau đớn nữa.
Thằng bạn Shiite của mày đã khai mày có liên quan tới vụ đánh bom.
Mày đã đặt bom ở trung tâm đầu não, phải không?
Mày đã giết 2 người lính.
Nhận đi.
Nhận đi, rồi có lẽ mày sẽ chỉ mất 2 cánh tay thôi thay vì mất mạng.
Hắn không biết gì cả.
- Nguồn tin của anh đã nhầm rồi. - Có thể.
Nhưng chuyện đó không quan trọng, đúng không?
Anh làm tốt lắm.
Thật à?
Tôi đã đăng ký cho anh vào sư đoàn tình báo, nếu như anh vẫn muốn vào đó.
Vâng, thưa ngài. Tôi rất muốn.
Tốt lắm. Nhưng không cần phải gọi tôi là "ngài" khi chỉ có 2 chúng ta đâu.
Bây giờ, anh là cấp trên của tôi mà, Omar.
Và tôi sẽ tận hưởng điều đó khi nó kết thúc.
Nó nhắc tôi nhớ rằng,Sayid.
Ngoài trách nhiệm,
thì sự thăng chức là xứng đáng với anh.
Nếu như anh không tiếc công việc làm nhân viên thông tin liên lạc của mình.
Tôi sẵn sàng hy sinh điều đó.
Tốt lắm.
- Xin chào. - Yo. Cái gì đây?
Chúng ở trong rừng. Chắc chúng rơi xuống từ máy bay.
Đêm hôm, các anh vào trong rừng làm gì thế?
Đó là lúc tốt nhât để đi săn.
Ethan đây có một chút kinh nghiệm.
Anh ấy đã chỉ ra mấy dấu vết trông có vẻ là của thỏ hoặc loài gặm nhấm nào đó.
Loài gặm nhấm. Yum.
Tôi nghĩ mọi người bắt đầu chán thịt lợn rồi.
Mm. Anh nói đúng đấy.
Được rồi, để tôi xem qua đống này,
xem có thứ gì có ích không.
Ừ.
Ông Locke.
Ông chuẩn bị đi săn đấy à?
Một lúc thôi.
Cho cháu đi với. Ý cháu là
cháu chỉ muốn học hỏi những gì ông làm thôi.
Walt!
Con chỉ - con chỉ nói chuyện với ông Locke về -
Bố biết con đang làm gì. Không có chuyện đó đâu. Về ngủ đi.
Whoa. Anh bạn ơi!...
Làm ơn nghe tôi nói đã.
Tôi đã nói là tôi không biết Alex là ai cả.
Tôi là hành khách còn sống sót sau một vụ máy bay rơi.
Tôi đã tìm thấy đường dây ở bờ biển.
Và tôi đã đi theo nó.
Tôi nghĩ nó có liên quan tới...
một tín hiệu chúng tôi đã bắt được từ thiết bị thu phát....
một bản ghi âm, kêu cứu
với giọng một phụ nữ người Pháp lặp đi lặp lại đã 16 năm rồi.
16 năm.
Lâu thế rồi cơ à?
Bà...
Do ngẫu nhiên mà anh nghe được tín hiệu cấp cứu của tôi hả?
Tôi biết anh là loại người gì.
Rousseau.
- Sao anh biết họ của tôi? - Tôi đã đọc nó.
Trên cái áo kia.
Nơi này là đâu?
Chỗ ắc quy kia -
không thể đủ để sản sinh ra lượng điện
cho việc phát tín hiệu kêu cứu của bà trong từng đấy năm được.
Nó được phát ra từ nơi khác.
Nhưng giờ thì chúng đã nắm quyền điều khiển chỗ đó rồi.
Chúng?
Anh.
Và lũ người bọn anh.
Tôi không biết bà nghĩ tôi là ai. Tôi đã bảo với bà rồi.
- Tôi không phải - - Sayid?
Sao bà biết tên -
Tên tôi ở trên cái áo khoác. Còn tên anh thì trên phong bì thư.
Cô ấy là ai?
Người phụ nữ trong ảnh.
Nadia.
Tên cô ấy là Nadia.
Chúng tôi không thể buộc tội Noor Abed Jazeem trực tiếp đánh bom được.
Nhưng chúng tôi biết đồng lõa của cô ta ở đâu.
Cô ta có liên quan đến nhóm nổi dậy của Kurdish và Shiite.
Anh nghĩ cô ta biết ai đã dàn xếp vụ đánh bom?
À, bạn tôi, đó chính là điều mà anh sẽ phải tìm ra đấy.
Noor Abed Jazeem.
Tôi sẽ hỏi cô vài câu hỏi.
Nếu cô từ chối hợp tác, tôi sẽ làm cô đau đấy. Cô hiểu chứ?
Không ai gọi em là Noor cả, Sayid.
Lẽ ra anh phải là người hiểu rõ điều đó chứ.
Sao thế?
Anh không nhớ em à?
Trông em khác cô bé ở sân trường thường đẩy anh ngã xuống bùn lắm sao?
Nadia.
Và mẹ anh sẽ hỏi mẹ em "Sao cháu nhà chị cứ nhằm vào thằng con Sayid bé nhỏ của tôi thế"
Và rồi, em sẽ trả lời rằng "Vì anh ấy không thèm để ý đến cháu".
Cô được chăm sóc tử tế, gia đình cô lại giàu có và...
trông cô cũng quyến rũ nữa.
Hồi bé thì điều đó chẳng có gì quan trọng.
Nhưng anh thì thường lớn hơn tuổi, phải không, Sayid?
Nhưng chưa đủ lớn để hiểu rằng, bị đẩy xuống bùn là dấu hiệu của sự yêu mến.
Giờ cô đã trở thành kẻ phản bội tổ quốc.
Hãy nói cho tôi những điều cô biết về vụ đánh bom, Nadia.
Nói cho tôi biết, nếu không tôi thề là tôi sẽ đánh cô đấy.
Ồ em biết rồi, Sayid.
Đây có phải là lần đầu tiên em bị quân đội Cộng hòa hỏi cung đâu.
Đây là chỗ chúng đã tạt axit vào người em.
Chúng còn lấy khoan khoan thủng lòng bàn tay em.
Anh có muốn xem thêm lòng bàn chân của em nữa không?
Nơi chúng đã lột hết cả da ra.
Đây là các tác phẩm của những người bạn anh đấy.
Những kẻ anh đã thề sẽ hết lòng trung thành.
Nếu cô vô tội thì tôi thật sự xin lỗi.
Nhưng vụ đánh bom này lại là chuyện khác.
- Nadia... - Làm đi, Sayid.
Làm công việc của mình đi.
Em sẽ không nói cho anh biết chuyện gì hết.
Thế thì tôi sẽ phải làm cô đau đấy.
Em biết.
Anh có một vết thương do đạn bắn.
Tôi từng là lính.
Từng?
Còn bây giờ?
Đã lâu lắm rồi.
Kể thêm cho tôi nghe về cô ấy đi.
Nadia.
Alex - cậu ấy là ai thế?
Chán quá!
Con đưa Vincent ra bãi biển chơi nhé?
Um... Bố sẽ đưa con đi sau, con trai.
Bố đang bận chút việc.
Nhưng ở đây chẳng có gì chơi cả.
À, con phải tự nghĩ ra cái mà chơi, con hiểu bố nói chứ?
Con phải tự nghĩ ra cách giúp mình giải trí.
Coi nào. Coi nào. Rõ ràng tôi đã thấy nó.
Đây rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.