La unuaj 186 linioj.
Cô đã gặp Don Juan chưa?
Chưa bao giờ! Chưa một lần.
Vậy sao cô buồn? Vì tôi chưa được gặp anh ta.
Tuyệt quá.
Tôi không ngờ đám ma của mình lại thú vị thế.
Nó sẽ dẫn sự nghiệp của ngài tới một kết thúc có hậu.
Kết thúc ư?
Giải nghệ lúc họ vẫn còn nghĩ tốt về ngài.
Với những nếp nhăn, những sợi tóc bạc này.
Ngài có thể phá hỏng mọi bữa tiệc, dù đó là đám ma.
Không phải đâu, bạn của tôi. Đây là một cảnh tuyệt vời.
Đâu đâu cũng là phụ nữ.
Niềm khao khát vĩnh cửu tình yêu của phụ nữ.
Em đã lấy hết đồ đây rồi.
Hình như anh nhận được thư tình từ một trong những cô bồ khác.
Anh không có cô bồ nào khác, Sherry. Thôi mà!
Thôi được. Anh hiểu.
Anh không hiểu đâu. Nhưng không sao.
Vậy mới chính là anh. Anh sẽ không bao giờ thay đổi.
Em chỉ không nghĩ mình muốn cùng với một...
chàng Don Juan đã qua thời phong độ nữa.
Em muốn gì, Sherry?
Thế còn anh muốn gì, Don?
Em như bà xã của anh,
ngoại trừ chúng ta chưa hề cưới nhau.
H... hãy nhìn vào bạn anh Winston nhà kế bên.
Trông họ thật hạnh phúc.
Anh chưa bao giờ muốn có một gia đình ư?
Em muốn vậy à?
Em chưa biết mình muốn gì,
nhưng em muốn tự mình khám phá ra.
Tự mình.
Vâng.
Có thể lúc nào đó em sẽ gọi cho anh.
Sherry?
- Cô chả là gì ngoài con đàn bà? - Cô cũng vậy!
Không ai hỏi cô cả. Anh ấy không bao giờ hôn cô. Thật là một lời nói dối trơ trẽn!
Cô ta nói dối. Chính Don Juan đã nói với tôi. Đó là thông tin đáng tin cậy duy nhất.
- Không phải thế! - Ông dám...
- Cô là ai mà dám ra lệnh ở đây? - Tôi là ai?
Don Juan nói tôi là người có nụ hôn anh ấy đã tìm kiếm
qua cả ngàn đôi môi phụ nữ!
Tôi là người duy nhất anh ấy yêu!
Ha! Anh ấy yêu cô quá nên bỏ cô đến với người phụ nữ khác.
Anh ấy yêu tôi và ghê tởm những con đàn bà như cô.
- Đồ con mèo gian xảo! - Đồ con bò!
- Đồ con rắn độc! - Đồ con lợn!
- Đồ con dê! - Đồ chồn hôi!
- Đồ sâu bọ! - Không, không!
Ừ?
Winston à.
Anh ở chỗ làm à?
À hôm nay là thứ bảy. Tất nhiên rồi.
Không, tôi vừa mới dậy.
Sao, anh không vào trang web được à?
Ừ. Được. Tôi sẽ qua ngay.
Ừ. Cà phê là được.
Có cà phê Ethiopian không?
Được.
Chào buổi sáng.
Chào Don!
Này hai nhóc. Lo ăn đi kìa.
- Bà xã của Winston sao rồi? - Tôi ổn.
Winston ở đằng sau, đang ngồi bên máy tính,
trong văn phòng của anh ấy.
Hay lắm.
Cảm ơn bác Don.
- Sao vậy Winston? - Tôi không vào trang web này được.
- Tôi... tôi cần sự am hiểu máy tính của anh. - Ừ, gì vây?
Đây là trang web chứa tất cả các thông tin liên quan đến
điều tra và phá án.
Y... bấm vào.
Đó. Thấy chưa?
Rồi bấm. Tôi đã thử lúc nãy rồi.
- Bình tĩnh nào. - Bấm. À...
Được rồi đó, thám tử.
Hay, quá hay.
Đây là kiểu thông tin tôi muốn, anh bạn ạ.
Tôi yêu mạng.
Cả thế giới thông tin ngay trong nhà, chỉ cần bấm.
Anh chắc không muốn có một chiếc máy tính trong nhà chứ?
Không.
Thật là lạ đối với tôi.
Một người kiếm cả gia tài bằng máy tính
mà không muốn có nó trong nhà.
Ồ!
Hay quá. Thật mê hoặc.
Ta có thể dùng thông tin này để viết tiểu thiết trinh thám...
hay giải quyết một vụ án phức tạp.
Nếu như...
Don.
Anh ổn chứ?
Sao?
Có chuyện gì vậy?
À, chẳng có gì đáng kể.
Chắc là một bức thư tình từ một trong các quý bà đáng yêu của anh.
Đại loại vậy.
Để tôi đọc anh nghe.
"Chào Don, đôi khi cuộc đời mang lại những ngạc nhiên lạ lùng.
"Gần 20 năm không gặp lại,
"nhưng giờ em phải nói với anh một điều.
"Nhiều năm về trước, sau khi câu chuyện của chúng ta kết thúc,
"Em phát hiện mình đã mang thai.
"Em quyết định giữ lại để sinh con, một đứa con trai.
"Con của anh.
"Em đã quyết định tự mình nuôi con vì chúng ta...
"đã hết.
"Con em giờ đã gần 19 tuổi.
"Nó hơi nhút nhát và rụt rè, không giống như anh,
"nhưng nó là đứa nhạy cảm và tuyệt vời.
"Vài ngày trước nó bỏ đi đâu không rõ,
"tuy nhiên em chắc nó đang tìm kiếm cha mình.
"Em nói cho nó rất ít về anh,
"nhưng nó tháo vát và giỏi hình dung.
"Dù sao đi nữa, nếu đây là địa chỉ đúng của anh,
thì em cảm thấy nên cho anh biết."
Không có chữ ký...
và không có địa chỉ người gửi.
Này, chúc mừng anh được làm bố.
Trông anh thật sự buồn. T... tôi xem được không?
Địa chỉ của anh được viết tay.
rồi in lên.
Mực đỏ trên giấy hồng.
Máy đánh chữ.
Có một dải ruy-băng đỏ. Tò mò thật.
"Chào Don, đôi khi"...
Hmm.
Chết tiệt. Dấu bưu điện quá mờ, không đọc được. Tệ quá.
Anh không biết ai gửi à?
Không.
Không.
Nhưng với những gì tôi biết,
anh giống như gã Don Juan hay gì đó.
Don Juan.
Tôi phải đi.
Anh có muốn tôi giữ lá thư để giám định hay... tìm manh mối không?
Hay... Don.
Hmm.
Tôi đây.
Tôi biết.
Ở đây có vẻ lẻ loi quá, anh bạn.
Anh không phiền chứ?
- Sherry sắp về chứ? - Không.
Cô ấy đi rồi.
"Cô ấy đi rồi" là sao? Cô ấy đi du lịch à?
Không. Cô ấy bỏ đi.
Tôi rất tiếc.
Ừ, tôi cũng thế. Chắc vậy.
Biết tính Sherry mà, cô ấy chưa dứt khoát đâu.
Chắc vậy.
Dù sao thì anh không khó khăn gì để kiếm những cô bồ mới.
Ý tôi là trước giờ vẫn vậy mà. Phải không?
Anh giống... như là Don Juan.
Winston, xin đừng nói vậy nữa.
Này.
Về lá thư... tôi đã kiểm tra dấu bưu điện dưới kính hiển vi.
Dấu thì không đọc được, nhưng con tem...
có hình chú chim gõ kiến.
Nó có gợi cho anh điều gì không?
Tôi nghĩ điều chúng ta nên làm...
là loại trừ bớt các khả năng.
Winston, có lẽ ai đó đang trêu đùa tôi.
Nếu không phải thì...
mặc nó.
Hơi vô lý... viết lá thư như thế này...
lại... lại không ký vào?
Anh không muốn biết ai là mẹ của con anh à?
Đứa con giả định của tôi ư? Không, Winston ạ.
Tôi không muốn biết, được chứ?
Được.
Thì chúng ta có thể quên nó đi. Vậy được chứ?
Tất nhiên là được.
- Tốt. - Quên nó đi.
Nhưng sao anh có thể bỏ qua việc này?
- Anh cần coi đây như một dấu hiệu. - Dấu hiệu kiểu gì?
Như kim chỉ nam trong cuộc đời mình.
Trong thời điểm hiện tại,
Anh cần phải khám phá bí ẩn này...
và tìm ra cô bồ nào
đã mang thai con anh 20 năm về trước.
Winston.
Cái đĩa CD tôi ghi cho anh đâu rồi?
Đây rồi. Không phiền chứ?
Hay thật. Nhạc Ethiopian.
Nó có lợi cho tim.
Này, mai qua nhà tôi ăn bữa ăn sớm Chủ nhật,
No comments yet. Be the first to leave one.