La unuaj 200 linioj.
Như nước tắm thôi nhỉ ?
Lạnh quá!
Nào, Gấu Bắc Cực. Đến lúc lên bờ!
Có lẽ anh ta không ngờ báu vật chôn giấu lại như thế này.
Đảo Coney, tháng 2.
Nước 35 độ..
Những người kia lại muốn ra đầm mình. Không tin được.
Nên chúng ta không thành Gấu Bắc Cực được.
À, bên trong khá "khô thoáng".
Có thể không bị dìm nước lâu.
Sóng đã đánh nó vào bờ, vùi nó.
Một kiểu thông điệp riêng đút trong chai. Đây lại là rương.
Có vẻ giống đấy. Tuy nhiên nạn nhân đây lại bị nhồi vào.
Không nhấc ra được. Anh coi có xẻng trong túi đồ nghề không?
- Dùng tay thôi. - Đào thôi.
Biết không, tháng 7 trước, Kobayashi lại thắng ở Nathan.
53 rưỡi cái xúc xích trong 12 phút.
Kỉ lục thế giới đấy.
Giờ cô phải công nhận là cực ấn tượng đi.
Nhưng không kém phần buồn nôn.
- Sẵn sàng chưa? - Đến 3 nhé.
1, 2, 3.
Không phải rương.
Một cái hộp.
Cũng chả phải. Là quan tài.
CSI NewYork: Đội Điều Tra Trọng Án
Mùa 1 - phần 14 "Máu, mồ hôi và nước mắt.."
Không giật mạnh.
Nước lạnh hạn chế tối đa sự trương phình.
Kéo dãn ra từ từ,
nhịp nhàng, là ổn.
Tôi sẽ banh ra.
Hai người...
giữ chắc.
Chắc chắn anh ta vẫn trong tình trạng co cứng,
biểu hiện sau khi chết 12 tiếng.
Và duy trì thêm 18 tiếng, vậy là đã chết khoảng 1 ngày.
Có thể là, khí lạnh ảnh hưởng đến tình trạng co cứng.
Làm chậm quá trình. Có thể đã chết 48 giờ trước.
Không tài nào lấy dấu vân. Đầu ngón tay co quắp không mở được.
Các bó cơ nạn nhân gập khá chắc.
thấy ngay là hình thái cơ thể không tự nhiên,
nhưng không lo, tôi sẽ giúp anh ta duỗi ra,
nhưng một tay tôi không xuể.
Mac sẽ giúp anh.
Tôi lo cái hòm.
Thế, tôi giữ đâu đây?
Nước biển đã ăn mòn các mặt của hòm.
Nước cũng thấm qua các vết va đập ở đáy hòm.
Sợi dây trong hòm nom rất lạ.
Có đến 5 tao bện thay vì 3, chắc lắm đấy.
Nếu nắp hòm đóng, vật này chắc đã vào chung hòm 1 lúc với nạn nhân.
Một sợi dạng mảnh.
Này, sợi hóa không có gốc đâu.
Là tóc, và nếu là của người thì quá to.
- Ngập ngụa máu, nhỉ? - Ừ.
Hàng xóm tầng dưới phát hoảng, khi máu thấm qua trần rỉ xuống.
Cô ta gọi ngay người quản lí, và chúng ta.
Dương tính với proteins người.
Lượng máu trung bình của người trưởng thành là từ 4.7 đến 5 lít.
Nếu mất 500 mili lít, anh sẽ bất tỉnh.
Mất chừng ấy máu, sao còn bò ra được.
Không. Ta đang tìm một xác chết.
- Ai sống ở đây? - Trước đây là hoa hậu bang Iowa.
Tên Paige Worthy.
Người quản lí và hàng xóm khai đã không thấy cô ta trong nhiều tuần.
À, ừ, nhưng chẳng nói lên điều gì.
Tôi sống trong nhà 3 năm nay, hàng xóm có ai biết mặt đâu.
Tốt hơn là hi vọng anh không bị mất tích đi.
Không có dấu hiệu vật lộn.
Giường dọn sạch. Trang sức và mọi thứ đều gọn gàng.
Tất cả, trừ gia chủ.
Rèm phòng tắm cũng mất.
Paige Worthy không tự bò ra, vậy ai đó đã mang nạn nhân ra.
Phải ảo lắm mới vác được 1 thi thể từ tầng 5 xuống mà không bị phát hiện.
Đúng. Quá may mắn thì kẻ thủ ác mới thành công.
Còn phải rời khỏi đây mà không để lại dấu vết. Và vật chứng của chúng ta là từ đây.
Vết còn mới.
Có lẽ là chống cự.
Tôi sẽ nạo móng tay,
khám nghiệm toàn phần còn lại.
Những vết thâm ở cổ,
cánh tay...
cổ tay.
Chung quanh hông.
Nhiều hơn nữa ở lưng.
gây ra bởi một vật có móc ở đỉnh.
Vết bầm đi trong tình trạng thiếu oxy?
Khó mà nói được.
Màu sẫm hơn trên vết bầm ở tay cho thấy chúng là mới nhất.
Còn cái này?
Mụn thôi. Nhưng quên DNA đi.
Lâu quá rồi.
Không thấy dấu hiệu sát thương bên ngoài. Không có vết thương như súng.
- Chỉ là vết bầm. - Đó là bên ngoài.
Nhưng gã này chui trong hộp cá mòi ra. Tôi muốn xem có gì xảy ra..
bên trong.
Không thể nào.
Khung xương nguyên vẹn...
từ đầu đến chân.
Vậy kẻ sát nhân ra tay, nhét xác anh ta vào 1 cái hòm kích thước 2*2*2 mà không gãy cái xương nào?
Paige rõ ràng không chủ định đi đâu.
Tủ lạnh trữ thức ăn cho cả mùa đông dài.
Có thể cô ta nấu nướng cho không chỉ 1 người. Nhiều vân tay trên tay nắm cửa.
Thân gái lẻ loi giữa thành phố? Dấu tay có thể của bạn trai.
- Máu khô? - Khó mà nói được, còn không rõ có liên quan đến án mạng hay không nữa?
Nhưng đây là máu.
Rơi từ trên cao xuống
hướng ra cửa chính.
Ống xả rác.
Sát nhân đã vứt thứ gì đó đi.
Không chỉ anh ta đâu.
Tôi sẽ thử như vậy ở tầng khác.
- Nó bị tắc rồi. - Vẫn chưa tìm thấy 1 cái tên sao?
Không có dấu vân tay trên hồ sơ. Vết răng chưa định dạng.
Bác sĩ?
Nguyên nhân tử vong...
chết ngạt.
- Cái hòm đã lênh đênh trên biển rất lâu, có nước trong phổi không? - Không.
Nạn nhân chết trước khi bị vứt xuống Đại Tây Dương.
Dấu vết bóp cổ?
Không có tổn thương xương móng.
Không tìm thấy dấu hiệu sợi cơ trong khí quản và miệng.
- Vậy anh ta đã không bị đả thương? - Không.
Tôi đoán là do không khí.
Phổi anh ta không hấp nạp được oxy.
Khi ta thở, cơ hoành đẩy lên, xương sườn và cơ liên sườn mở rộng.
Tạo không gian cho oxy vào phổi.
Nhưng...
nếu khoang đó bị co nén, phổi không thể háp thụ không khí.
Không thể nở rộng ra.
Anh ta vẫn sống...
... khi bị nhét vào hộp.
Sát nhân tay to đến nỗi đã ôm vòng xác chết.
Có thể cùng 1 tên đã nhét anh ta vào hộp.
Chỉ có các vết thương tự vệ.
Dấu vết dưới kẽ móng tay có thể vì nạn nhân đã cào cấu sát thủ
- nhưng hơn nữa thì... - Không còn gì nữa.
Không.
Anh ta bị nhét vào hòm, còn sống... và không chống cự.
Đã tìm thấy rèm nhà tắm.
Nhưng nhân dạng lại không phải Paige Worthy.
Anh tìm thấy hòm, Mac. Nhưng này, vi sóng ở đây lớn hơn.
Nghĩa là, cho tới giờ tôi chưa bao giờ tin lại có người khớp nhân đôi.
Không có kiểu người nhân 2 đốt khớp đâu.
Chỉ có kiểu người với gân và dây chằng rất dẻo thôi.
Dưới góc độ vật lí, nạn nhân không khác chúng ta, nhưng anh nên hay,
nếu có người cố nhấn tôi vào hòm, tôi sẽ chống cự.
Nạn nhân lại không có các vết thương do kháng cự.
Có thể là.. nghệ sĩ xiếc đóng hòm tự giải thoát, nhưng tiết mục bất thành.
Anh ta cố trở thành Houdini thứ hai. Chui vào, nhưng không ra nổi.
Lí nào lại thế.
Chẳng có gì trên thi thể trong hòm
cho thấy anh ta đã hoảng loạn hay cố thoát ra ngoài.
Này, chuẩn đấy. Sợi tóc cô lấy từ trong hòm không phải của người.
Là loài voi lớn.
Voi á?
Rồi. Giải thuyết mới.
Thưa quý ông quý bà, Đội xiếc thành phố đành phải nói lời tạ từ quý vị.
Hành lí nhiều quá thể.
Chào mừng đến với rạp xiếc.
Chúc ngủ ngon, ngủ ngon.
Chia li là nỗi đau ngọt ngào!
Con của ta, Lukas.
Ông Neiman...
lần cuối ông gặp Lukas là khi nào?
...tối qua.
Nó diễn xong thì..không thấy đâu nữa.
Nó mới 17. Thành phố này cám dỗ nó hơn rạp xiếc.
Buổi tối nó đi bạt mạng và thác loạn.
Bằng cách nào chứ?
Chúng tôi tìm thấy con trai ông trong 1 chiếc hòm. Giống cái đằng kia.
Trôi dạt vào đảo Coney.
Lukas là diễn viên uốn dẻo, như anh nó, như tôi.
Hòm là đạo cụ diễn xuất.
- Em trai con, nó chết rồi. - Maxwell...
Tôi vừa nghe tin, ..thật đáng tiếc.
Tôi nghĩ rạp xiếc này không phải là đại gia đình hòa thuận.
Bọn tôi sống, lang thang, diễn. Ngày này qua tháng khác.
Nhưng chỉ Lukas và Alexander là gia đình của tôi.
Thế người vừa gây gổ với anh? Hắn là ai?
Hắn từ Brooklyn.
Bernardo Espargosa.
Tôi thực sự tiếc về chuyện buồn của anh ta. Nhưng cô biết không?
- Tôi không ưa gì hắn. - Cái đấy thì đã rõ.
- Sao lại có chuyện đó? - Vì tôi không phải là người nước ngoài
và tôi không lớn lên trong rạp xiếc.
Thế đến từ Brooklyn thì sao?
Tôi là thế hệ diễn xiếc thứ 3 trong gia đình.
Từ Châu Âu, truyền đời nghiệp tổ tiên, chúng tôi trung thành.
Tôi làm cật lực để có chỗ đứng riêng.
Từ Roustabout, khởi nghiệp, đến diễn trò, rồi xiếc nhào lộn.
Vậy vừa rồi chỉ đơn thuần là xung đột về văn hóa?
Không liên quan gì đến chuyện xảy ra với Lukas?
Tuyệt nhiên không. Lukas... Lukas là người có thực tài.
Cái rạp này sẽ khốn khổ vì mất mát đó.
- Lukas là thế hệ thứ 4? - Và những người kia, vì thế mà khinh thường nó.
Kể cả Bernardo Espargosa?
Hắn chỉ đơn thuần là diễn trò.
Không là người biểu diễn.
No comments yet. Be the first to leave one.