Οι πρώτες 200 γραμμές.
Trong tập trước của Homeland...
Cô bị sao vậy?
Tôi bị rối loạn lưỡng cực.
Lộ trình điều trị của tôi đếch hiệu quả.
Rõ ràng là em đang bị kháng lithium.
Nhận xét của Bs. Meyer à?
-Đại khái bà ấy muốn em tự dùng thuốc an thần để phá vỡ cái chu kỳ hưng cảm hiện giờ.
Ô kê, stop. Tới đây được rồi. Dừng đi.
Chào. Tôi đang tìm Brett O'Keefe.
Hẳn phải là một tuần chậm chạp ở Washington
khi Tổng thống cử Cố vấn An ninh Quốc gia xuống làm vụ này.
Saul! Ra ngoài đi! Chạy đi!
Chạy!
Không cần thiết phải kết thúc không hay.
Vậy thì không phải hốt mà không có kháng cự, nói ông biết vậy.
Tôi cho chạy thử cái ảnh mà cô gởi. Simone Martin.
Gặp David Wellington ở Budapest bốn năm trước.
Kể từ đó lúc liên lạc lúc không.
Một chiếc xe đăng ký dưới tên phụ nữ này
bị đưa giấy phạt đậu xe trái phép ở Hazelton, West Virginia.
gần nơi Tướng McClendon
đang thụ án chung thân.
Và chỉ cách ngày ông ta chết có một ngày.
Có một vấn đề cần được xử lý đúng hạn, và cần bà xem xét.
Tin tình báo mới đây cho thấy Assad đang chuẩn bị tấn công
lực lượng Quân đội Syria Tự do.
Xin lỗi Đại tướng, nhưng đây cũng là nội dung giao ban tôi đã xem tuần trước.
Vậy điều gì khiến ông nghĩ là tôi đã đổi ý?
Cái lô vũ khí của chính quyền Assad--
vẫn có khả năng không kích.
Tôi sẽ không oanh tạc một đoàn xe ở Syria
chỉ để kiểm soát báo chí.
-Rossen nghe. -Đại tướng. David Wellington đây.
Tổng tống đã đổi ý.
Bà ta vừa phê chuẩn vụ Syria.
Anh nói là Tổng thống cho phép không kích?
Cam đoan với ông.
Anh ta đã cứu mạng chúng ta.
Ừ.
Tên anh ta là gì?
Carrie, em không còn là em nữa.
Nhưng anh đâu có mắc cái bệnh của em.
Em vẫn đang chống chọi. Em đã chống chọi... kể từ hồi 22 tuổi.
Nó nói đừng cho ai ở cơ quan biết.
Nó bị rối loạn lưỡng cực.
Tâm trạng chung của cả nước là không tốt.
Nội chiến!
Bà Tổng thống, làm ơn đi! Bà phải chấm dứt tình trạng này!
Tình hình chỉ càng lúc càng tệ.
Không có ranh giới nào sao?
Toàn là dối trá nực cười và cáo buộc bịp bợm.
Nhà Trắng đang ở trong tình trạng khủng hoảng.
Ở đây ta đang nói tới chiến tranh thông tin.
Đất nước này đang bị tấn công.
Thời điểm để đứng lên là ngay bây giờ!
Tôi đã thề sẽ bảo vệ nó.
Hãy cứ nghĩ về anh như một vệt sáng trên bầu trời,
một ánh lửa soi đường cho em đi giữa khó khăn.
ĐM!
-Bà Tổng thống. -Đợi ở ngoài nhé.
Đóng cửa.
Nghe tin chưa?
Tôi nghe rồi. Đang đợi bà gọi đấy chứ.
Gọi để bên tình báo đang kiểm soát đường dây
cũng biết là cái ghế tổng thống này vừa bị tiếm quyền hả?
Ý gì dở ẹc.
ĐM bọn tướng đang ngồi đó với mấy ngôi sao trên vai áo
gật gật đầu y chang như đã nghe lệnh.
Rồi thích làm con mẹ gì cứ thì làm!
Không phải do các tướng đâu, Elizabeth. Là do tôi đấy.
-Sao? -Do tôi đấy.
Tôi đã thay mặt bà ra lệnh vụ không kích.
Tối qua tôi đã ráng nói là bà đang trên đường
thành ra tổng thống Mỹ đầu tiên sau Harrison
không trụ nổi 100 ngày.
Ta cần phải ghi bàn để trở lại thế thượng phong.
Thế thượng phong hả?
Anh điên rồi hả?
Bà đã nghe nhận xét về bà trên thời sự sáng nay chưa?
-Chẳng cần biết bọn nó nói gì. -Bà nên biết.
Bọn họ nói về cái cách bà khẳng định mình trên sân khấu quốc tế,
cái cách bà học từ công việc.
Giữa vụ này và vụ thả 200 người,
theo tôi thấy, rốt cuộc ta đã qua được thời điểm khó khăn.
Vậy ra tôi phải biết ơn vì một vụ mà ban đầu tôi không phê chuẩn
nhận được nhiều "like" từ một đám đông coi tin thời sự sáng?
Bà nên biết ơn vì đã bỏ lại lộn xộn và làm lại từ đầu.
Không phải tổng thống nào cũng gặp may cỡ đó.
Đáng lẽ phải bắt cổ ông rồi.
Elizabeth?
Cách đây rất lâu
bà nhờ tôi quản lý chiến dịch tranh cử đầu tiên cho ghế thống đốc bang.
Dù hồi đó chỉ mấy vụ chạy đua ghế tổng thống nhưng tôi đã đồng ý,
vì lúc đó tôi có cảm giác
một ngày nào đó ta sẽ được thế này, sẽ vào Nhà Trắng.
Nếu bà muốn tôi từ chức thì tôi sẽ từ chức.
Nếu bà muốn tôi bóc lịch thì tôi sẽ bóc.
Nhưng tất cả những gì tôi quan tâm... là bà có một cơ hội
để cho bọn họ thấy bà có thể trở thành một tổng thống ra trò.
Một tổng thống ra trò.
Mà bà thì đã có sẵn khả năng rồi, và tôi đã thấy vậy ngay từ đầu.
Carrie?
Anh không tin chuyện gì vừa xảy ra đâu.
- Chuyện gì? - Wellington với Keane.
Bà ta mới tới nhà chửi hắn một trận tơi tả,
vì cái vụ không kích ở Syria. Bà ta nói không là không.
mà hắn vẫn ra lệnh không kích. -Sao?
Hắn ra lệnh không kích. Hắn đã nói vậy.
Rồi hắn nói gì lạ lắm, rằng bà ta có khả năng
thành một tổng thống ra trò.
Loạn hết rồi. Chuyện gì cũng xảy ra được.
Cho nên nếu ta vẫn tự hỏi liệu tay này có khả năng
hạ McClendon hay không, thì tôi khẳng định là ĐM, có.
- Phải cho Dante biết. - Thôi quên đi.
- Anh ta phải biết. - Làm sao cô biết được
chuyện cô vừa kể mà không có vụ cài máy nghe lén,
mà vụ máy nghe lén thì biết ngay là do tôi.
- Đành vậy. - Không ai được biết.
- Đã thỏa thuận rồi mà. - Thì đã nói là đành vậy.
Khi nãy cô nói là có chuyện cần tôi xem.
Ờ. Không phải chuyện kinh thiên động địa như vừa rồi.
Nhưng tôi vừa tải xuống cái này từ máy tính của bạn gái hắn.
Cô ta đã ở Hazelton, nơi McClendon chết,
chỉ vài giờ trước khi vụ việc xảy ra.
- Mà sao cô biết được nhỉ? - Dante.
Cái tay mà anh không tin tưởng để tiết lộ về vụ máy nghe lén?
Anh ta tìm thấy một cái vé phạt khi cô ta tới đó.
Tôi sẽ xem qua.
Cô làm gì vậy?
Trong khi đợi anh hack e-mail của cô ta,
thì tôi đi Hazelton.
Có thể tôi sẽ biết được cô ta tới đó làm gì.
Tưởng đâu cô bị cấm vận?
Để nghỉ ngơi cho khỏe.
Tôi cần mượn xe anh.
Có ai qua đỡ một tay không?
Đây rồi.
Hỏa lực có vẻ khủng nhỉ?
Thà an toàn còn hơn hối tiếc.
Có biết là việc tới mức này đâu.
Cũng may là có người biết.
Bây giờ chắc các vị phải nghĩ lại,
khi có người lạ xin ngủ nhờ một đêm.
Đáng lẽ ai đó phải giải thích cho tôi mấy ông đang tính chuyện gì.
Cũng chả phải chuyện gì đâu, cô ơi. Còn nước còn tát thì đúng hơn.
Đáng lẽ phải nói ngay. Để tôi đưa bọn nhỏ đi.
Để FBI lợi dụng bọn nhỏ chống lại chúng ta?
- Ở đây không an toàn cho bọn nó. - Thôi, chờ đã, chờ đã.
Tôi biết đã lôi kéo các vị vào tình huống thế này
là bất khả kháng, nhưng tôi muốn các vị biết rằng,
trước khi có người tử tế như các vị có khả năng bị tổn thương,
đặc biệt là bọn trẻ,
thì tôi sẽ tự đi ra chỗ đường ngoài kia
và sẽ tự nộp mình cho FBI.
Được chưa?
Còn trong lúc này, theo như tôi thấy,
ta đang nắm át chủ bài.
- Át chủ bài nào? - Tôi. Họ không muốn đánh nhau.
Họ chỉ muốn tôi. Nên nếu quí vị chấp nhận,
thì sao không để mặc
cho cái tiểu đoàn ngu ngốc kia của bọn nó ở ngoài đó một lát?
Để cả thế giới đều thấy.
Vậy nhé.
Yeah!
Đưa bọn nhỏ vô nhà kho đi.
Tiêu cái drone rồi.
Thằng chó -- Chiếu lên lại. Chiếu lại. Để tôi xem.
Ờ. Ngay chỗ đó.
Rồi, nói thử ta đang thấy gì đây,
cái thằng cầm súng.
Hắn là Andy Burke sếp ạ. Một tay theo chủ nghĩa sinh tồn ở địa phương.
À. Còn kia. Kia là ai?
Đó là Bo và Mary Elkins.
Họ sở hữu khu đó với nhà Van Dusens.
Còn kia là Brett O'Keefe.
Ờ. Ờ, cái mặt đó tôi nhận ra.
Được rồi. Vậy là ta có 40 tay,
sáu xe chất đầy thực phẩm và súng ống.
Không đếm hết đạn dược nổi.
Ông đưa bọn tôi vô thế rồi nhỉ, chơi trò hòa giải?
Thôi được, ta vẫn phải biết bọn chúng định làm gì.
Đi, xem có cách nào theo dõi bọn hề này không nhé?
Dạ, sếp.
- Giúp được gì đây? - Ờ, đương nhiên là giúp được.
Cô này đã ở đây bốn ngày trước.
Giữa buổi chiều, khoảng 3h.
Để tôi đoán. Cô ta không đến để ứng tiền lương,
phải không nè... Carl?
Tôi không được tiết lộ về khách hàng, thưa cô.
Ờ, thường là không. Dĩ nhiên không được.
Nhưng trong trường hợp này khách hàng là em gái tôi.
Chả quan trọng.
Đấy, không hiểu nhau chỗ đấy. Nó bị rối loạn lưỡng cực.
- Anh biết vậy là sao không? - Không biết lắm.
Kiểu như bị điên.
Ờ, vậy thì biết.
Cho nên nếu tôi hơi bị kích động, mà chắc là bị, thì đó là lý do.
Em tôi sống chung trong nhà của tôi,
và nó không những làm cho cả nhà nổi khùng,
mà còn làm sao đó để giờ nợ nần tới $100,000
No comments yet. Be the first to leave one.