Οι πρώτες 200 γραμμές.
Tôi là Richard.
Bạn cần biết gì nữa?
Về gia đình tôi hay tôi từ đâu đến?
Tất cả đều không quan trọng.
Một khi bạn vượt biển và giải phóng mình,
tìm kiếm cái gì đó đẹp hơn, hứng thú hơn,
và tôi thừa nhận là nguy hiểm hơn.
Vì thế sau 18 giờ ở cuối máy bay,
ba phim ngớ ngẩn, hai bữa ăn đóng hộp, sáu lon bia và hoàn toàn thức trắng...
BỘ SƯU TẬP SÁCH NỔI TIẾNG VÉ MÁY BAY TOÀN CẦU
- ...tôi cũng đáp cánh... - Này! Còn anh?
...xuống Bangkok.
Anh muốn đến thác nước không? Đi nào! Chợ nổi! 1.500.
Rẻ mà! Đi nào! Này!
Này! Anh cần chỗ ở không?
Tôi ổn.
- Tôi tự tìm, cảm ơn. - Anh muốn gì?
Và nó đó. Bangkok. Thành phố vui vẻ.
Cửa ngõ vào Đông Nam Á.
Nơi đồng đô và Mác
biến thành đồng hồ nhái và vết sẹo thật.
Vui vẻ! Trai! Gái! Ngủ với nhau! Không vấn đề!
- Đây là nơi người đói đến ăn. - Uống tiết rắn không?
- Chờ chút. Anh nói tiết rắn? - Ồ, phải!
- Không, cảm ơn. - Tiết rắn thì sao?
- Tôi chỉ không thích lắm. - Có lẽ anh sợ.
Sợ cái mới.
Tôi chỉ không thích ý đó thôi.
Như mọi du khách! Muốn mọi thứ an toàn.
Giống như ở Mỹ!
Không bao giờ từ chối lời mời.
Không kháng cự cái lạ.
Không được bất lịch sự.
Các vị...
thật tuyệt vời.
Và không ở quá lâu.
KHÁCH SẠN ON ON
Hãy cởi mở và tận hưởng trải nghiệm.
Nếu đau đớn...
có lẽ cũng đáng.
Này.
- Chào buổi tối. - Chào.
- Cho tôi một phòng. - Vâng.
Điều đáng chán duy nhất là mọi người có cùng ý tưởng.
Chúng ta đều đi hàng nghìn dặm
chỉ để xem TV và đến nơi có sự thoải mái của mái ấm.
Và bạn sẽ tự hỏi...
Đừng lo, chỗ này sẽ được dọn ngay, nên đừng lo!
...điều đó có nghĩa gì?
Đây này.
Cảm ơn.
- Chào. - Chào.
Chúc ngủ ngon.
Và về việc du lịch một mình...
mẹ nó!
Nếu nó phải như thế, thì nó sẽ như thế.
Mọi người vui chứ?
Mọi người đang vui hả?
Mẹ mày! Mẹ mày!
- Im đi, được chứ? - Bọn ký sinh khốn nạn!
Vi rút!
Hay lắm! Ung nhọt! Ung nhọt chó chết!
Một gã Charlie to lớn đang ăn cả thế giới!
Này!
Này anh!
- Anh có gì để hút không? - Không, tôi không có!
Không vấn đề vì...
tôi có nhiều cái đó.
- Anh hiểu tôi nói gì không? - Có.
Anh không hiểu.
Đúng, tôi không hiểu.
Tốt hơn rồi đấy!
Cảm ơn.
Đó là bãi biển. Anh hiểu chứ?
Bãi biển. Nó quá...
đẹp. Quá nhiều đầu vào, quá nhiều...
cảm giác. Tôi cố kiểm soát,
nhưng nó cứ tràn ra.
Anh thấy đó...
cô ấy ở đảo.
Và hòn đảo...
hoàn hảo. Ý tôi là...hoàn hảo thật sự.
Tôi không chỉ nói về...
"Ồ, đẹp thế."
Nó thật sự tuyệt vời.
Nó hoàn hảo.
Nó giống... một cái phá. Anh biết đấy, phá thuỷ triều.
Vách đá bao quanh.
Hoàn toàn bí mật, hoàn toàn...
bị cấm.
Và không ai có thể đến đó. Không bao giờ.
Nhưng một vài người đến, ngày xửa ngày xưa.
Người có lý tưởng.
Hiểu chứ? Tôi không nói về bọn du khách thông thường.
Anh có tin không?
Không.
Chắc anh sẽ nói là tôi nên tin nhỉ?
Tôi nghĩ gì không quan trọng nữa.
Tuỳ anh thôi.
Lý tưởng hả?
Chúng ta chỉ là bọn ký sinh! Gã Charlie to lớn!
Tôi...tôi chỉ đang cố tìm thuốc chữa.
Người tìm ra thuốc chữa.
Tôi bảo họ, "Các vị phải đi."
"Các vị phải rời khỏi chỗ này."
Họ không nghe.
Không phải xúc phạm, nhưng...
anh loạn trí rồi hả?
Đây, Richard.
Rất vui gặp anh.
Tôi cũng thế.
KHÁCH SẠN ON ON
Cẩn thận! Điện!
Này bà ơi!
Bình tĩnh! Đừng lo!
Này cậu!
Có thư gửi cậu.
- Cái gì? - Thư trên cửa của cậu.
VỊNH THÁI LAN BÃI BIỂN
Không thể nào!
Bà có...
Xin chào?
Bạn hy vọng...
và bạn mơ...
nhưng không bao giờ tin có chuyện sẽ xảy ra với mình.
Không như trong phim.
Khi nó xảy ra thật...
bạn muốn nó khác đi.
Bản năng hơn.
Thật hơn.
Tôi chờ nó xảy ra với mình.
Nhưng nó không xảy ra.
Tên của ngài Daffy Duck.
Nơi sinh, Không Nơi Nào Cả. Hồ sơ sẽ loạn mất.
Cảnh sát tức giận vì gã kia du lịch với hộ chiếu giả.
Nào, ký lời khai đi.
Không sao đâu.
Trên đó viết hắn cắt cổ tay, khi anh thấy thì đã chết.
Nhưng họ không hỏi về bản đồ, nên...
Không sao.
... Tôi không nói.
Chúc một ngày vui vẻ.
Chúc may mắn!
Xin lỗi.
Nghe này. Ý tôi là...
hòn đảo này có thể có thật.
Kể cả thế, tôi cũng không biết ta có đến đó được không.
Tôi chỉ muốn biết anh muốn đi cùng tôi không.
Anh muốn đi chơi không?
Một...chuyến đi, một chuyến hành trình à?
Cùng với bạn gái anh và tôi sao? Ý là hai người, và tôi. Đi cùng nhau.
Tôi...đang nói tới hòn đảo bí m...
- Chào. - Chào.
Tôi thấy ai cũng muốn làm gì đó khác biệt, nhưng...
cuối cùng vẫn không khác gì.
Tôi nhận ra mình không hề biết sẽ tới đó kiểu gì.
Nhưng Étienne...
VÉ
...tôi phải công nhận, gã rất khá.
Gã thu xếp mọi thứ, vé, lịch trình, toàn bộ chuyến đi chết tiệt.
Bangkok tới Surat Thani. Surat Thani tới Na Thon.
Na Thon tới Chaweng.
Năm trăm dặm trong 24 giờ, và không tới 400 baht.
Tin tôi đi, đó là kèo tốt.
Chúng tôi tiến tới thứ vô định.
Nhưng để tới đó, chúng tôi phải đi theo đường đi thông thường dành cho du khách.
Thu xếp xong. Sáng mai. 1800 baht.
Hay thật. Làm tốt lắm.
Có một vấn đề. Hắn không đưa ta tới đảo.
Nó nằm trong công viên quốc gia và bị cấm. Nhưng...
ta được tới chỗ này và ở một đêm.
Phải. Nhưng xem này, đâu phải là nó.
Ừ, tôi biết.
Phải. Nhưng làm sao đi từ đây tới đây?
- Bơi. - Bơi?
Phải. Ta để lại đồ ở đảo này và bơi.
- Anh biết bơi phải không, Richard? - Đương nhiên biết.
- Thế được rồi. - Nhưng cách bao xa?
Không rõ. Một hoặc hai km.
- Hay. Không hề xa. - Thôi đi, Richard. Sẽ đáng mà.
Một chuyến phiêu lưu. Chỉ ba chúng ta.
"Anh biết bơi không?"
"Tôi biết! Ồ phải! Tôi là người Pháp và có bạn gái xinh!"
Tuyệt!
- Mẹ kiếp! - Bị khoá hả?
Phải.
Mất chìa khoá?
- Phiền thật! - Phải đó, phiền thật!
Anh muốn uống bia hay gì không?
Không có cô ấy thì chắc anh sẽ tốt hơn đấy.
Sammy, làm sao mày biết được?
Mày chưa gặp cô ấy!
Tao chỉ giúp hắn vượt qua đau khổ.
- Không sao. - Thấy chưa, Zeph?
- Không sao mà. - Đổi chủ đề đi.
Được. Hãy nói về việc mày dành cả tiếng trước gương mỗi ngày.
Tốt thôi. Anh biết gì không? Thằng cha này thích dùng lá để chùi mông.
Hắn tưởng mình là lính đặc công trong rừng.
- Tôi thề! - Sao cũng được.
- Sao cũng được. - Mẹ kiếp!
No comments yet. Be the first to leave one.