Οι πρώτες 200 γραμμές.
Anh Hume.
Tên tôi là Zoe.
Tôi biết anh đang cảm thấy rối rắm.
Anh đã mê man 3 ngày qua.
Nhưng giờ anh không bị tác dụng của thuốc giảm đau nữa rồi.
Và tôi vừa tiêm cho anh một liều để đánh thức anh dậy.
Cô là y tá à?
Anh không còn trong bệnh viện nữa đâu, anh Hume.
Chúng tôi phải chuyển anh.
Cái gì? Chuyển tôi? Chuyển tôi đi đâu?
Vợ tôi đâu?
Không, đợi đã. Anh không nên...
Tôi muốn gặp Penny.
Tôi e rằng anh không gặp được nó đâu, Desmond.
Ông.
Anh Hume...
- Bình tĩnh, bình tĩnh. Cứ để tôi lo tiếp. - Anh nên ngồi xuống đi.
Desmond.
Chuyện gì xảy ra với tôi thế? Tôi đang ở đâu đây?
Anh bị Benjamin Linus bắn.
Anh có nhớ không?
Có, tôi có nhớ.
Có, tôi muốn nói chuyện với Penny. Penny!
Nó không có ở đây. Nhưng tôi đảm bảo với anh,
cả nó và con trai anh đều an toàn.
Tôi rất xin lỗi đã tách anh khỏi mẹ con nó,
nhưng tôi không có cơ hội được giải thích, và...
Cho dù tôi có cơ hội thì anh cũng chẳng muốn đi cùng tôi đâu.
Đi với ông?
Đi với ông đi đâu?
Tôi đã đưa anh trở lại hòn đảo.
Tôi không hể hình dung được anh đang cảm thấy thế nào.
Nhưng nếu anh cho tôi cơ hội được giải thích...
- Chết tiệt! Đừng làm anh ta bị thương! - Ông đưa tôi quay về!
- Ông đưa tôi quay về ngay, ông rõ chưa? - Tôi không thể đưa anh quay về được.
Hòn đảo chưa xong việc với anh đâu.
Desmond đang làm gì ở đây?
Chỉ cho anh xem sẽ dễ hơn là nói cho anh biết, anh Kwon.
Cô đưa anh ta tới phòng phát điện.
Tôi sẽ đưa Hume đến để chúng ta bắt đầu cuộc kiểm tra.
Charles, cuộc kiểm tra đó phải ngày mai mới tiến hành được chứ.
Tôi biết khi nào nó được tiến hành. Chuẩn bị sẵn sàng ngay đi.
Đi nào, không có thời gian để ngắm cảnh đâu.
Họ đang đưa Hume tới.
- Cái gì? - Anh nghe tôi nói rồi đấy, chúng ta phải tiến hành ngay bây giờ.
- Anh đến đâu rồi? - Chúng ta còn chưa sẵn sàng chút nào.
Cái máy phát điện này có lẽ đã không chạy suốt 20 năm rồi.
- Làm sao tôi có thể... - Widmore không muốn đợi.
- Các cô đang làm gì ở đây thế? - Làm một cuộc kiểm tra.
- Kiểm tra gì? - Được rồi, để xem chúng ta được đến đâu rồi.
- Chúng ta thử từ trường được không, mọi người? - Dĩ nhiên là được rồi.
- Thử kiểm tra nguồn điện đã. Chạy máy phát điện hết tốc lực. - Được rồi.
Được rồi.
Bắt đầu nào. Nghe tôi đếm.
3... 2... 1...
Và bật điện lên.
Tuyệt thật.
Chắc có cái ngắt điện nào đó bị hỏng rồi, tìm đi.
Simmons, xuống kiểm tra mạch điện dưới sôlenoi đi.
- Vâng. - Thử lại lần nữa đi.
Biết gì không, Angstrom?
Tiếp theo sẽ đến lượt mày đấy.
Tìm thấy rồi.
Có cái ngắt điện trục trặc trong máy phát.
- Tôi bật trở lại đây. - Không!
Không.
Tắt ngay đi! Tắt ngay đi!
Zoe.
- Sẵn sàng chưa? - Đi thôi.
Dừng lại.
Các anh đưa anh ta đi được rồi. Cám ơn.
Đem hắn vào trong.
Không! Này! Các người làm gì thế?
Tôi biết trông có vẻ thế nào, Desmond.
Nhưng nếu những gì tôi được nghe kể về anh là sự thật,
anh sẽ hoàn toàn ổn thôi.
Anh không có thứ gì bằng kim loại trong người chứ? Chìa khóa? Tiền lẻ?
Đương nhiên là không rồi, đồ ngu.
Tôi không thích phải dùng đến cách bắt ép anh thế này, Desmond...
Nhưng một khi đã xong việc rồi,
tôi sẽ phải yêu cầu anh hi sinh một điều.
Và tôi hi vọng, vì sự sống còn của tất cả chúng ta, anh sẽ đồng ý.
Hi sinh à?
Ông thì biết gì về sự hi sinh chứ?
Con trai tôi đã chết ở đây vì hòn đảo này.
Vợ anh... Con gái tôi...
ghét bỏ tôi.
Và tôi thậm chí còn chưa từng được gặp cháu trai mình.
Nhưng nếu anh không giúp tôi, Desmond,
tất cả sẽ chỉ là vô ích.
Penny, con trai anh và tất cả mọi người
sẽ mãi mãi không còn.
Được rồi. Bật lên đi.
Không. Nếu ông muốn tôi giúp ông làm bất cứ việc gì ở đây,
ông cần phải giải thích cho tôi...
Đây là người duy nhất trên đời này mà tôi biết
đã sống sót sau một vụ hổng điện từ thảm khốc.
Tôi cần biết liệu anh ta có làm được vậy lần nữa không,
không thì tất cả chúng ta sẽ chết hết.
Bật lên đi.
- Đang bật hết cỡ đấy à? - Vâng, nhưng...
Thả tôi ra!
Thả tôi ra khỏi đây, lũ khốn kia!
Thả tôi ra!
Thả tôi ra khỏi đây!
Thả tôi ra khỏi đây!
Băng chuyền số 4.
Tôi xin lỗi?
Anh đã ở trên chuyến bay từ Sydney đến, đúng không?
- Vâng. - Hành lý của chúng ta ở băng chuyền số 4.
Tôi kiểm tra lại với anh chàng ở quầy tiếp tân đến hai lần rồi.
Cám ơn.
Để đấy. Để tôi lấy cho.
Cám ơn anh nhiều.
Rất hân hạnh.
Cô còn hành lý nào nữa không?
Không. Chỉ thế này thôi, ơn Chúa.
Con trai hay con gái?
- Tôi xin lỗi, tôi không có ý tò mò. - Không, không sao mà.
Tôi không biết giới tính của nó.
À vâng.
Cô dũng cảm hơn tôi đấy. Tôi không thích sự ngạc nhiên lắm đâu.
Tôi xin lỗi. Đấy là túi tôi đấy.
Vậy cô có người đợi sẵn à?
Vâng. Tôi không biết. Có lẽ họ...
nhầm chuyến bay hay sao ý.
Bởi vì tôi có xe đến đón.
Cô biết đấy, nếu cô cần đi nhờ,
tôi sẽ rất vui lòng được chở cô.
Không, không, không. Anh tốt quá,
- Nhưng tôi ổn mà. Có tắc xi rồi. - Được thôi. Vâng.
- Rất vui được gặp cô. - Vâng, rất vui được gặp anh nữa.
Con trai.
- Gì cơ? - Tôi cá đấy là con trai.
Có vẻ như tôi sẽ đi cùng anh.
Anh Hume. Xin chào. Để tôi xách đồ hộ anh.
Cám ơn.
- Tên tôi là George. - Chào George.
Vậy tôi sẽ đưa anh đến khách sạn nhé?
Văn phòng đi.
Văn phòng. Tuyệt. Mời anh đi lối này.
Vậy anh bay từ Sydney tới hả?
Vâng, đúng vậy.
Vậy anh đã làm gì...
ở dưới đó?
Tôi hoàn thành nốt một thỏa thuận cho ông chủ.
Tốt cho anh đấy. Chúc mừng anh.
Nghe này, nếu anh cần bất cứ thứ gì
trong thời gian ở đây, tôi biết tất cả mọi người đấy.
Nếu anh cần đặt chỗ trước, anh chỉ cần chọn một nhà hàng thôi.
Phục vụ phòng ở khách sạn tốt lắm.
Cám ơn.
Anh...
anh có đang tìm người bầu bạn không?
Tôi để ý thấy anh không đeo phù hiệu đã cưới,
và có rất nhiều quý cô dễ thương sẵn sàng làm bạn với anh đấy.
Tôi không muốn kiếm người làm bạn.
Tôi tới đây để làm việc.
Có lẽ đó là lý do anh là cánh tay phải của ông chủ
còn tôi chỉ là tài xế lái xe.
Được rồi, rõ rồi.
- Chào anh Hume. Chuyến bay của anh thế nào? - Rất tuyệt, cảm ơn cô.
- Ông ấy bảo cho anh vào ngay. - Cám ơn cô.
Charles.
Xin chào Desmond.
Chào mừng anh bạn đến với Los Angeles.
Cám ơn ông.
Tôi không quan tâm anh ta đã làm gì hay phải tốn kém bao nhiêu.
Phán tội cho xong rồi đưa anh ta ra khỏi đó đi.
Xin lỗi anh nhé, Desmond.
Có vẻ như tiệc mừng thỏa thuận ở Úc của chúng ta sẽ ngắn gọn thôi.
Anh biết con trai tôi là nhạc sĩ chứ?
Vâng, tôi nghe nói anh ấy khá tài năng.
Ừ, nó cũng khá có tài.
Dù sao, vợ tôi cũng đang tổ chức một chương trình từ thiện,
và thằng nhóc có ý tưởng điên rồ là kết hợp nhạc cổ điển với nhạc rock hiện đại.
Anh có nghe nói đến ban nhạc tên là Drive Shaft không?
Không tôi chưa nghe.
Tay ghi ta bass của họ dùng thuốc quá liều và bị bắt.
Và giờ nếu tôi không đưa được gã nghiện này tới sự kiện của vợ tôi,
bà ấy sẽ, nói một cách đơn giản là, giết tôi.
- Vậy nên ông muốn tôi chăm sóc anh ta. - Tôi biết điều này dưới tầm anh,
nhưng tôi cần một người tôi tin để làm đúng công việc.
Không cần nói nữa đâu, Charles. Được rồi.
Anh có cuộc sống thật tuyệt, con trai.
Không có gia đình,
không bị ràng buộc.
Không bị trói buộc.
Tôi may mắn thôi, thưa ngài.
Không, tôi mới may mắn khi có được một nhân viên như anh.
Nâng cốc để mừng tôi không thể thiếu anh.
Đó là rượu Xcốt 60 năm tuổi của ông mà Charles.
Dành cho anh thì không có gì là quá tốt cả.
Slaninte.
Anh Hume à?
Đúng vậy.
Tiền bảo lãnh đã trả xong.
Phải nhớ, anh ta không được phép rời khỏi đất nước.
Anh Pace, tôi là Desmond Hume.
Charles Widmore cử tôi tới...
No comments yet. Be the first to leave one.