Οι πρώτες 200 γραμμές.
Xin chào?
Cái quái gì vậy?
Biệt thự Beckworth, Eagle Creek, California.
Tôi rất cảm kích các vị đã tới, đặc vụ Lisbon.
Chưa từng xử lý nhiều vụ giết người--
Thực ra chưa có vụ nào.
Thú thực, tôi đang mong học được từ cô.
Không có gì, đội phó.
Một thị trấn nhỏ. Chúng tôi không có quá nhiều lộn xộn.
Thế thật hổ thẹn.
Lộn xộn gắn với nghề của anh.
Anh có thể nói vậy.
Nạn nhân là Alan Foster--
43 tuổi, có gia đình, chưa có con.
Kiến trúc sư.
Anh ta mua ngôi nhà này vài tháng trước,
... và nói rằng anh ta định cải tạo nó.
Anh ta có ở cùng vợ tối qua không?
Không, cô ta ở trong thành phố.
Họ có nhà ở San Francisco.
Tôi đã báo tin xấu về anh ta.
Anh ta có ở cùng ai khác trong nhà không?
Đến giờ có thể nói là không có ai.
Tôi không biết nói sao nữa.
Ngôi nhà khóa kín như bưng khi tôi tới.
Tôi phải mất nửa giờ để đóng chuông báo động.
Cho, hãy kiểm tra hệ thống báo động.
Hoặc nạn nhân để ai đó vào nhà,
Hoặc có kẻ đột nhập qua nơi nào đó.
Thật hổ thẹn. Foster trông như một người tốt.
Whoa, dối trá. Anh không thích anh ta tí nào.
- Tại- tôi... không nói vậy. - Anh nói thế đấy.
Ông nghĩ anh ta giàu có, kiêu căng, tự phụ,
... chõ mũi vào chuyện người khác.
Anh ta đeo mấy cái kính hợp thời.
Anh có giết anh ta không?
Tôi á...
Không.
Không.
Câu hỏi kiểu gì vậy?
Anh ta cầm thứ gì đó trong tay.
- Jane! Găng tay. - Rồi.
Một cái khuy áo bằng đồng có chữ "B"?
Nó có ý nghĩa gì với anh không, đội phó?
Không.
Gã này có vấn đề gì vậy?
Sẽ mất nhiều thời gian để trả lời câu đó đấy.
Hãy vào xem bên trong.
Được. Lối này.
Rõ ràng có dấu hiệu vật lộn, loại trừ khả năng tự tử.
Đó, người tự tử thường mở cửa sổ trước khi nhảy.
Anh có vấn đề gì à?
Hả? Không có gì. Anh đang nói cái gì vậy?
Cái khuy áo làm đồng tử anh giãn ra.
Bây giờ anh đang tái đi.
Chuyện gì vậy, Fisher? Anh bị sao vậy?
Tôi nảy ra ý nghĩ rằng cái khuy áo...
... có thể là viết tắt của "Beckworth",
- Và tôi thấy hơi ớn, thế thôi. - Ai là Beckworth?
Walter Beckworth.
Ông ta là chủ ngôi nhà này-- người xây lên nó.
Chết cách đây khoảng 80 năm.
Mọi người nói ông ta ám nơi này.
Tôi nghe chuyện này khi tôi còn là một đứa trẻ,
Nhưng chẳng ai tin câu chuyện đó.
Đúng vậy.
Người từ công ty an ninh cho chạy lại băng an ninh.
Nó hoạt động được sáu tiếng từ tối qua...
... đến khi đội phó tắt nó sáng nay.
Không có báo động hay gián đoạn hệ thống.
Đến giờ tôi có thể nói là,
Không ai có thể vào hoặc ra ngôi nhà này...
- Trừ nạn nhân. - Nhưng thật vô lý. Phải không?
Ma quỷ.
Tôi không nói tình nguyện sẽ tốt hơn cho việc này,
Nhưng nó làm tôi thấy tốt hơn khi kết thúc một ngày.
Tôi thấy mọi người mỉm cười vì những gì tôi làm.
Những điều gì đó,
Tôi không biết nữa, làm tôi vui sướng.
Bao nhiêu lần chúng ta thấy mọi người cười trong nghề này?
Nghỉ phép hoặc hâm, không bao giờ.
Điều tra viên đã mang xác Foster đi.
Tôi sẽ đi gặp vợ anh ta và đưa tới văn phòng.
- Lisbon và Jane đang ở cổng vòm. - Được rồi, cảm ơn.
Cô ấy làm tình nguyện tại nhà ăn cho người vô gia cư.
Tuyệt quá ha.
Có một gã ở đó. Tôi nghĩ cô ấy, anh biết đấy.
Quan hệ với gã đó.
Không!
Tình nguyện viên. Đội trưởng. Và cô ấy không--
Tôi không biết nữa. Chưa... có lẽ... tôi nghĩ thế...
Tôi không... chưa.
Anh bạn, cậu cần lời khuyên đấy.
Bằng cách nào đó hung thủ đột nhập ngôi nhà...
... không làm rung báo động hoặc tắt nó đi.
Vậy hung thủ không vào từ cửa trước.
Có thể có vài lỗ hỗng trong hệ thống an ninh.
Kiểm tra sân vườn và trong nhà.
- Tìm xem chúng vào kiểu gì. - Đồng ý.
Grace, cô là kiểu người tâm linh. Cô tin có ma không?
Tôi tin linh hồn tồn tại sau cái chết,
Và linh hồn không siêu thoát có thể tự công khai.
Ôi thôi nào. Anh không thực sự nghĩ có ma ở đây chứ.
Tôi không biết.
Nếu có thấy thì cho tôi xem nhá.
Trụ sở CBI, Sacramento. California.
Chồng bà ở lại biệt thự Beckworth bao lâu, bà Foster?
Thường khoảng ba tuần, từ khi chúng tôi mua nó.
Tại sao? Nó khá xuống cấp...
Để cảm nhận ngôi nhà trước khi anh ấy làm việc với nó.
Anh ấy nói phải dành một tháng trong ngôi nhà...
... trước khi nghĩ đến việc thay đổi nó.
Anh ấy tận tâm theo cách như vậy...
Hoặc... đã từng tận tâm theo cách như vậy.
Ta có thể nghỉ một chút nếu bà muốn.
Không, không, không. Hãy-- hãy tiếp tục đi.
Vậy là bà ở nhà vào đêm mà chồng bà bị giết?
Vâng.
Chúng tôi phải hỏi điều này-- có ai làm chứng cho bà không?
Không, tôi ở một mình.
Alan đã ở lại cả tuần.
Bà và chồng bình thường có ở riêng lâu vậy không?
Điều đó không bất thường khi anh ấy bắt đầu dự án.
Anh ấy đắm mình trong công việc,
Bà biết ai có thể muốn hại chồng bà không?
Tôi có thể nói cho cô biết người đã giận dữ với anh ấy--
Victoria Abner.
Bà ta là ai?
Bà ta- người đàn bà đáng khinh đó- sống ở thị trấn,
Bà ta dệt vải và thảm.
Từng sở hữu Beckworth.
Bà ấy là con cháu của người xây tòa biệt thự đó.
Bà ta phật ý vì chồng bà mua chỗ đó?
Đầu tiên không phải thế.
Có rất nhiều loại thuế kèm theo quyền sở hữu,
Nên chúng tôi nghĩ bà ta sẽ vui vì thoát khỏi chúng.
Nhưng... khoảng một tuần sau khi chúng tôi mua,
Bà ta mắng mỏ, phàn nàn rằng Alan đã ăn trộm ngôi nhà.
Thật xấu xa.
Bà ta đã từng đe dọa chồng bà chưa?
Bà ta đã từng gửi vài email đe dọa.
Xin lỗi.
Chúng tôi cần xem những email đó.
Gì vậy?
Walter beckworth bị giết vào năm 1928--
Giằng co với một phụ nữ. Cô biết thế nào không?
Không, và tôi không quan tâm.
Ông ấy bị ném qua chính cái cửa sổ...
... mà Alan Foster bị ném qua. Trùng hợp không?
Đúng vậy.
Đúng vậy. Tất cả là đây. Có phải góa phụ của Foster?
Tôi cần nói chuyện với cô ta.
Bà Foster? Patrick jane.
Chồng bà có nghe hay thấy cái gì lạ ở biệt thự--
Cảnh lạ thường, tiếng động lạ, ma quỷ?
Thực tế thì, Alan có chú ý vài chuyện lạ thường.
Những chuyện loại gì?
Ừm, vào khoảng tuần trước,
Anh ấy nghe được vài tiếng động trong đêm, như rên rỉ.
Anh ấy nói thỉnh thoảng có vài thứ trông như bị xê dịch.
Tôi biết điều đó khá rùng mình, nhưng Alan không quá phiền.
Anh ấy quen ở những ngôi nhà cũ.
Chuyện này có liên quan gì đến việc anh ấy chết?
Victoria Abner chưa từng bị bắt, nhưng ba năm trước,
Người hàng xóm đưa ra yêu cầu ngăn cản bà ta,
Vài cuộc cãi vã về con chó của hàng xóm.
Victoria có một chút khiêu khích về chuyện đó.
Tới và xem bà ta điên cỡ nào...
- ... về việc Foster mua lại biệt thự. - Được.
Và phải chắc hỏi về ma nữa nhé.
Không hỏi về ma quỷ gì hết.
Anh nghĩ rằng tôi không biết anh đang làm gì à?
Không ma quỷ.
Ma có gì đó liên quan tới cái chết của Foster.
Không có đâu, bởi ma không tồn tại.
Không tồn tại trong ý nghĩ của cô,
Nhưng nếu cô tin chúng tồn tại, chúng sẽ tồn tại.
Có gì không?
Không có dấu cậy ở bất kì khung của nào cả,
Không có dấu chân dưới của sổ.
Tôi không thấy bất kì dấu hiệu nào của sự đột nhập.
Có thể đó là ma.
Ma không ném một người nặng 90kg ra ngoài của sổ.
Vậy ma làm những gì?
Tôi không biết. Đi kiểm tra phía ngoài thôi.
Vậy cô vẫn tiếp tục làm tình nguyện tại nhà ăn đó à?
Ô vâng.
Làm quen với nhiều bạn mới, tôi cho là thế.
Đúng vậy.
Đúng vây, đó là điều tuyệt vời khi làm tình nguyện.
Được gặp rất nhiều người mới có cùng...
- ... tiêu chuẩn và sự thú vị như anh vậy. - Đúng vậy.
Này, nhìn kìa.
Gì?
Ổ khóa cánh cửa-- trông như mới vậy.
Ai đó đã cắt nó để mở cửa.
Nếu họ chưa bắt đầu công việc cho ngôi nhà...
Tất cả dụng cụ máy đều biến mất.
Cái gì vậy?
Anh có nghĩ ma hút thuốc đầu lọc?
No comments yet. Be the first to leave one.