건축학개론
Οι πρώτες 200 γραμμές.
- Cô tự làm được chứ? - Vâng, được ạ.
Mệt không?
Ôi, lưng tôi.
Chắc cậu muốn cả thế giới biết cậu vừa thức cả đêm làm việc chứ gì.
Cậu cũng thông minh thật đấy.
Này, cậu thay đổi mặt bên này à?
Không phải hơi cường điệu quá ư?
Chẳng phải tôi đã thiết kế cho đẹp hơn rồi sao?
Trông đẹp thôi là đủ à?
Chẳng phải khách hàng thích kiểu này sao?
Lòe loẹt một chút thì mới bắt mắt chứ.
Cậu đến phòng tắm công cộng đi. Có cuộc họp lúc 2:00 chiều đấy.
Sao tôi lại phải gặp mấy gã chủ thầu đấy?
Này cậu, kiến trúc sư thì phải đi cùng chứ sao!
Làm ơn cho tôi nghỉ ngơi chút đi.
Tôi đã không về nhà hai ngày rồi đấy.
Đã nói không được hút thuốc trong văn phòng rồi!
Hít khói thuốc thụ động cũng hại lắm biết không?
Vậy cứ hút trực tiếp thì tốt hơn nhiều, không phải sao?
Anh có khách đấy.
Khách à? Ai vậy?
Cô ấy nói là bạn của anh.
Bạn anh ư? Bạn nào?
Làm sao em biết được?
Lâu rồi không gặp cậu!
Văn phòng trường nam sinh tìm người hay thật!
Mình không chắc có phải là cậu không, nhưng hóa ra lại đúng.
Cậu khỏe chứ?
Nhưng… cô là ai vậy?
Cậu không biết… mình là ai ư?
Hồi đó…
Yang Seo Yeon ở năm nhất đại học đây.
Ở Jeongneung, chúng ta…
Mình học nhạc viện.
À đúng rồi. Yang Seo Yeon ở nhạc viện.
Đúng rồi, là Jeongneung…
Nhưng sao cậu lại đến đây?
Sao cậu có thể quên mình chứ?
Quên đâu mà quên, chỉ là lâu quá không gặp thôi.
Cũng đã lâu lắm rồi.
Mình chẳng thay đổi gì nhiều.
Này, chúng ta đều già hết rồi.
Cậu giờ sống ở đâu?
Phường Gaepo.
À. Rồi kết hôn chưa?
Được ba năm rồi.
Chồng cậu làm gì?
Bác sĩ.
À, bác sĩ. Khoa gì?
Cậu đang kiểm tra dân số đấy à?
Đảo Jeju à?
Khi nào thì cậu có thể bắt đầu?
Cái gì?
Còn là gì nữa?
Mình tìm cậu là vì việc này mà.
Không phải cậu giúp người ta xây nhà sao?
Mình muốn xây nhà.
Sao lại là mình chứ?
Mình không thể đâu!
Tại sao?
Mình chưa làm kiểu này bao giờ.
Thế cũng tốt, cậu có thể tận dụng cơ hội này.
Này cậu đừng thế chứ!
Mình sẽ giới thiệu một công ty tốt cho cậu.
Mình biết một tiền bối rất giỏi.
Sao vậy?
Mình trả ít quá à?
- Không phải vậy đâu. - Nếu không phải thì tốt.
Công ty cũng có quy tắc mà.
Xem này.
Vị trí cao nhất là Giám đốc.
Tiếp theo đó là Trưởng bộ phận.
Còn mình chỉ là nhân viên ăn lương thôi.
Trong nghề thì gọi là chân chạy vặt.
Sao mình có thể đảm nhận dự án lớn như thế chứ?
Đơn giản là không được phép thôi.
Sao lại không thể chứ? Chúng tôi còn phải cảm ơn cậu đấy chứ.
Lee Seung Min.
Đây sẽ là dự án đầu tiên của cậu. Làm cho tốt nhé!
Nếu bắt đầu sớm thì có thể xong trước khi trời lạnh nhỉ?
Mà đi với mình đến đó xem trước đã…
Trước khi tính đến chuyện đó,
sao cậu lại muốn xây nhà?
Cậu hỏi "sao" là có ý gì?
Một phụ nữ đã kết hôn sống ở khu Gangnam giàu có,
thì sao lại muốn xây nhà ở đảo Jeju nhỏ bé chứ?
Chính xác là để làm gì?
Không khí ở đó trong lành mà.
Chồng cậu có vẻ giỏi kiếm tiền nhỉ?
Xây nhà chỉ vì không khí trong lành ư?
Hay là để đầu tư?
Đảo Jeju dạo này rất nổi tiếng với con đường đi bộ Olle.
Chắc là sẽ kiếm bộn đó!
Cậu quả là biết cách tâng bốc đấy.
Đúng thế, cứ coi là ném tiền đi!
Bộ không được à?
Nếu cậu không muốn thì đừng làm nữa.
Mình cũng không muốn đã bỏ tiền ra lại phải đi cầu xin người khác.
Tốn thời gian vô ích rồi!
Đây.
Cái này nữa.
Nguyên nhân xây nhà quan trọng đến thế sao?
Sao vậy? Cậu sợ mình sẽ lừa cậu à?
Mình không có ý đó.
Biết được lý do xây nhà mới hiểu được kiểu nhà mà cậu muốn.
Nếu hiểu được cậu,
mình có thể xây được ngôi nhà phù hợp với cậu.
À, vậy nói theo cách khác, thì là cậu muốn hiểu mình rõ hơn chứ gì?
Cậu tò mò về mình sao?
Tốt nghiệp đại học xong, mình đi thử giọng làm phát thanh viên
nhưng không được chọn.
Rồi mình nghĩ vậy sao không kết hôn, thế là mình kết hôn.
Còn cậu thì sao?
Cậu vẫn sống ở Jeongneung à?
Ừ.
Cậu có con chưa?
À, vẫn chưa.
Sao vậy?
Chỉ là… vô tình thành như vậy thôi.
Đây là nhà của bố mình.
Khi bố xuất viện, mình muốn ông ấy tịnh dưỡng ở đây.
Lý do này thỏa đáng để cậu chịu xây nhà rồi chứ?
Bừa bộn lắm phải không?
Kết cấu ngôi nhà này tốt đấy chứ.
Không có đâu. Nhà này xây hơn 30 năm rồi đó.
Nếu 30 năm thì đúng là một ngôi nhà cứng cáp rồi!
Cái này bị sao thế?
Ai đó đang làm dở dang à?
Đợt trước, bố mình muốn mở rộng nó ra nên ông đã tự làm,
nhưng rồi ông lại bị ốm và không thể tiếp tục được nữa.
Vậy nên nó vẫn như thế cho đến giờ.
Dù sao, nhân dịp này cậu gỡ mọi thứ xuống và làm mới lại toàn bộ đi.
Làm một lần ra trò luôn.
Cái này vẫn còn đây nhỉ.
Khi còn nhỏ, mình thường đứng đây để đo chiều cao.
Nó nhỏ thật đấy.
Còn cái này, đích thân bố mình đã làm.
Lúc mình sáu tuổi đúng không nhỉ?
Mình đã dẫm lên trước khi nó kịp khô, và mình đã khóc rất nhiều.
Mình đã lớn quá rồi!
Coi như đây là mặt nhà,
mình đã thiết kế khu này tiện ích hơn.
Mình để lại khoảng không cho ngôi nhà.
Như vậy sẽ tạo được không gian năng động hơn.
Việc sử dụng gác lửng không chỉ khiến bề mặt nhà thêm phần sinh động, nổi bật,
mà trên hết, một chút cách điệu…
có thể tạo hiệu ứng cho cảnh quan xung quanh.
Cậu hiểu mình đang nói gì chứ?
Mình cảm thấy đây là giải pháp cuối cùng rồi.
- Chia không gian ra thành… - Nhưng…
- Sao cơ? - Sao tất cả lại bằng tiếng Anh vậy?
Cậu là giáo viên tiếng Anh à?
Này, chắc cậu không biết,
chứ thiết kế ở mức này…
Này, mình đã nói là mình không thích mà.
Sao cậu cứ phải dạy mình vậy?
Nhưng bộ quần áo hôm nay cậu mặc không đến nỗi nhỉ.
Quần áo đó!
Cái cà vạt đó thì có hơi…
Vậy sao? Cà vạt trông không ổn à?
Thiết kế của mình cũng giống cái cà vạt này chứ gì?
Vậy cà vạt thế nào thì mới ổn? Cậu nói thử đi!
Dù sao thì cậu vẫn khá hơn trước đây nhiều.
Ngày xưa trông cậu khó coi lắm ý!
Trước đây đội trưởng thế nào hả chị?
Ồ, hồi đó anh ấy trông xấu lắm. Quả thật rất xấu,
và cũng chẳng có ai theo đuổi cả.
- Bây giờ cũng vẫn vậy mà. - Thế sao?
Này, hai người này cùng phe đó hả?
Cấu kết rồi hả?
Nhưng… hai người quen nhau thế nào vậy ạ?
Em thấy hơi lạ thôi.
Hai người không có gì chung, lại còn học khác khoa.
Hai người biết nhau qua mai mối à?
À, chị vẫn chưa kể với em à?
Hồi xưa, anh ấy từng theo đuổi chị một cách táo tợn đó.
Cậu nói theo đuổi cậu là thế nào?
Chúng ta ăn, uống tại thành phố này, đến trường rồi chơi bi-da.
Chúng ta làm mọi thứ tại nơi này.
Nhưng chúng ta có thực sự hiểu thành phố này không?
Nó lớn hơn so với ta tưởng tượng.
Vậy nên, tôi đã chuẩn bị một bản đồ.
Tiếng tin nhắn của ai vậy?
Ở trong lớp thì tắt đi chứ!
Được rồi, mọi người chú ý nào! Như thế này…
Vị trí của tôi ở đây.
Từ nhà tôi đón chuyến xe buýt số 38.
Đến đây,
tôi chuyển xe, bắt xe buýt số 143.
Rồi đến đây,
đây là trường học.
Giờ lần lượt từng người lên đây,
và vẽ cho tôi con đường mọi người đến trường nào.
Nhà em ở phường Seocho à?
Vâng ạ.
- Vậy phường Bogwang ở đâu? - Phường Bogwang…
Cũng ở Seoul phải không ạ?
Ở đây này.
Nó được sông Hàn chia đôi, em không biết sao?
Em vẫn chưa quen lắm với mạn phía Bắc của sông Hàn ạ.
No comments yet. Be the first to leave one.