Οι πρώτες 200 γραμμές.
Trong tập trước...
Tôi đã gặp được bố đẻ của mình. Tin tốt lành phải không?
Ông ta chỉ giả vờ yêu quý tôi cho đến khi ăn trộm được quả thận của tôi.
Tối qua, em đã đi theo anh. Có phải đây là nhà bố anh không?
Nhưng anh phải hứa với em rằng anh sẽ không bao giờ trở lại chốn này nữa.
Được rồi.
Anh nghĩ rằng anh là người đầu tiên bị tôi lừa sao?
Anh cần một hình bóng người cha, còn tôi cần một quả thận.
Này, Helen-- - Anh sẽ phải lựa chọn.
Ông ấy hay là em.
Tên tôi là Henry Gale. Tôi tới từ bang Minnesota.
Anh vẽ bản đồ đường đi tới quả khinh khí cầu, chúng tôi sẽ tới đó tìm.
Và nếu tôi nhầm lẫn thì họ sẽ đóng đinh tôi lên giá.
Tóm lại là anh có biết nó ở đâu hay không nào?
Tôi đã quay lại đó để chôn cất vợ tôi.
Đó là đường tới quả khinh khí cầu. - Phải mất ít nhất là một ngày đi bộ.
Cho nên chúng ta phải đi ngay.
Đây chính là nơi mà hắn nói rằng có quả khinh khí cầu.
Chúng ta cần phải chắc chắn.
Nếu tôi là người của bọn chúng, bọn người mà các anh nghĩ là kẻ địch,
thì sẽ chẳng có quả khinh khí cầu nào hết,
và tôi sẽ vẽ bản đồ dẫn tới một nơi hết sức hẻo lánh.
Rồi khi các bạn anh tới đó thì đã có cả đống người của tôi đợi sẵn rồi.
Tôi đoán nếu tôi không phải người của bọn chúng thì tốt hơn, đúng không nhỉ?
Thế em đã làm gì mà được khoản đãi thế này?
Sao vậy?
Chẳng lẽ một "cây si" không thể đưa bạn gái của anh ta đi ăn trưa ở ngoài trời hay sao chứ?
"Cây si"? - Đúng vậy, "cây si".
Thế anh định đưa em đi đâu nào?
Anh sẽ không nói đâu, nên em đừng hỏi nữa.
Em có giúp được gì không?
Em cứ đọc mấy bản cáo phó đó và uống cà phê đi,
để anh làm cho.
Đừng có bỏ qua phần cáo phó. Đó là phần hay nhất của tờ báo mà.
Sẽ không có ai nói những lời bất nhã về người đã khuất cả.
Mm. Còn anh thì anh nghĩ mục chuyện cười mới là phần hay nhất của tờ báo.
John?
John, bố anh tên gì vậy?
Sao em hỏi thế?
Có phải Anthony? Anthony Cooper.
Ừ, đúng thế.
Ông ấy chết rồi.
Vẽ lại đi. Bản đồ tới quả khinh khí cầu.
Tôi chỉ đùa thôi mà. Nói chơi thôi.
Ở đó chẳng có gì khác ngoài quả khinh khí cầu đâu.
Tôi chỉ "phá đám" chút thôi.
Thật là ngu ngốc khi nói ra chuyện đó. Tôi xin lỗi nhé.
Đằng nào thì cũng quá muộn rồi. Cô ấy đã đi xa rồi, Jack.
Tức là chuyện gì xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi sao?
Đúng vậy.
Đưa anh ta trở lại phòng giam.
Sao ông lại để cho anh ta nói chuyện với ông theo cái kiểu như thế?
Này, đợi đã. Tôi-- - Câm mồm.
John?
Tôi xin lỗi mà.
John!
Có lẽ anh ta đã nhầm.
Chúng ta nên kiểm tra thêm phần bên kia của vách núi.
Chúng ta đã tìm kiếm 3 tiếng đồng hồ rồi còn gì. Làm gì có quả khinh khí cầu nào đâu.
Charlie!
Thế sao anh ta lại vẽ tấm bản đồ?
Vì cô nói rằng cô sẽ bảo vệ hắn cho dù chúng ta có tìm thấy quả khinh khí cầu này hay không.
Cô đã cho hắn thêm 2 ngày để trì hoãn và nghĩ ra cách trốn thoát.
Chúng ta xong chuyện ở đây rồi.
Charlie!
Ở đây. Đằng này này.
Sayid!
Anh ta nói là anh ta đã chôn cất vợ mình, phải không?
Sao ở đây lại không mưa nhỉ?
Hurley. Anh có thấy Ana Lucia đâu không?
Cô ấy đi vào rừng với Charlie và Sayid từ hôm qua rồi.
Hôm qua cơ à?
Họ có nói họ đi đâu không?
Chà, đâu có ai nói cho tôi biết bất cứ điều gì đâu.
Có lẽ nếu tôi ở trong "đội" thì tôi sẽ có ích hơn.
Làm gì có "đội" nào, Hurley.
Này Jack, người thằng bé nóng và nó khóc quá.
Anh có thể khám cho nó chút không? - Ừ, chắc chắn rồi.
"Đội", anh bạn ạ.
Thế đã hết hẳn sốt chưa?
Hết hẳn rồi.
Anh không nói cho có đấy chứ?
Thấy anh có vẻ mất tập trung. - Không, tôi ổn mà.
Và Aaron cũng vậy. - Cám ơn anh.
Bác sỹ còn "làm việc" chứ?
Tôi đang bắt trai khi nước triều lên--
thì chạm phải một con nhím biển.
Chà, tôi thấy không bị nhiễm độc đâu.
Nếu cần thì bôi chút thuốc kháng khuẩn cho chắc. - Ừ đúng rồi. Thuốc kháng khuẩn.
Tôi nghĩ "tỷ lệ trao đổi" hiện nay là...
giặt 10 giỏ quần áo để lấy 1 tuýp.
Phải rồi.
Tiếng gì thế?
John?
Có chuyện gì xảy ra vậy?
Anh có chắc là muốn làm chuyện này không?
Chúng ta chỉ cần cứ đi ăn trưa như dự định.
Hmm.
Sẽ sớm thôi, anh hứa đấy.
Này...
biết đâu ông ấy để lại cho anh quả thận của ông ấy không biết chừng.
Những người còn sống, và người đã khuất
sẽ gặp lại nhau trên các tầng mây, nơi họ được gặp Chúa,
và chúng con sẽ có thể ở bên Người mãi mãi.
Chúng con trao linh hồn của Anthony Cooper cho Người,
nhưng chúng con sẽ không bao giờ rời xa.
Và giờ đây, chúng con lại được gặp Đức Chúa khi chúng con trên đường tới gặp Người. Amen.
Anh có muốn nói điều gì không, John?
Tôi tha thứ cho ông.
John?
Ê, ông có đó không?
Tiếng động gì thế? John?
Chuyện gì xảy ra vậy? Nói đi.
Anh không yên lặng được à?
Chuyện gì đang diễn ra vậy? Cái tiếng quái gì--
Anh có câm mồm đi không hả? !
11... 10... 9... 8...
7...
6... 5...
Có lẽ ông nên tìm Jack đi.
3... 2...
Tôi đã bảo là câm mồm đi! - 1.
Chuyện gì vậy?
Tôi "theo" 4 quả đu đủ.
Anh không thể "theo" được. Tôi vừa mới "theo" xong.
Anh chỉ có thể "tố" hoặc "tố thêm" hay "úp" thôi, "Thịt sườn".
Đừng nhìn tôi.
"Úp" đi Hurley. Bài anh ta cao hơn bài anh đấy.
Anh bạn à, tay tôi đang "son" cơ mà. - Không đâu.
Nhưng anh thậm chí còn không biết tôi có quân-- - Anh chỉ có mỗi "sảnh".
Mà anh ta lại có "thùng" cơ.
Thế còn tôi? Tôi có gì nào?
Khó nói lắm, nhưng cô chỉ chơi cho vui thôi.
Chà, vui thì có gì xấu đâu. Thỉnh thoảng anh nên thử một chút.
Đừng có "tố", Hurley.
Ê, "Amarillo Slim",
anh tưởng anh chỉ ngồi xem "xì tố" trên ti vi là có thể "múa rìu qua mắt thợ" sao?
Tôi phải trở về căn hầm.
Căn hầm có chạy đi đâu đâu, bác sỹ.
Sao anh không kiếm mấy quả xoài về mà "xơi" hả?
Chơi 1, 2 ván cũng được.
Ê!
Chuyện gì xảy ra vậy?
Ông còn ở đó không? John. John?
Tôi đây.
Tiếng động gì thế? Có chuyện gì xảy ra vậy? Có phải--
Không có chuyện gì cả.
Thế, ông thấy thế nào, ông. Locke?
Uh, các con ốc đều là loại tốt nhất.
Không thấy chỗ nào mốc. Không có vết mục.
Tôi sẽ ghi hết vào báo cáo, nhưng, uh...
tôi nghĩ cô và chồng cô có một ngôi nhà rất đẹp đấy.
Nếu tôi có chồng thì tôi chắc chắn rằng anh ấy sẽ rất vui khi được nghe điều đó.
Xin cô hãy ký vào tờ hóa đơn này...
Chào con trai.
Ông muốn gì?
Nghe này, John,
Tôi biết những điều tôi đã làm là sai.
Ông đã ăn cắp quả thận của tôi.
Lúc đó tôi sắp chết rồi.
Thế sao ông không hỏi tôi? Ông có thể hỏi tôi cơ mà?
Ông muốn gì ở tôi?
Tôi đã phải giả vờ chết vì...
có 2 gã ở ngoài kia định sẽ đánh tôi cho đến chết.
Oh. Thế ông đã làm gì, ăn cắp gan của họ hả?
Không. Tôi lừa họ để lấy 700,000 đô.
Vụ lừa cuối cùng trước khi "về hưu".
Tôi đã gửi tiền ở ngân hàng,
nhưng 2 gã đó có thể đã trực sẵn ở nhà băng để chờ tôi ló mặt,
vì thế tôi cần anh tới đó và lấy tiền giúp tôi.
Ông nghĩ tôi là thằng ngu sao?
Tôi muốn anh nhận 200,000 đô trong số đó.
Chỗ đó chẳng thấm vào đâu so với những gì tôi đã làm--
nhưng đó là điều tốt nhất tôi làm được cho anh.
Tôi sẽ ở khách sạn Flight Line--
ở ngay gần sân bay-- cho tới chiều mai,
sau đó tôi sẽ đi, cho dù có số tiền đó hay không.
Và John, nếu tôi không gặp lại anh nữa...
thì tôi vẫn sẽ thông cảm.
Chúng ta đã bị nhốt rồi.
Cái gì?
Mấy cánh cửa sập tự nhiên đóng lại.
Cả khu vực này đã bị cô lập. Tôi không thể ra ngoài được.
Ông đã thử cạy cái cửa-- - Rồi, nhưng tôi không thể...
Có lẽ...
nếu cả 2 ta cùng...
Ông muốn tôi giúp ông sao? - Ừ.
Và cho dù tôi có giúp ông đẩy mấy cánh cửa đó lên,
thì ông vẫn sẽ nhốt tôi trở lại vào trong này, phải không?
Đúng thế.
Thế thì tôi muốn ông hứa với tôi một chuyện, John.
Tôi cần ông hứa với tôi là ông sẽ không để cho...
người của ông làm gì hại tôi.
Chà, nếu anh đúng là người mà anh nói thì việc gì phải lo lắng cơ chứ?
Có những chuyện đã xảy đến với họ,
những chuyện chẳng liên quan gì tới tôi.
Nhưng vì họ không có ai để đổ lỗi, nên họ đã dùng tôi.
Cho nên tôi cần ông hứa...
rằng ông sẽ bảo vệ tôi,
cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra.
No comments yet. Be the first to leave one.