Οι πρώτες 200 γραμμές.
Trong tập trước của Homeland...
- Arman, ổn không nào? - Phát tài lắm.
- Vậy tối nay ai chở tôi? - Tôi chở.
Tưởng anh hết lái xe rồi mà?
Phục vụ cho cô thôi.
Anh để cho Jalal kiểm soát hội đồng nguyên lão?
Giờ thì hắn dọa nạt gây chiến.
Anh là cánh tay mặt của Haqqani.
Đã có thể chặn Jalal lại.
Nhưng anh phải quyết định...
Một là theo tôi
hai là chống tôi.
Cái tôi muốn...
là điều cha anh muốn.
Ổng muốn hòa bình.
Cái toán đang săn tìm tôi ở Kohat,
tôi cần biết họ đóng quân ở đâu.
Vậy là cô tự nạp mình ở chỗ họ đóng quân?
Phải.
Đường Umair Asgher.
Có chuyện gì vậy?
Toán đặc nhiệm ở Kohat,
Công an khu vực phát hiện ra nhà an toàn của họ.
Hắn đã củng cố quyền lực
nhanh hơn con nghĩ nhiều.
Phải bảo vệ Jalal thì mới bảo vệ được chính mình.
Bọn Mỹ thì sao?
Tướng Aziz phải đáp trả đe dọa của Mỹ
bằng lời đe dọa của chúng ta.
Có thể thấy ở đây ít nhất 6 xe
di chuyển lên phía bắc, phía biên giới với Afghanistan,
mỗi chiếc chở vũ khí hạt nhân chiến đấu 5 kiloton.
Tình hình ra sao, Carrie?
Tôi có manh mối về cái hộp đen.
Đang hạ cần điều khiển chung, bắt đầu đáp ép buộc.
Xin lỗi em yêu.
Cô ổn không?
- Chuyện gì-- - Suỵt.
Chuyện gì vậy?
Vài thứ tôi nghe được.
Phải viết lại trước khi quên mất.
Là gì vậy?
- Bằng chứng. - Về gì?
Không biết thì tốt hơn.
Nước nè.
Cám ơn.
Chở tôi qua căn cứ không quân Bagram nhé?
Được, nhưng để chi?
Muốn nói chuyện với một người ở đó.
Đi được mau cỡ nào?
6 tiếng, nếu gặp may ở biên giới.
Phản ứng chính thức từ chính phủ ông đấy à?
Ngài tổng thống, xin cam đoan,
là Pakistan sẽ sát vai
với Hoa Kỳ trong việc đi tìm công lý
cho cái chết của tổng thống Warner.
Tưởng đâu tôi đã nói rõ, bên ông giao ra Jalal Haqqani,
còn không chúng tôi sẽ tự đi bắt.
Thưa ngài, chúng tôi đâu biết hắn ở đâu.
À, đương nhiên là biết! Mẹ, hắn ở ngay Khyb--
Khyber Pakhtunkhwa.
Chính miệng thủ tướng ông nói.
Ngài tổng thống, ý của thủ tướng tôi về Khyber
là rằng, Jalal không ở đó.
Ý ổng là khu vực đó lớn lắm.
Một trăm ngàn cây số vuông lận.
- Một trăm ngàn? - Vâng.
Và quân đội nước ông có cả triệu lính mà?
Ít hơn chứ.
Vậy tạm cho là 999,000.
Sao không điều ít quân mà đi tìm chứ?
Phải nhấc đít lên mà săn lùng chứ?
Hay không lùng được thằng Jalal
vì quá bận làm việc này?
Triển khai bệ phóng hỏa tiễn di động ở biên giới?
Vũ khí hạt nhân chiến lược nhắm vào lính Mỹ ở Jalalabad.
Sao?
Thưa tổng thống, ngài không cho chúng tôi lựa chọn nào khác.
Có lựa chọn chứ.
Lựa chọn nào khi ngài hù dọa xâm lăng nước tôi?
Đâu, chúng tôi nói, "Hãy giao Jalal."
Một thằng.
Thế mà lại phản ứng bằng cách nhắm vào 20000 lính Mỹ.
Ông nói không có lựa chọn.
Chúng tôi mới là không có lựa chọn.
Không biết phải diễn đạt sao cho rõ hơn.
Ngài tổng thống,
nếu lính Mỹ vượt qua biên giới,
Pakistan sẽ tự vệ với tất cả khí tài có được.
Ngài đại sứ.
Họ nghĩ sao vậy?
Ông nghe rồi đấy.
Mấy ổng muốn chúng tôi phóng hỏa tiễn hay sao?
Không, tôi không nghĩ vậy.
Vì điều đó sẽ xảy ra đấy.
Tướng ta bên tôi không nhượng bộ đâu. Không thể nhượng bộ.
- Biết mà. - Chính nước tôi
trước giờ bị thằng cha Zabel đó công kích kể từ vụ 11/9.
Thưa ngài, quan điểm như thế là không ích lợi gì đâu.
Nhưng đó là sự thật.
Sự thật còn là
tổng thống Mỹ đã bị ám sát.
Cái thằng nhận trách nhiệm đang lẩn trốn trên đất của ngài,
mà phản ứng chính thức bên ngài
lại là không thể làm gì được hắn.
Mà trong khi ta ở đây tranh luận,
thì hai quân đội
đang gườm qua gườm lại nhau
từ hai bên biên giới.
Chỉ một tí tẹo này thôi là tới hủy diệt đấy.
Cả hai bên chả ai chịu nhường.
- Phải chấp nhận việc này. - Vậy anh có cao kiến gì?
Xác định lại mục tiêu đối thoại.
Một biểu hiện thiện chí từ ngài ngay lúc này
sẽ lan tỏa rất lớn trong xúc tiến đối thoại,
hơn rất nhiều cái cuộc mới vừa rồi.
Đang nghe đây.
Có nửa tá đặc nhiệm Hoa Kỳ
đang bị nhốt ở Kohat.
Họ vào Pakistan làm gì?
Tôi yêu cầu bên ngài tạm thời đừng quan tâm lý do
mà nên tập trung phóng thích họ, để cho tôi
đủ nguyên cớ tôi cần để khuyến khích
giọng điệu ôn hòa hơn cho phòng Bầu dục.
Ngài đại sứ,
trường hợp này là khủng hoảng thiện chí.
Chưa bên nào hành động, có điều...
dễ tiêu tùng lắm, nếu manh động.
Để tôi xem làm được gì.
Cám ơn.
Dọn dẹp hết đi rồi đi.
Có tin hay nè.
Pakistan kiên định lắm.
Nói là nếu Mỹ săn lùng tôi,
thì họ sẽ xem đó là hành động gây chiến.
Tôi sẽ làm gì đây?
Quân sư cho tôi.
Như đã làm với cha tôi.
Cứ tiếp tục việc anh đang làm,
thu thập nhân lực và vũ khí.
Và đừng ra mặt.
Lẩn tránh.
Anh tư vấn thế
cho một người bắn hạ tổng thống Mỹ.
Đó chỉ là điều anh muốn mọi người tin.
Hậu quả là,
Mỹ điều thêm 20000 lính vào Afghanistan.
Thêm 20,000
mục tiêu chớ gì đâu.
Nhắm trọn vào Pakistan,
nên giờ chúng sợ nhất là bị ta tấn công.
Ta mà tấn công thì lại thêm lính Mỹ điều vào.
Hiểu rồi,
anh sợ chiến đấu.
Cái thời tôi đánh Mỹ
thì anh còn bú vú mẹ ở Quetta.
Tôi không sợ gì hết.
Nhưng tôi không ngu.
Tìm cho tôi một mục tiêu.
Bọn Mỹ.
Căn cứ không quân Bagram
Ở trên đất căn cứ rồi,
nhưng tôi không đi xa được nữa.
Nhà chứa máy bay số 23 còn bao xa?
Tới rồi.
Đó phải chỗ trực thăng tổng thống cất cánh không?
Phải.
15 phút nữa gặp lại chỗ này.
Để tôi kiểm tra cánh quạt.
Vẫn đang xử lý cái tấm chắn à?
- Trời, mẹ. Ai cho cô vào đây? - Tôi có cái cho anh xem.
Không quan tâm. Thẻ an ninh cô đâu?
Anh phải xem cái này.
Nghiêm túc đấy, sao vào đây được?
Nghe nè, tôi biết đã làm hỏng việc anh.
Hỏng việc? Cô làm tôi bị giáng chức.
Tôi chỉ cố tìm ra
lý do làm trực thăng tổng thống rơi.
- Giờ tôi biết rồi. - Có chịu đi không?
Hay để tôi gọi lính đuổi cô ra?
- Đèn báo lỗi, động cơ số 2. - A lô.
- Cho gặp an ninh. - Đèn báo cháy, đã kéo cần dập lửa.
- Hạ cần điều khiển chung. - Worley ở Nhà 23.
Mất tầm nhìn khi hạ cánh. Cảnh báo cao độ thấp.
Bung đều. Trụ chống để va chạm.
Xin lỗi, báo động giả.
Đó là "bung gờ". "Gờ", không phải "đều".
Xảy ra ngay trước khi tiếp đất.
Cái gì đây?
Tôi tìm thấy bộ ghi âm
từ trực thăng tổng thống.
- Đèn báo lỗi. - Là sao nhỉ?
Là có kim loại trong dầu của động cơ.
Cấm kỵ đấy.
Bị vậy là phải tiếp đất ngay.
Lúc đó ở vùng núi mà.
Ờ, nên họ quay về điểm xuất phát,
Tiền đồn Steedley.
- "Cháy". - Cần gạt gì đấy?
Cần gạt dập lửa đấy,
No comments yet. Be the first to leave one.