Οι πρώτες 200 γραμμές.
Chúng ta nên sửa chữa chỗ này.
Anh chuẩn bị đi ngủ.
Chúc ngủ ngon.
Em sẽ lên ngay.
Bây giờ, tôi rất vui được chào đón
phó tổng giám đốc mới của chúng tôi,
Bác sĩ Max Raphael.
Chào mừng.
Và chúng tôi cũng chào đón bà Stella, vợ của anh,
và anh bạn trẻ tốt bụng của họ là Charlie.
Và chúng tôi chúc anh có nhiều năm thoải mái
ở đây giữa những hạn chế và rối rắm.
Tất nhiên, tôi đề cập đến công ty hiện tại,
chứ không phải bệnh nhân.
Cảm ơn lòng tốt của ông.
Không có gì.
Xin thứ lỗi vì đến trễ.
Anh nên xin lỗi nữ chủ nhân mới của chúng ta ở đây thì hơn.
Tôi có bỏ lỡ điều gì không?
Chỉ có bài phát biểu của Jack.
Canh giờ thật hoàn hảo.
Peter, tôi muốn giới thiệu với anh...
bà Raphael.
Vâng, tất nhiên. Tôi rât tiêc.
Peter Cleave. Bà khỏe chứ?
Stella Raphael.
Peter là bác sĩ phục vụ lâu nhất của chúng tôi ở đây.
Tôi chỉ là đồ đạc và phụ kiện.
Xin lỗi, cho tôi miếng xúc xích đó.
Xin thứ lỗi.
Lĩnh vực của ông là gì, Bác sĩ Cleave?
Oh, Peter, làm ơn.
Tôi có xu hướng đối phó với những trường hợp cực đoan.
Mối quan tâm đặc biệt của tôi là về bệnh lý
tình dục và các thảm họa liên quan của nó.
Vợ của ông phản ứng thế nào về điều đó?
Tôi không có gia đình.
Tôi dành cả đời mình để đắm chìm trong những đam mê của người khác.
Môn thể thao nguy hiểm, tình yêu.
Không chắc tôi tiêu hóa nổi nó.
Tôi đã kết hôn được 12 năm.
Tôi không chắc đã bao giờ nghĩ về tình yêu như một môn thể thao.
Chà, hôn nhân lại là quái vật hoàn toàn khác.
Tôi đang nói về niềm đam mê.
Cleave đã phải nói gì về bản thân anh ta?
Điều này và điều nọ.
Tôi thích anh ấy hơn.
Tin tôi đi, anh ta có răng nanh.
Ai có?
Bá tước Dracula.
Anh ấy muốn vị trí của anh.
Anh ấy nghĩ ảnh xứng đáng với bao năm trung thành của mình.
Sao em không chịu nói chuyện với mấy bà khác?
Không có thời gian.
Nhưng em rất mong đợi bữa cà phê sáng của chúng ta.
Em sẽ tham gia vào sinh hoạt của bệnh viện.
Anh mong đợi điều đó.
Tất nhiên.
Bây giờ là ban nhạc.
Tôi nghĩ năm ngoái là tuyệt vời, đồng ý chứ?
Vâng, nhưng chúng ta có thể cho chậm lại hơn được không?
Tôi chỉ mới hồi phục. Thật mệt mỏi.
Đặt lại băng tần, tùy thuộc vào tốc độ chậm.
Trưng cầu ý nào.
Xong. Kế tiếp.
Có ai lo phần bánh ngọt được không?
Stella, cô lo phần bánh trái cây, nhé?
Tôi rất vinh dự.
Tuyệt vời!
Và, quí vị tha lỗi cho lời nhắc nhở, không có rượu mùi.
Không rượu. Ok.
Rượu cho bệnh nhân, verboten.
Giúp tôi!
Giúp tôi!
Giúp tôi, giúp tôi!
Giúp tôi!
Cô có tham gia cùng chúng tôi không?
Không, tôi không phải...
Không... Đi lối này.
Không.
Nhưng cô không được phép vào hành lang!
Quay lại đi!
Cô đang đi sai đường!
Tôi rât tiếc.
Không, không. Không, không sao.
Cảm ơn.
Tôi không có ý làm một vú em,
nhưng tốt hơn là nên hạn chế
đến các khu công cộng của bệnh viện.
Người ta không bao giờ biết được người ta có thể tìm thấy gì.
Bệnh nhân nam và nữ có bao giờ trộn lẫn không?
Vâng, tất nhiên.
Tại vũ hội bệnh viện hàng năm.
Cơ hội hoàn hảo để hòa nhập.
Tin tôi đi, mỗi năm một lần là quá nhiều.
Tôi giúp bà một tay được không, bà Bain?
Không cần đâu.
Cảm ơn bà Raphael.
Người tiền nhiệm của tôi đã lấp đầy ngày tháng như thế nào?
Ồ. Cô ấy ngồi thêu
những tấm thảm.
Năm đó, cô ấy đã thêu toàn bộ
hình bệnh viện, nhìn từ trên cao.
Mẹ! Đến mà xem này!
Gì vậy, cưng?
Hãy đến mà xem!
Edgar, đây là mẹ tôi.
Anh ấy và con đã phát minh ra một cách kiểm tra sức mạnh.
Mẹ bấm giờ cho con nhé?
Mẹ... mẹ không mang đồng hồ, cưng à.
Vậy, chỉ cần đếm thôi.
Sẵn sàng? Và nâng lên.
Bắt đầu. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu,
bảy, tám, chín, mười, 11, 12, 13, 14,
15, 16... Đặt anh ta xuống.
Xin lỗi.
Không thấy bà ở đó, bà Raphael.
Đi nào, Charlie.
Cảm ơn, bà Bain.
Charlie đã có một người bạn mới.
Người đàn ông đó đang làm nhà kính.
Tốt.
Anh ta có an toàn không?
Anh ta sẽ không ở trong khu vườn của chúng ta nếu anh ta không an toàn.
Làm việc là một đặc ân. Có thể mất nhiều năm để kiếm được nó.
Tất cả đều đã được kiểm tra kỹ lưỡng.
Anh ấy có phải là thân chủ của anh không?
Không, của Cleave.
Yêu thích của anh ấy, anh nghĩ thế.
Yêu thích?
Không có gì lạ khi có một bệnh nhân thú cưng.
Ai là của anh?
Em.
Tại sao Peter Cleave lại gần gũi anh ta như vậy?
Em biết anh ta. Tưởng rằng bản thân là một quí tộc,
và người kia từng là một nhà điêu khắc.
Anh ấy đã làm gì?
Các khuôn mặt, anh nghĩ vậy.
- Không, ý em là... - Anh biết ý em là gì.
Anh đã tự mình phỏng vấn anh ấy.
Charlie hoàn toàn an toàn.
Xin chào.
Tôi xin lỗi về hôm trước.
Tôi hy vọng anh không gặp rắc rối.
Không thể rắc rối hơn so với hiện tại, bà Raphael.
Chồng tôi nói anh là một nhà điêu khắc.
Tôi vẫn còn như vậy.
Tôi có thể hỏi anh đã ở đây bao lâu?
Bà có thể.
Và?
Sáu năm.
Tôi đã giết vợ tôi.
Cô ấy đã phản bội tôi.
Bà Raphael.
Anh đã làm gì nó vậy?
Bà Raphael!
Cậu ấy trèo cây.
Cậu ấy bị ngã.
Edgar có thể ở lại uống trà không?
Mẹ sợ là anh ấy không thể. Anh ấy...
Tôi phải quay lại làm việc, Charlie.
Cảm ơn.
Cậu bé ra sao rồi?
Nó vẫn ổn, cảm ơn anh.
Tôi nghĩ lúc này nó không thể leo lên cây nào được nữa.
Tôi không biết.
Tôi không được phép nói, nhưng...
Tôi nghĩ cậu ấy là một nhà thám hiểm.
Anh có thể đúng.
Có thể là do di truyền nơi bà.
Tôi nghi ngờ điều đó.
Vậy thì phải là từ chồng của bà.
Áo dạ hội thật thú vị.
Đó có phải là một lời khen không?
Đúng.
Có thể là một gợi ý quá lộ liễu...
cho sự đụng chạm?
Em sẽ lưu ý nó với thợ may của em.
Thật là một ý kiến hay.
Mặt trận thống nhất.
Tôi xin lỗi vì đã cắt ngang.
Bà sẽ nhảy với tôi chứ? Vâng.
Tôi xin được hân hạnh?
Em có thể giữ bí mật được không?
Còn tùy thuộc nó là điều gì.
Jack nói là anh ấy định nghỉ hưu vào năm tới.
Anh tự hỏi ai là người anh ấy giới thiệu làm người kế nhiệm.
Đó sẽ là một người mà em biết?
Đúng vậy.
Có phải là Peter Cleave không?
Thật khôi hài.
Xin chúc mừng.
Đó là một tin tuyệt vời.
Đó sẽ là một cam kết rất lớn cho cả hai chúng ta.
Anh biết ở đây không hoàn toàn lý tưởng
cho em và Charlie, nhưng nó sẽ thay đổi.
Chúng ta sẽ có ngôi nhà và một khu vườn.
Chúng ta sẽ có thể an cư.
Cảm ơn vì đã khiêu vũ với tôi.
Tôi không thể nhận nó.
No comments yet. Be the first to leave one.