Οι πρώτες 200 γραμμές.
Trong phần trước
Anh có bao giờ nghĩ rằng, có khi họ bắt anh ở dưới này
để bấm cái nút đó 108 phút 1 lần đơn giản để xem anh có làm thật không?
Rằng tất cả những thứ này chiếc máy tính, cái nút bấm, chỉ là một trò đánh đố thôi không?
Ngày nào mà tôi chẳng nghĩ thế.
Sao anh lại khó khăn trong việc tin vào điều đó đến như thế?
- Thế sao ông lại dễ tin đến vậy? - Chưa bao giờ tôi thấy dễ dàng cả.
Công việc của các bạn ở trạm Ngọc trai sẽ diễn ra trong 3 tuần.
Bạn và cộng sự của bạn sẽ quan sát..
một thí nghiệm tâm lý học.
Từng giây từng phút,
trong cuộc đời nhỏ bé và thảm hại của tôi,
đều vô dụng như chính cái nút bấm đó!
Nếu ông không muốn tiếp tục bấm cái nút đó nữa, John.
Thì tôi sẽ làm.
Một người của chúng tôi đã bị người của anh bắt giữ.
Thế thì đưa anh ta về.
Chúng tôi không làm được. Nhưng anh thì có đấy.
Và nếu anh làm được..
thì chúng tôi sẽ để cho anh và thằng Walt được tự do.
Walt?
Bố ơi.
Đừng bỏ con. Đừng bỏ con.
Bố sẽ đưa con rời khỏi nơi này, được chứ? Bố hứa đấy.
Bố ơi! Con yêu bố!
Bố cũng yêu con, Walt.
Tôi sẽ cho anh xem 4 cái tên.. 4 người bạn của anh.
Nếu anh không mang đủ cả 4 người này theo...
thì anh sẽ không bao giờ được gặp lại thằng Walt nữa đâu.
Michael?
- Anh có gặp thằng Walt không? - Không.
Tôi phải đưa con trai tôi trở về.
Chúng tôi sẽ giúp anh, Michael.
Nhưng phải theo cách của tôi, anh bạn.
Anh, tôi, Kate, Sawyer, Hurley.. thế thôi.
Thế thì cứ làm vậy đi.
- Tôi nghĩ Michael đã bị "giật dây".. - Tại sao anh ta lại nói dối chúng ta chứ?
Bởi vì tôi cho là anh ta đang dẫn chúng ta tới một cái bẫy đấy.
Được rồi. Thế thì đi nói chuyện với anh ta đi.
Không được, phải để cho anh ta tưởng rằng mình vẫn đang điều khiển được mọi chuyện.
Có thuyền kìa.
Chúng ta được cứu rồi sao?
Họa chăng là thế
Cô có thấy gì không? Không.
- Biết đâu đó lại là một cái bẫy. - Sao lại là một cái bẫy?
Anh có nghe thấy không?
Oh, chết tiệt thật!
Hóa ra là anh.
Được rồi, được rồi, đợi tôi 1 giây đã, được chứ? Tôi sẽ quay lại ngay.
Mọi người muốn biết chuyện gì đã xảy ra, Jack. Có một con thuyền....
Cứ bảo với họ là Desmond đã quay lại, cho đến khi tôi biết được những chuyện còn lại, được chứ?
Vậy, trước khi anh bỏ chạy,
hình như anh quên không nói là anh còn giữ chiếc thuyền buồm.
Sao anh quay lại làm gì?
Anh nghĩ là tôi cố tình quay lại chắc?
Tôi đã bơi 2 tuần rưỡi trên biển,
về phía Tây, và đi được 9 hải lý.
Lẽ ra tôi phải có mặt tại Fiji trong vòng chưa tới 1 tuần.
Nhưng phần đất liền đầu tiên tôi nhìn thấy lại không phải là Fiji, đúng không nào?
Đúng vậy, mà lại là chốn này, là cái... hòn đảo này.
Và anh biết tại sao không?
Bởi vì nơi này là như vậy đấy.
Hòn đảo này và đại dương kia là tất cả những gì có trong thế giới này.
Chúng ta đã bị mắc kẹt trong một "quả cầu tuyết".
Không có cái gọi là "thế giới bên ngoài". Và cũng không có lối thoát.
Cho nên anh hãy... đi đi, được chứ? Để tôi còn uống.
Anh vẫn bấm cái nút đó chứ?
Ừ, chúng tôi vẫn bấm.
Chùm chìa khóa.
Một chiếc đồng hồ bỏ túi mạ vàng.
Một tấm ảnh.
Một cuốn sách.. "Người bạn chung của chúng ta".
Sao anh không mang nó vào trong tù?
Để tránh bị "cám dỗ", người anh em.
Tôi đã đọc tất cả các cuốn tiểu thuyết mà Charles Dickens đã viết..
mọi lời hay ý đẹp, mọi cuốn sách. Ngoại trừ cuốn này.
Tôi sẽ để dành nó. Nó sẽ là cuốn sách cuối cùng tôi sđọc trước khi chết.
Ý kiến hay đấy, chỉ có điều anh phải đoán trước khi nào anh chết đã.
Cai quyền David Hume,
bản án dành cho anh chấm dứt tại đây, từ nay trở đi,
anh đã bị giải ngũ khỏi trung đoàn Hoàng gia Scotland thuộc lực lượng vũ trang của Nữ hoàng
Nữ hoàng muôn năm.
Về nhà mà thưởng thức cuốn sách quỷ tha ma bắt của anh đi.
Có muốn đi nhờ xe không?
Tôi không muốn đi với ông.
Vào xe đi.
Ông mang quà cho tôi đấy hả?
2 món quà là đằng khác.
Một trong 2 hộp chứa đựng quá khứ của anh, Hume..
còn hộp kia chứa đựng tương lai. Mở nó ra đi.
Ông là đồ khốn kiếp, ông biết không hả?
Trên thực tế, việc con bé không nhận được bất cứ
lá thư tình nào của anh...tốt cho nó hơn.
Bởi vì.. điều đó khiến nó nghĩ rằng anh đã bỏ rơi nó,
và suy nghĩ đó sẽ không được thay đổi. Thật thế sao?
Penelope đã có những tiến triển, Hume. Nó sắp lấy chồng.
Số tiền này là để cho cuộc sống mới của anh... tránh xa khỏi con gái tôi.
Điều kiện rất đơn giản.
Không liên lạc. Không điện thoại. Không thư từ.
Đơn giản là anh... bỏ đi, Desmond.
Và điều gì khiến ông nghĩ rằng tôi sẽ bỏ đi?
Bởi vì anh chỉ là một thằng hèn.
Lúc trên đường đi tới lễ tang,
tôi đã bảo anh là Michael bị "bọn người khác" giật dây,
và anh hỏi tôi là làm thế nào để chúng ta có thể nắm được lợi thế từ thông tin đó.
Tôi tin rằng số phận đã cho chúng ta câu trả lời.. đó là chiếc thuyền.
Chiếc thuyền?
Cái trại mà Michael dẫn các anh tới ở phía bên kia hòn đảo..
Nơi bọn chúng sẽ đặt bẫy sẵn.
Trong khi Michael dẫn các anh tới đó bằng đường bộ, tôi có thể tiếp cận chỗ đó nhanh hơn nhiều qua đường biển,
và tôi có thể đáp vào bờ mà không ai phát hiện.
Vào bờ rồi thì anh sẽ làm gì? Đi trinh sát..
xem bọn chúng có bao nhiêu tên, đứng ở đâu, có vũ khí hay không.
Rồi tôi sẽ đi tới một bãi biển gần nhất và đốt lá cây làm tín hiệu.
Khi cháy, nó sẽ sinh ra khói đen.
Anh và mọi người trong đội sẽ tới gặp tôi ở chỗ phát tín hiệu...
và chúng ta sẽ đi cùng với nhau.
Chúng ta thậm chí còn chưa biết có thật là Michael bị "giật dây" hay không cơ mà?
Anh ta đang bị "giật dây" đấy.
Để tôi báo cho Kate, Hurley và Sawyer biết chuyện này..
Không được. Không thể để Michael phát hiện ra chuyện chúng ta đang lừa anh ta được.
Yếu tố bất ngờ là điều duy nhất mà chúng ta có lúc này, Jack.
Hiện tại, nhiệm vụ duy nhất của anh là giữ bí mật chuyện này.
Khói đen hả?
Lần này... bọn chúng biết trước rằng chúng ta đang tới.
Chào John.
Ông vừa đi đâu vậy?
Tôi chỉ nghĩ thôi.
Về điều gì?
Rằng trong 1 phút nữa, cái máy tính sẽ bắt đầu kêu "bíp bíp",
khi đó, anh cứ mặc kệ nó.
Hãy cứ để nó chạy về số không.. qua cả số không..
đừng bấm cái nút đó nữa.
Nhưng tôi đang chuẩn bị bấm cái nút đó. Tại sao lại không chứ?
Bởi vì anh không muốn mình là một kẻ nô lệ.
Tôi chẳng làm nô lệ cho ai hết. Anh trở thành nô lệ của nó,
giống như tôi trước đây.
Cho nên tôi nói lại lần nữa.
Đừng có bấm nút.
Đừng có bảo tôi là tôi không được làm.
Anh không được bấm cái nút đó.
Không, nó không có thật! Chúng ta chỉ là những con rối..
những con rối bị người khác giật dây mà thôi!
Aah! Chừng nào chúng ta còn bấm cái nút đó, chúng ta sẽ không bao giờ được tự do.
À, thế thì bây giờ ông được "tự do" rồi đấy, John.
Đừng có quay lại đây nữa. Không.
Không được đâu. Tôi mà giữ nó là tôi sẽ giết người đấy.
Chẳng phái đó là mục đích của chuyến đi hay sao?
Tôi tưởng mục đích của chuyến đi là đưa thằng Walt trở về cơ mà.
Sao vậy?
Những thứ mà chúng tôi tìm thấy ở trạm y tế..
trang phục, bộ trang điểm, râu giả.
Nhỡ bọn người đó chỉ muốn chúng ta tưởng bọn chúng là lũ mọi rợ thì sao?
Nghe đây này, tôi đã tới đó.
Tôi đã nhìn thấy chúng. Chúng đúng là lũ mọi rợ. Chúng sống trong những túp lều
và ăn cá, có khi bọn chúng còn sợ hãi hơn cả chúng ta nữa.
Và bọn chúng không bao giờ ngờ rằng, chúng ta đang tới tìm chúng đâu.
Thôi, "luyên thuyên" thế là đủ rồi. Chúng ta "lăn" thôi.
Tôi cần chiếc thuyền của anh.
Đừng có phí sức. Chả có gì ngoài đó đâu, anh bạn.
Tôi không ra "ngoài đó". Tôi chỉ cần đi tới bờ biển phía Bắc hòn đảo một cách nhanh chóng mà thôi.
Ra đó để tìm "bọn địch" à? Bọn gì cơ?
Anh biết không hả? Đôi khi, “ngu si hưởng thái bình" đấy!
Con thuyền là của anh, người anh em.
Anh muốn làm gì thì làm.
Nhưng tôi không biết lái thuyền.
Thế thì tôi khuyên anh nên đi tìm người nào biết lái ấy.
Cho tôi thức uống nào có nhiều caffeine nhất ấy, người anh em.
Oh, tệ thật. Um...
Xin lỗi nhé. Tôi vừa mới đến đây và, uh,
tôi đã dùng hết cả tiền Đô Mỹ để trả cho taxi rồi.
Để tôi trả cho.
- Uh, không cần vậy đâu. - Có 4 Đô thôi mà.
Chẳng phải cô còn 42,000 Đô nữa hay sao?
- Còn tùy vào việc số tiền đó ở đâu ra. - Tôi chỉ đùa thôi mà.
Ồ không đâu.
Một chuyến đua thuyền vòng quanh thế giới?
Tôi chỉ còn 8 tháng để luyện thể lực thôi.
Nhưng tôi nói cho cô biết nhé. Tôi sẽ thắng đấy.
Và anh sẽ được thưởng cái gì?
Vấn đề quan trọng... là người mà tôi thắng cơ.
"Charles Widmore."
Ông ta định dùng tiền để mua chuộc tôi,
và khi tôi không thèm lấy tiền,
ông ta đã lấy đi điều..
quan trọng nhất của đời tôi.
Cô ấy là ai vậy?
Con gái ông ta.
Ông ta nghĩ rằng tôi không "phù hợp" với cô ấy trên nhiều mức độ.
Thế số tiền 42 ngàn để làm gì?
À, nó hơi phức tạp một chút.
Vì cho đến bây giờ, tôi vẫn chưa có con thuyền nào cả.
Xin lỗi, tôi nói gì sai à?
Tôi có thuyền.
Của chồng tôi, nhưng... anh ấy đã bị ốm và...
anh ấy từng hy vọng có thể bơi đến biển Địa Trung Hải, nhưng anh ấy đã không thể...
anh ấy mất rồi... cách đây gần 1 tháng.
Tôi rất tiếc.
Tôi muốn tặng nó cho anh.
Tôi...
No comments yet. Be the first to leave one.