Οι πρώτες 200 γραμμές.
Trong tập trước...
Michael.
Tôi đã tìm thấy chúng-- "bọn người khác".
Tôi nhìn thấy 1 tên. Tôi đã theo dõi hắn cho tới khi hắn về trại.
Bọn chúng sống trong những túp lều-- lều vải, hình nón.
Bọn chúng ăn cá nướng. Thậm chí còn tệ hơn cả chúng ta.
Bọn chúng có một cái hầm.
Chúng canh gác nó 24/7--...
2 lính gác, 2 khẩu súng, và tôi chỉ thấy có 2 khẩu duy nhất đó thôi.
Michael?
Cho nên tôi đã quay lại để báo cho mọi người biết...
Anh có thấy Walt không? - Không.
Nhưng tôi biết nó có ở đó.
Ngay khi tôi lấy lại được sức lực,
tôi sẽ dẫn mọi người tới đó.
Và chúng ta sẽ đưa thằng bé trở về.
13 ngày trước
Chào John. Ông cho tôi mượn một khẩu được chứ?
Chuyện này phải giữ bí mật đấy.
Jack ngủ rồi mà. - Oh.
Anh muốn tập bắn à?
Ừ, à, ông biết đấy... tôi chỉ muốn giữ cho mình luôn sẵn sàng mà thôi.
Anh có hẹn sao? - Đâu có.
Thói quen cũ thôi.
Ừ. - Cám ơn nhé.
Này cho tôi thêm mấy viên đạn nhé?
Tôi hứa là sẽ không-- Ah, tệ thật. Tôi xin lỗi.
Không sao đâu. Để tôi nhặt cho..
Coi nào. Con đâu rồi?
"Con không sao chứ?"
"Vâng, không có thời gian đâu, bố đi ngay chứ?"
"Bố sẵn sàng rồi. Sẽ đi NGAY. Con nói là ở phía Bắc -- nhưng CHỖ NÀO của phía Bắc?"
"Lúc bọn chúng đưa con ra ngoài, con thấy một dãy núi lớn cạnh bờ biển--"
"với một cái HỐC to ở chính giữa. Bố trông thấy sẽ nhận ra ngay."
"Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Bố đến đây"
Bố đến đây, Walt.
Locke?
John.
Đứng im đó.
Đợi đã. Michael, anh đang làm-- - Đứng im đó, Jack!
Này, cho dù có chuyện gì-- - Tôi đi cứu con trai tôi đây.
Tôi sẽ đi tìm nó, và đừng có hòng ai cản được tôi, hiểu chứ?
Đó là quyền của tôi, là quyền của một người cha.
Hôm nay
Này.
Anh làm gì ở đây thế? - Không gì cả. Tôi hít thở chút không khí trong lành thôi.
Ừ, đi thôi. Chúng ta nên nói chuyện chút.
Bao nhiểu? - Súng trường và súng ngắn? 11 khẩu tất cả.
Có thế thôi à?
Có thế thôi. Đừng quên là chúng đã lấy mất của chúng ta 5 khẩu rồi.
Từ đây tới trại của bọn chúng mất khoảng bao lâu?
Nếu đi ngay thì nhanh cũng phải nửa đêm mai mới tới.
Nghe này, bọn chúng không hề biết rằng tôi biết chỗ bọn chúng ở.
Bọn chúng sẽ không kịp đề phòng đâu. Chúng ta cầm mấy khẩu súng và đi thôi,
ngay bây giờ, chỉ cần 5 người chúng ta là đủ.
Không được đâu, 5 người là chưa đủ. Anh nói bọn chúng có tới 20 tên cơ mà.
Bọn chúng còn có thêm mấy khẩu súng của chúng ta nữa, mà chúng tôi cũng không chắc những gì anh thấy có đúng--
Này, tôi biết rõ tôi thấy cái gì mà.
Chúng ta mà đi quá nhiều người sẽ khiến bọn chúng nghe thấy tiếng đấy.
Tôi không muốn đưa cả một đội quân chết tiệt xuyên qua hòn đảo đâu, Jack.
Anh nghĩ anh là người thích hợp nhất cho việc đưa ra quyết định ở đây...
vào lúc này hay sao chứ?
Anh có con bao giờ chưa hả, Jack?
Họ đã chết rồi!
Ana Lucia và Libby đều đã chết.
Chúng ta thậm chí còn chưa chôn cất họ.
Tôi với anh cùng khiêng Libby nhé?
Cô có thể... - Ừ tất nhiên rồi.
Sawyer, anh có... - Ừ.
Anh nên ở lại.
Tối nay chúng ta sẽ chôn cất họ, và...
sau đó mới nghĩ xem nên làm gì tiếp theo.
13 ngày trước
Ê!
Giơ tay lên.
Giơ tay lên, và đừng có cử động.
Bình tĩnh nào anh bạn. Tôi không động đậy đâu.
Sao anh không bỏ khẩu-- - Câm mồm.
Anh là bố thằng Walt phải không nào?
Cái gì?
Anh làm cái gì vậy? Chúng ta cần anh ta.
Trói anh ta lại, nhanh lên!
Lũ bạn của anh ta đang ở ngay phía sau lưng đấy.
Hôm nay
Xin chào.
Tôi không nghe thấy tiếng anh bước vào đây, anh bạn.
Tôi đã bỏ giày ở ngoài vì chúng bẩn quá.
Anh có tìm thấy hắn không? Henry ấy?
Không.
Nghe nói anh là thầy tu?
Đúng vậy.
Thế thì chắc là anh tin vào địa ngục chứ?
Trong một thời gian ngắn, tôi đã làm việc ở một khu giáo xứ nhỏ thuộc nước Anh.
Chủ nhật nào cũng vậy, cứ sau buổi lễ,
tôi lại thấy một thằng bé đứng đợi ở cửa sau nhà thờ,...
và rồi một hôm, thằng bé đó đã xưng tội với tôi rằng, nó đã dùng xẻng đánh con chó của nó...
cho đến chết.
Nó nói rằng, vì con chó đã cắn vào má của em gái nó
nên nó phải bảo vệ con bé.
Và nó muốn biết rằng, liệu nó có phải xuống địa ngục vì việc đó hay không?
Tôi đã bảo nó rằng, Chúa sẽ hiểu, và nó sẽ được tha thứ...
chừng nào nó còn cảm thấy ăn năn, hối lỗi.
Nhưng thằng bé chẳng thèm quan tâm gì tới sự tha thứ...
Thật ra, nó chỉ sợ rằng, nếu nó phải xuống địa ngục...
thì con chó sẽ đững sẵn ở dưới đó, đợi nó.
Này.
Anh không sao chứ? - Ừ.
Tôi quay lại để xem anh thế nào.
Ừ, anh bạn à. Tôi phải ra khỏi nơi đó.
Vì...
tôi phải đưa con trai tôi trở về.
Chúng tôi sẽ giúp anh mà, Michael.
Nhưng phải theo như tôi đã nói, anh bạn. Chỉ 5 người đi thôi.
Nếu không sẽ hỏng việc. Sẽ hỏng việc đấy.
Tôi hứa với anh là chúng ta sẽ suy nghĩ về điều đó.
Nhưng tôi đã suy nghĩ rồi.
Tốt nhất chỉ có những người biết chuyện đi thôi--
Anh, tôi, Kate, Sawyer, Hurley. Thế thôi. Thêm ai nữa...
sẽ khiến cho thằng bé gặp nguy hiểm đấy. Anh không cần phải quyết định chuyện này.
Nó là con trai tôi. Cứ để tôi lo.
Và chúng ta phải làm như vậy thì mới thành công được.
Vậy thì cứ làm vậy đi.
Chào.
Chào Aaron. Chào "to con".
Chào!
Cô có thấy Eko đâu không? - Không.
Cô biết không, chúng tôi đang xây nhà thờ đấy.
Anh muốn gì vậy, Charlie?
Ừ.
Tôi tìm thấy thứ này trong cái pa-lét, biêt đâu cô lại cần.
Vắc-xin à?
Tôi cũng không biết chúng ta cần đến vắc-xin để làm gì, nhưng tôi nghĩ...
nếu có ai đó cần tới nó, thì chắc hẳn chỉ có cô và đứa bé mà thôi.
Nó ổn mà. Nó là... nó là dụng cụ tiêm bằng khí nén...
Cô chỉ cần, uh... đặt nó lên bắp đùi, và... "xịt"
thế là nó được tiêm vào cơ thể. Gần như không đau đớn gì đâu, thật đấy.
Anh có vẻ biết rõ quá nhỉ?
Vì tôi đã thử rồi.
Tôi chỉ muốn chắc chắn là nó an toàn trước khi đưa cho cô và đứa bé thôi.
À, thế anh thấy sao? Ý tôi là có tác dụng gì không?
Có tác-- tác dụng gì không? - Tôi không biết nữa. Tôi thấy khỏe.
Nó có đề là cô phải tiêm 9 ngày 1 lần..
Được chứ? Cho nên chỗ này sẽ đủ cho cô và đứa bé trong một thời gian đấy.
Thế thôi nhỉ?
Được rồi. Tôi sẽ để nó...
Cám ơn anh nhé. - Có gì đâu.
Tôi phải cho thằng bé ăn, cho nên...
Ừ. À Claire này, cô có nghĩ chúng ta có thể, um....
Ôi Chúa ơi. Michael quay về kìa.
Michael?
Ổn chứ?
Uh, ừ ừ. Tôi cũng mừng được gặp lại anh.
Anh không sao chứ?
Ừ. Tôi... chỉ là... tôi khỏe.
Ai vậy?
Ana Lucia và Libby.
Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Họ đã bị giết.
13 ngày trước
Chào Michael.
Tôi không trách anh đâu..
Cũng phải thôi. Tôi đã bắt thằng bé nhà anh đi.
Nhưng đừng có làm thế lần nữa, được chứ?
Nó đâu rồi, thằng khốn?
Xem tôi tìm thấy ai này.
Cô ta đi theo mấy người bạn. Cách chúng ta có 1km.
Anh mà kêu 1 tiếng...
thì anh sẽ không bao giờ gặp lại thằng bé nữa đâu.
Bịt miệng anh ta lại.
Chuẩn bị sẵn đuốc. Tôi đi nói chuyện với người của cô ta bây giờ.
Tôi nghĩ chúng ta nên quay lại .
Cái gì?
Chỉ cần lần theo dấu vết thôi mà, John. - Tôi mất dấu rồi.
Không thể có chuyện đó được. Ông không muốn tìm nữa thì có.
Ừ, "phải" rồi, Jack. Tôi chạy xuyên qua cả khu rừng...
hướng về phía phát ra tiếng súng, bởi vì tôi "chả quan tâm" gì tới Michael cả.
Ông có biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta quay về không?
Chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại anh ta nữa, và lỗi là tại chúng ta,
tại ông và tại tôi.
Anh nói hoàn toàn đúng, Jack.
Ai thế?
Hắn là tên khốn đã bắn tôi lúc ở trên bè.
Sao anh không bỏ súng xuống?
Không sao đâu. Ông ấy chỉ muốn đưa ra một thông điệp mà thôi.
Nhưng ông ấy phải dọa mấy người bạn anh trước.
Tôi không tin ông. - Không tin chuyện gì?
Rằng các người đông hơn chúng tôi.
Một giả thuyết thật thú vị .
Đốt đuốc lên!
Đưa súng cho tôi. Quay lại và về nhà đi.
Còn lâu.
Tôi đã mong rằng chúng tôi không phải làm thế này.
Mang cô ta ra đây, Alex!
Đi đi.
Anh... - Nhanh lên, Alex.
Làm ơn?
Đi nào. Ngồi dậy, nhanh.
Claire không sao chứ?
Cô ấy có sinh được đứa bé không? Nó có khỏe không?
Là con gái hay con trai?
No comments yet. Be the first to leave one.