Οι πρώτες 200 γραμμές.
Trong tập trước...
Máy bay chứa đầy heroin.
- Anh ấy nói là tìm thấy nó trong rừng. - Chỗ nào ở trong rừng?
- Nó chỉ là một bức tượng thôi mà. - Chỉ là một bức tượng?
Charlie đâu rồi?
Cái gì đây?
Bởi vì thứ này có trong bức tượng.
Tôi có biết đâu.
Nghe này, nếu nó được giấu bên trong bức tượng thì làm sao mà tôi biết được.
- Anh đã nói dối tôi, Charlie. - Tôi xin lỗi.
Nghe này, tôi không thích anh lại gần con trai tôi nữa, được chứ?
Claire--
Charlie, tôi không muốn anh ngủ ở gần chỗ chúng tôi, anh hiểu chứ?
Voltron! Whoa!
Quà của em đâu rồi?
Ở ngay đây này, Charlie.
Một cây đàn piano!
Của con hả mẹ?!
Ừ, Charlie.
Ông già Noel chắc hẳn biết rằng con tài năng như thế nào.
Con rất đặc biệt, con yêu ạ.
Một ngày nào đó, con sẽ đưa chúng ta ra khỏi đây, tất cả chúng ta.
Bây giờ...
con hay chơi một điệu đi.
Chơi đi, "cậu em nhỏ".
Làm sao cậu cứu được gia đình nếu cậu không chịu chơi nhạc chứ?
Thôi nào, Charlie. Chơi một điệu đi.
Nào, hãy bắt đầu đi.
Nó sẽ chẳng cứu được ai đâu. Âm nhạc...
Âm nhạc sẽ không bao giờ đưa con tới đâu cả, Charlie.
- Con phải đi buôn. - Bố?
Làm đi, "cậu em nhỏ". Cứu gia đình đi.
Cứu gia đình đi, Charlie. Cứu gia đình đi.
Aaron?
Aaron?
Aaron!
Không sao đâu, Aaron. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Aaron!
Aaron!
Sun. Này, Sun!
Cô có thấy Claire với đứa bé đâu không? Họ đi đâu mất rồi ấy.
Họ ở ngay đằng kia kìa.
- Aaron không sao chứ? - Ừ, thằng bé vẫn khỏe. Charlie!
Không sao đâu con.
Chào cô.
Chào anh.
Sáng nay, tôi có làm cho Aaron một ít tã.
Tôi sẽ để ở đây nhé.
Cám ơn anh.
Thằng bé có "hỏi" gì tôi không vậy?
Charlie, đừng.
Tôi xin lỗi.
Lẽ ra tôi nên kể cho cô biết về bức tượng
và thứ giấu trong đó.
Tôi chỉ ước gì mọi chuyện trở lại như trước đây.
Làm gì có gì gọi là "trước đây", Charlie.
Chúng ta từng là người lạ trên máy bay, và giờ thì là bạn.
Giờ thì Locke là bạn cô hả?
Làm ơn đi Charlie, chỉ lúc này thôi, cho tôi một khoảng thời gian, được chứ?
Ừ, "khoảng thời gian".
Hẹn gặp lại nhé, "anh bạn".
Nhớ "chăm sóc" mẹ cẩn thận đấy, được chứ?
- Charlie? - Chào chị.
- Chào. Chào cậu. - Chào.
Chị thế nào rồi? Lẽ ra chị nên nằm nghỉ chứ?
Chị chỉ muốn xem con bé thôi.
Chẳng phải nó thật tuyệt vời sao?
Con bé xin quá, chị Karen.
Chị đặt tên cho nó là Megan.
Thế Liam đâu rồi?
Anh ấy không có ở đây.
Karen, nghe này, không phải lỗi của anh ấy đâu.
Bọn em rời khỏi câu lạc bộ ở Dresden, em đi taxi.
Còn anh ấy đi xe chở nhạc cụ,
và trên đường đến sân bay, chiếc xe đã bị xịt lốp..
Cho nên anh ấy bị lỡ mất chuyến bay,
nhưng anh ấy sẽ lên chuyến bay tiếp theo, được chứ? Anh ấy sẽ đến đây sớm thôi.
Nhưng anh ấy không bị sao chứ?
Anh ấy rất tuyệt. Anh ấy đã làm bố rồi.
Ừ.
Oh, lạy Chúa...
Liam...
Thật không thể tin nổi.
Liam?
Liam, dậy đi! Này!
Anh bị làm sao thế hả?
Anh đang làm cái quái gì thế?
Chào, "cậu em nhỏ".
Anh phải đi tắm đi. Dậy.
Em đã bảo Karen là anh lỡ mất chuyến bay.
Chị ấy chỉ có một mình trong bệnh viện, còn anh thì nằm đây mà tiêm chích.
- Anh bị làm sao vậy hả? - Anh ổn, anh ổn, anh ổn mà.
Anh chỉ muốn có cảm giác thoải mái một chút, vậy thôi.
Đừng lo. Anh sẽ để lại cho cậu một ít.
"Thoải mái" hả? Thế sao anh không dậy đi?
Đi tắm rồi mặc quần áo vào, rồi đến bệnh viện đi.
Được rồi, được rồi, anh làm ngay đây, làm ngay đây.
À, con anh là một bé gái đấy.
Tên nó là Megan.
Theo tên của mẹ hả?
Ừ, theo tên của mẹ.
Giờ thì anh đi tắm đi. Anh bây giờ làm bố rồi đấy!
Nhẹ thôi. Tốt lắm. Tốt lắm.
Được rồi, thêm lần nữa.
Uh, Sawyer, hồi anh ở phía bên kia của hòn đảo,
anh có quen mấy người mới đó nhiều không?
Cũng tạm đủ, sao vậy?
Cô Libby đó có vẻ hay đấy.
Ý tôi là-- anh có thấy vậy không?
Whoa, anh có một mối tình "nho nhỏ" đang chuẩn bị "hé lộ" kìa, "Jabba".
- Không, tôi chỉ hỏi anh thôi mà. - Ừ, tôi biết là anh "hỏi" tôi rồi.
Thôi quên chuyện đó đi.
Anh sao thế? Anh cư xử cứ như hồi còn học trung học vậy.
Chà, xem ai kìa?
Hình như là Ana Lucia đang đi chuyến "tour du lịch" trị giá 20 đô.
Đây là lần thứ 3 tôi thấy họ đi ra từ khu rừng rồi đấy.
Cô nghĩ họ làm gì ở trong rừng?
Sao anh không tập luyện đi chứ hả, Sawyer?
Oh, quỷ thật.
Ê!
Ê! Đứa bé kìa!
Cứu!
Cứu với!
Đứa bé!
Aaron!
Aaron!
Chú tới đây! Chú tới đây, Aaron!
Không sao đâu.
Không sao đâu.
Giờ thì cháu an toàn rồi.
Sẽ ổn thôi. Không sao cả. Cháu ổn rồi.
Cháu ổn rồi. An toàn rồi.
Đừng sợ.
Mẹ?
Claire?
Thằng bé đang gặp nguy. Con phải cứu nó.
Thằng bé đang gặp nguy. Con phải cứu nó. Con phải cứu nó.
Thằng bé đang gặp nguy. Anh phải cứu nó, Charlie.
Charlie, chỉ có anh mới cứu được nó thôi. Anh phải cứu nó.
Charlie?
Anh đang làm gì thế?
Sao cơ?
Anh đang làm cái gì vậy hả anh bạn?
Chuyện gì xảy ra vậy?
Nửa đêm nửa hôm, anh làm gì với đứa bé vậy?
Tôi không biết.
Cứu! Ai đó bắt mất con tôi rồi!
- Claire, chuyện gì thế? - Tôi không biết! Aaron đâu mất rồi!
Không sao đâu! Chúng tôi ở đây!
Thằng bé không sao chứ?!
- Nó có ổn không?! - Claire...
Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra. Tôi xin lỗi.
Tuy nhiên, thằng bé vẫn ổn.
Tôi nằm mơ là--
"Dừng" hả?
Tôi không biết, anh bạn. Chẳng phải anh cần 21 điểm sao? Tôi nghĩ anh nên "lấy" thêm.
Nhưng nếu tôi lấy phải con 6 thì tôi sẽ bị quá số điểm 21.
Làm sao mà anh biết được?
Chà, tôi không biết, nhưng anh phải giả dụ như là tôi sẽ bị thế.
Tại sao?
Ái chà chà, xem ai đi tới "hiệu giặt tự động kìa".
Nào, "xúc tiến" đi chứ.
Tôi chắc chắn là anh có "cả núi" tâm tư tình cảm cần giãi bày phải không, "Jethro"?
Tôi chỉ chờ đợi thời cơ của mình mà thôi.
Chà...
Thời cơ của anh chính là lúc này đấy, "Hoss".
Chào Libby!
Chào anh.
Này, John. Chúng ta nói chuyện một chút nhé?
Ừ, chuyện gì thế, Charlie?
Ông có nghe nói về chuyện xảy ra tối qua không?
Nếu ý anh là anh mang đứa bé ra khỏi lều của Claire vào giữa đêm,
thì có, tôi có nghe.
Toàn bộ là một sự hiểu nhầm, John. Tôi chỉ bị mộng du thôi.
Tôi không biết tại sao hay làm thế nào--
Thế anh muốn tôi làm gì hả Charlie?
Tôi hy vọng là ông có thể nói chuyện với Claire giúp tôi.
Ông biết đấy, nói vài lời tốt đẹp.
- Anh có "dùng" không? - Sao cơ?
Heroin. Anh có dùng lại không?
Kate thấy một con ngựa-- thì không sao.
Khá nhiều người thấy Walt đi lảng vảng trong rừng.
Nhưng khi là Charlie, thì chắc hẳn là đã dùng ma túy, phải không?
Thật buồn cười là anh không trả lời thẳng vào câu hỏi.
Ông còn nhớ chiếc máy bay chứ, John?
Chúng tôi đã đốt nó, Eko và tôi.
Chúng tôi đã đốt hết-- cả heroin, cả những bức tượng. Tất cả đều đã bị phá hủy.
- Tất cả? - Tất cả.
Niềm tin là một thứ rất khó để lấy lại.
Claire cần thêm thời gian.
Anh nên để cô ấy và đứa bé được yên một thời gian.
Anh làm được chứ?
Trông anh xanh quá.
Thôi đi. Anh ổn mà.
Được rồi, hãy thử thêm lần nữa.
Này, hãy tỉnh táo lên được chứ? Đừng quên là chúng ta rất cần vụ này.
Cho tôi tách trà. Thế các "nàng" đã xong chưa hả?
Ừ, chúng tôi sẵn sàng rồi. Bắt đầu thôi.
Đừng có diễn hỏng nữa nhé.
Cám ơn.
No comments yet. Be the first to leave one.