Οι πρώτες 200 γραμμές.
Giơ hai tay cao lên chút đi!
Sao anh có thể sờ soạng lung tung trên người tôi chứ?
Đừng nói nhảm nữa, tôi không sờ thì sao biết được
trên người cô có giấu thứ không nên mang không.
Cô gái à, cô đừng cử động lung tung nữa.
Anh à, mua một quả lê đi.
- Ngọt lắm đó. - Không mua, không mua, không mua.
Mua một quả đi, ngọt lắm đó.
Tránh ra!
Anh không mua thì thôi, sao lại va vào quầy hàng của tôi?
Không phải là tôi va vào.
Tôi nhìn thấy là anh va vào mà, đền lê cho tôi.
Tránh ra!
Có phải anh muốn đánh nhau không hả?
Anh làm gì vậy?
Làm gì đó?
Giơ hai tay lên!
Để làm gì?
Kiểm tra lục soát người.
Kiểm tra thì nhất định phải lục soát người sao?
Cũng mạnh miệng đó.
Dẫn cô ta đi!
Tôi cũng không phạm pháp dựa vào đâu mà bắt tôi?
Con ranh con, đầu cô có vấn đề rồi.
Anh buông tôi ra!
Tôi đền... tôi đền cho anh còn không được sao?
Không kịp nữa rồi.
mà các người lại không đón được.
Các người còn quay về đây làm gì?
Nổ súng?
Nổ súng thì sao chứ?
Sợ bị bắn chết à?
Lão gia,
lúc đó ở bến tàu vô cùng loạn,
chúng tôi đến bóng của cô Đinh
cũng không nhìn thấy.
Cậu còn ngụy biện với ta à?
Một người sống sờ sờ như con bé có thể mọc cánh bay đi sao?
Vậy chúng tôi lập tức tới bến tàu một lần nữa.
Mau đi đi!
Lão gia!
Cô Đinh đến rồi.
Bác ơi!
Dịch Thanh,
cuối cùng cháu cũng đến rồi.
Bác đợi sốt ruột lắm đúng không?
Nghe nói có vụ nổ súng ở bến tàu.
Đám người vô dụng này
không đón được cháu đã quay về đây rồi.
Bác đang mắng bọn họ đây.
Đều tại cháu, ở bến tàu hỗn loạn một cái
là cháu cũng không để ý đến việc tìm xe nữa,
chạy lung tung một hồi.
Đón một chiếc xe kéo về đây luôn.
Nguy hiểm quá đi!
Nếu gặp phải người xấu thì sao?
Bác biết ăn nói thế nào với mẹ cháu chứ?
Đã khiến bác lo lắng rồi.
Nhưng từ nhỏ cháu đã đi khắp nơi cùng cha cháu,
gặp nhiều người xấu lắm rồi.
Cháu không sợ đâu.
Hơn nữa,
cháu còn đeo bùa hộ mệnh mà bác cho cháu bên mình mà.
Đến khách sạn Đông Á một chuyến.
Buổi tối sẽ có một lô hàng mới từ quê đến.
Cậu đi nhận đi.
Vốn phải do tôi đi nhận lô hàng này,
nhưng tối nay đột nhiên có một cuộc họp khẩn cấp.
Tôi là người triệu tập,
bắt buộc phải tham gia,
vậy nên nhiệm vụ này giao cho cậu đó.
Nhớ kỹ,
đừng bật đèn.
Sau khi đến nơi
kéo rèm cửa sổ ngoài cùng bên trái của căn phòng ra.
Đây là tín hiệu an toàn.
Mặc dù anh ta không quen biết cậu,
nhưng chỉ cần cậu lấy cái này ra
nhưng chỉ cần cậu lấy cái này ra
thì anh ta sẽ giao đồ cho cậu.
Đó là một ít trang sức vàng bạc thu được
từ trong tay đám cường hào ác bá ở quê.
Trong đó có một tờ danh sách.
Sau khi kiểm tra thấy không có sai sót
thì cậu hãy đưa chìa khóa cho anh ta.
Sau khi lấy được đồ thì cậu đừng về nhà nữa,
hãy ở lại khách sạn Đông Á một đêm.
Mười giờ sáng mai
chúng ta vẫn gặp nhau ở đây.
Mời dùng tự nhiên.
Bác ơi!
Chỉ có hai người chúng ta ăn cơm
mà sao có nhiều món thế ạ?
Dì Tuệ Phân của cháu
đã ra đi ba năm rồi.
Thượng Cần đi Mỹ cũng hơn hai năm rồi.
Trong nhà vắng vẻ,
có cháu ăn cơm cùng bác
bác vui lắm.
Ăn nhiều vào.
Ăn đi!
Anh Thượng Cần cũng sắp học hành thành tài về nước rồi đúng không ạ?
Đến lúc đó trong nhà sẽ náo nhiệt thôi ạ.
Nó ấy à,
trước giờ đều coi thường việc làm ăn của bác.
Bác
cũng không trông chờ vào nó nữa.
Không nhắc đến những điều này nữa.
Hay là nói về nhà cháu đi.
Trong thư mẹ cháu nói với bác rằng
cháu đến Thượng Hải
là để tìm Dịch Minh.
Có phải đã có manh mối gì rồi không?
Năm trước
bác tới Ninh Ba dự đám tang cha cháu,
mẹ cháu có từng nhờ bác.
Bác cũng đang nghe ngóng,
nhưng vẫn chưa có tin tức gì cả.
Bác nghi ngờ là nó đã rời khỏi Thượng Hải rồi.
Lần này cháu nhất định phải tìm được anh ấy.
Bác không biết đâu.
Bởi vì mẹ cháu là vợ bé,
mẹ cả và anh cả
vẫn luôn coi thường mẹ con cháu.
Sau khi cha cháu qua đời
lại càng táo tợn hơn.
Hai năm nay ngày nào mẹ cháu cũng mong anh hai quay về,
chính là hy vọng có một người đàn ông chống lưng.
Cái thằng Dịch Đình này đúng là không hiểu đạo lý.
Vợ bé của cha cũng là mẹ mà.
Sao lại không biết lễ phép như thế chứ!
Mẹ cháu vẫn luôn bị ức hiếp,
con trai của mình lại không ở bên cạnh
đương nhiên là rất sốt ruột.
Nhưng mà
bác hiểu tính cách của Dịch Minh.
Cho dù có tìm được
chưa chắc nó đã chịu quay về.
Anh hai cháu là người thẳng thắn
nhưng không có ý xấu.
Nếu anh ấy biết cha cháu qua đời sắp được một năm rồi,
cho dù có hận cha thế nào
cũng không đến mức không đến viếng mộ đâu.
Điều này thì bác tin.
Thực ra
trong lòng cha cháu vẫn rất thích Dịch Minh đó.
Cháu đừng thấy lúc còn sống trong thư ông ấy viết cho bác
luôn mắng Dịch Minh là đứa con bất hiếu.
Thực ra
ông ấy lo nó trẻ tuổi,
sợ nó bị chủ nghĩ gì đó của đám giặc Đảng Cộng sản mê hoặc
rồi làm ra chuyện gì đó không nên làm.
Thế thì sẽ phải rơi đầu đó.
Anh ấy đã đưa ra ám hiệu giao hàng
mà người lại không xuất hiện.
Tình huống như này
chưa bao giờ xảy ra cả.
Bị bắt trên đường đến rồi?
Nếu bị bắt
thì nhân viên tình báo của chúng ta sẽ thông báo cho tôi.
Tôi lo rằng
là một loại tình huống khác.
Bị anh ta nuốt riêng rồi.
Cậu đi làm trước đi.
Tôi đến nhà anh ấy một chuyến.
Như thế đâu có được.
Bây giờ không rõ tình hình.
Nếu anh ta đã bị bắt,
cho dù không phản bội
thì kẻ địch cũng sẽ đặt bẫy trong nhà anh ta.
Chị qua đó, quá nguy hiểm rồi.
Để tôi đi thì hơn.
Cậu đi thì không nguy hiểm chắc?
Dù sao thì anh ta cũng không quen biết tôi.
Tôi sẽ điều tra rõ tình hình.
Đến chỗ Lão Lâu nhận khẩu súng đi,
đề phòng ngộ nhỡ.
Chuyện ngày hôm qua đã được đăng lên báo rồi.
Lúc Số 3 đến trả súng có nói
cấp trên vẫn còn tranh cãi
về phương án hành động đó.
Ông chủ.
Máy ảnh có còn sửa được không?
Màn chập của chiếc máy ảnh này của cậu
bị mài mòn quá nghiêm trọng,
phải thay một cái khác.
Xin hãy đợi một lát.
Cô à,
cô muốn chụp ảnh sao?
Không sao đâu, tôi có thể đợi.
Anh tiếp đón cô gái này trước đi.
Tôi hút điếu thuốc.
Được, cảm ơn.
Anh xem anh có quen người này không?
Người đến chỗ tôi chụp ảnh thật sự là quá nhiều rồi,
tôi không nhớ nữa.
Tôi thấy trên bức ảnh này
có in tên cửa tiệm của các anh
nên muốn đến để thử vận may,
xem có thể tìm được anh ấy không.
No comments yet. Be the first to leave one.