Οι πρώτες 200 γραμμές.
MỘT BỘ PHIM CỦA NETFLIX
NĂM 1881, KHU QUẢN HẠT BENGAL, ẤN ĐỘ
Này, sao lại ném hoa thế?
Lại đây nào.
Bulbbul!
Bulbbul à!
Bulbbul!
Bulbbul!
Con bé đi đâu rồi?
Bắt được rồi!
Lại trèo cây!
Mợ ơi, ai vậy?
Dù hơi nhếch nhác...
nhưng nhà ta vẫn sẽ bắt.
Này!
Anh đó nói đúng mà.
Mợ phải sửa soạn lại cho con.
Mợ ơi, sao con phải đeo nhẫn ở chân?
Bởi vì, có một huyệt ở đây,
nếu không đè vào đấy thì các cô gái thường sẽ bay đi mất.
Giống như chim ạ?
Không. Làm vậy là để kiểm soát con thôi.
Mợ ơi.
"Kiểm soát" là gì ạ?
Mợ ơi!
Bố ơi. Mợ ơi!
Gì vậy, con điên?
Chắc là em ấy bị giật mình.
Mợ à!
Mợ ơi!
Em muốn nghe kể chuyện không?
Chuyện có đáng sợ không?
Có.
Vậy thì được.
Ngày xửa ngày xưa,
có một phù thủy nọ.
Cô ta sống trên cây.
Trong rừng sâu tăm tối...
Bàn chân của cô ta bị xoắn ngược.
Con quỷ khát máu đó đã chờ...
và đợi mãi để đến ngày...
khi công chúa đến...
để có thể nuốt chửng cô ấy.
Búp bê à!
Mahendra!
Anh cấm em vào đây rồi mà?
Búp bê à...
Binodini,
không quản nổi chồng mình sao?
Ông chủ, xin tha tội!
Mahendra...
Em trai anh...
rất trẻ con.
Anh ấy đâu?
Ai?
Chồng của em.
Chính là anh.
Không. Anh to thế này. Anh ấy nhỏ mà.
Anh ấy ở trong kiệu cùng em.
Kể chuyện cho em nghe.
Anh ấy tên...
Satya.
Khi lớn lên, em sẽ biết được
chồng và em chồng khác nhau thế nào.
20 NĂM SAU
Chậm lại đi!
Xin lỗi, ngài Satya.
Nơi này không an toàn đâu. Nguy hiểm lắm.
Có cô ta ở đây.
Ai?
Mụ phù thủy ấy.
Ngài tỉnh rồi sao?
Cứ ngủ đi. Tôi sẽ gọi ngài dậy khi ta đến trang viên.
Chị dâu tôi ngủ rồi à?
Vâng.
Tôi dọn bữa tối nhé?
Thôi, không cần.
Bà chủ, xin đừng giận.
Quá muộn rồi.
Và cô vợ đầu khốn khổ của anh sẽ làm sao?
Họ sẽ sống với nhau như chị em.
Đi đi.
Nếu cô ấy phải chịu rắc rối gì, anh phải giải trình với tôi.
Chị đã biết chỉ đạo rồi đấy.
Một.
Hai.
Ba.
Bốn.
Năm.
Sáu.
Bảy. Tám.
Chín.
Mười.
Mười một. Mười hai.
- Mười ba... - Rồi sao?
Rồi sau đó, mụ phù thủy thổi tắt những ngọn nến ở trong...
phòng công chúa...
Đồ ngốc!
Rồi sao nữa?
Cô ta bước đến bên giường công chúa, và rồi...
Em đến thăm bọn chị à?
À! Chị hiểu rồi! Em đến kiểm tra tài sản thừa kế của mình, phải không?
Chị dâu à.
Đã năm năm rồi không hề nghe tin em.
Làm sao mà em đột nhiên nhớ đến chị?
Em đã viết thư đến anh cả,
và hỏi thăm về chị.
Anh cả không hề trả lời.
Ba năm trước, em đã muốn về...
khi anh Mahendra...
bị giết.
Họ nói rằng...
phù thủy đã giết cậu ấy.
Và chị tin vào điều vớ vẩn đó sao?
Không.
Là do Binodini nói thế.
Nhiều thứ đã thay đổi sau năm năm nhỉ?
Đến anh cả cũng bỏ nhà đi...
Có chuyện gì vậy?
Em muốn đi gặp Binodini không?
Chị dâu Binodini!
Là em trai.
Nữ thần đã không đối xử tốt với chị.
Em sao vậy?
Sao em lại có thể vừa đọc kinh vừa nguyền rủa thần linh?
Lời cầu nguyện mà như là than thở.
Em đã dành cả đời để cầu nguyện...
Và nhìn xem...
đổi lại em được gì.
Chị đang say sưa cầu nguyện vào ngày phù thủy giết Mahendra.
Giờ thì đến cả người chết vì bị sốt
thì người ta vẫn đổ lỗi cho phù thủy.
Này!
Mahendra bị sốt? Thật sao?
Anh ấy nằm đó ngập trong máu của chính mình.
Chị thấy hết mà.
Chị dâu à.
Nghe giống bị thú tấn công lắm.
Chị có nhớ anh Indranil đã từng
kể về một kẻ ăn thịt người không?
Có những vết máu hình chân xoắn ngược
trên sàn nhà.
Là phù thủy mà.
Lại câu chuyện vớ vẩn đó.
Vương quốc ta bấy giờ chưa hề có phù thủy.
Tự dưng từ đâu mà có?
Từ trên cây.
Này!
Rồi sao nữa?
Cô ta bước đến bên giường công chúa, và rồi...
Cả hai làm gì trong phòng tối vậy?
Em chồng à, sao em cứ làm hỏng mọi thứ?
Ôi, xin lỗi bà chủ,
em chỉ đến để nói rằng chồng chị đang gọi chị.
Để làm gì?
Em không biết.
Dù em là người chăm sóc anh ấy,
nhưng anh ấy vẫn cứ muốn chị.
Chẳng biết sao mà
anh ấy cứ đòi Bulbbul thôi.
Làm sao có thể nói với anh ấy
rằng Bulbbul vợ anh ấy chỉ thích Satya thôi.
Cô ta ngủ ban ngày.
Rồi đi săn vào ban đêm...
Được thôi.
Em sẽ đi săn vào ban đêm vậy.
Chị nghĩ Binodini sẽ chỉ vừa ý khi nào em đã nhồi xác và treo đầu phù thủy
lên tường cùng những chiến tích khác.
Hổ này.
Nai này.
Phù thủy này.
Cô gái nhỏ đáng yêu em từng biết biến đâu mất rồi nhỉ?
Chị đã làm gì cô ấy vậy?
Chị nuốt chửng.
- Chị dâu tôi đâu? - Ở hiên dưới lầu.
Anh mê mệt đôi chân của tôi rồi.
Cô tinh mắt lắm.
Này, em đã gặp bác sĩ Sudip chưa?
Bác sĩ?
Mọi thứ vẫn ổn chứ?
Ừ.
Anh ấy ghé qua chơi thôi.
Tôi xin phép đi đây.
Phải đi kiểm tra cô ấy.
Khi nào thầy ấy mới chịu sửa đổi?
Thầy nào?
Thầy Dinkar.
Anh ta là người tốt mà.
Những đốt xương gãy của vợ anh ấy lại nói khác.
Cô ấy cũng hết thuốc chữa. Cứ nói rằng,
"Tôi bị ngã cầu thang".
Có khi đúng là vậy.
Ở đây chỉ có một căn nhà duy nhất có cầu thang.
Chào bà chủ.
Đã nói anh bao nhiêu lần rồi, đừng gọi tôi là "bà chủ".
Xin vâng lời, bà chủ.
Anh muốn đi săn cùng ngài đây không?
Tôi chỉ biết cứu mạng,
không biết lấy mạng đâu.
Chào ngài.
No comments yet. Be the first to leave one.