Οι πρώτες 200 γραμμές.
Ma ma.
Hôm nay ăn đậu phụ được không?
Được, vậy thì đậu phụ đi.
Mua thêm con gà về,
nấu cho đại cô nương, nhị công tử ít canh.
Con còn bảo lão Lưu Đầu,
để phần cho con ít cá tươi nữa.
Đi thôi, đi.
- Ngoan nhé. - Người yên tâm ạ.
Chúng ta đi chơi thôi, đi chơi thôi.
Trông cẩn thận, đừng chạy lung tung.
Biết rồi ạ.
Yêu tinh.
Ta sẽ không rời khỏi cái cửa này một bước nào,
xem cô còn giở được trò gì.
Hay, hay, hay.
Xem này. Đây đều là hàng thượng đẳng.
Cả bên này cũng vậy. Xem đi, xem đi.
Chất liệu này được lắm đấy.
Ở đây chơi nhé.
Chờ tỷ tỷ nhé. Bà chủ, giúp ta trông một chút nhé.
Được thôi.
Chắc chắn xứng làm của hồi môn cho Dư tam cô nương.
Bà chờ chút, ta lấy cho bà xem.
Chờ một chút.
Đây không phải Triệu nương tử của Dư gia sao?
Triệu nương tử vạn an.
Hôm nay may mắn được gặp.
Sau này đều là người một nhà. Nể mặt đi uống tách trà đi.
Người một nhà cái gì?
Ta là tỳ nữ ở chỗ thiếp thất của Cố gia, Tiểu Thúy.
Chẳng mấy khi gặp nương tử,
chúng ta đến Phàn lâu uống chút trà.
Sau này cùng đến Cố gia,
cũng phải chiếu cố lẫn nhau mới được.
Là người của bên đó hả?
Nương tử nhà cô lợi hại lắm.
Đến lúc đó có khi
phải nhờ cô chiếu cố ta đó.
Nương tử hà tất khách sáo như vậy?
Nương tử nhà ta thấp thỏm bất an,
chỉ mong tam cô nương có thể thông cảm.
Sau này nhất định sẽ răm rắp nghe lời,
dốc sức hầu hạ, quyết không lơ là.
Cái này là chút quà nương tử nhà ta biếu.
Nương tử nhà cô cũng hiểu chuyện.
Vương ma ma, ta đi uống tách trà nhé.
Lát nữa sẽ đến mua lụa sau.
Được, được, được.
Triệu nương tử, mời.
Dung Nhi, Xương Nhi.
Đi thôi, chúng ta đến Phàn lâu
ăn hoa quả, điểm tâm thôi, đi nào.
Tỷ tỷ, chúng ta đến Phàn lâu
ăn hoa quả, điểm tâm sao?
Đúng đó, đi.
Bọn chúng…
Đây là con của nương tử chúng ta với Cố công tử.
Ngoan lắm. Sau này,
nhất định sẽ như con ruột tam cô nương.
Thiếp thất các người còn dám sinh con à?
Còn là hai đứa nữa chứ.
Thể diện có đáng là gì?
Đại nương tử,
hai ta đều là người có con cái,
thiết nghĩ cũng hiểu được
tấm lòng của kẻ làm mẹ như ta.
Dù có thế nào,
ta cũng không thể bắt con gái mình đánh cược cả nửa đời sau của nó.
Phải, phải.
Vị tiểu nương tử này,
chắc các người cũng biết chứ?
Nội trạch còn chưa xử lý dứt điểm,
đã đến tận cửa của Dư gia ta.
Hầu gia.
Dư gia chúng ta tốt xấu gì cũng là thư hương thế gia,
dạy học rèn người.
Để người khác ức hiếp như vậy à?
Đại nương tử quá lời rồi.
Đó chỉ là một nữ tử lề đường.
Đợi tam cô nương gả đến rồi,
sẽ là nương tử chính thất quản lý nhà cửa.
Muốn tặng muốn bán, muốn đánh muốn mắng,
đều được hết.
Đúng, đều được hết.
Như vậy là nói chuyện đùa rồi.
Cho dù có lai lịch thế nào, danh phận gì,
được nuôi dạy ở nhà, hay là bên ngoài nuôi dạy,
chỉ cần được yêu thương,
thì là người trong lòng.
Dư gia chúng ta còn chưa qua cửa,
đã phải xử lý một đống việc này.
Vậy có được không?
Không được.
Ta nói với hai vị vậy thôi.
Vị tiểu nương tử này,
lợi hại lắm đó.
Dư gia chúng ta, không chỉ có một lần
chịu khổ vì cô ta đâu.
Nếu không xử lý gọn gàng,
sau này Yên Hồng nhà ta
cho dù có ở trong nhà
nuôi dạy thêm năm năm,
Dư gia ta cũng nuôi được.
Ý của đại nương tử là
đến cả bọn trẻ cũng phải xử lý sao?
Ta chẳng có ý gì cả.
Chỉ là,
vẫn nên làm cho gọn gàng thì tốt hơn.
Dư đại nương tử nói phải lắm.
Đuổi đi là đúng rồi.
Vậy được, nghe theo đại nương tử.
Sẽ xử lý tất cả gọn gàng.
Để Tam cô nương an tâm gả qua đây.
Được, có câu này
của Hầu gia và đại nương tử,
trong lòng ta đã nhẹ nhõm hơn rồi.
Hay là thế này đi.
Chúng ta mời nhị công tử qua đây,
chứng kiến, gật đầu đồng ý.
Ta có về thì cũng yên tâm
trả lời Dư đại nhân nhà ta.
Đại nương tử.
Hai chúng ta đã nói rồi.
Xử lý được đương nhiên là sẽ xử lý.
- Đúng. - Cứ yên tâm đi.
Hầu gia. Ta cũng không phải người nhiều chuyện.
Chúng ta cũng biết
nhị công tử nhà các vị,
trong phủ Đông Kinh này,
là nhân vật rất có tiếng.
Rất hay làm theo ý mình.
Nếu công tử không đồng ý,
vậy mấy người chúng ta,
đừng ở đây tốn thời gian nữa.
Chẳng trách công tử,
muốn về lấy lại những thứ này.
Thật là đẹp.
Những thứ này đều là,
của hồi môn năm đó của mẫu thân ta.
Bây giờ đã bị dùng không ít rồi.
Cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Ta nghĩ nếu phải thành hôn ra riêng,
chi bằng đem những thứ này đi,
về sắp xếp ổn thoả trước.
Sau này, chọn vài món
để trong rương sính lễ.
Cũng là tâm nguyện của mẫu thân ta.
Công tử,
miếng vải này,
nhìn không tốt bằng cái khác.
E là không thể làm sính lễ.
Mắt của ngươi,
từ khi nào mà học được cách nhìn đồ thế?
Sau này ta không còn tiểu nương nữa rồi.
Cái này tặng cho huynh.
Đại ân đại đức vĩnh viễn không quên.
Cái này không tặng, cứ cất đi.
Vâng.
Nhị công tử.
Hầu gia ở tiền sảnh gặp khách.
Mời công tử qua nói chuyện.
- Phụ thân. - Đưa thiếp thất đó của con đi đi.
Hôm nay đưa đi luôn.
Gì cơ?
Nhị lang.
Dư đại nương tử đã biết rồi.
Con vẫn nên đuổi nữ nhân đó và bọn trẻ đi đi.
Như vậy nhân duyên của con
với Dư gia mới thành.
Mẫu thân đừng vội.
Đại nương tử, chuyện của Mạn nương
người sớm đã biết rồi.
Hôm nay vì sao đột nhiên tới đây?
Nếu còn có hai đứa con,
thì là một chuyện khác rồi.
Đại nương tử, mời ra nói chuyện riêng.
Công tử, ở đây nói đi.
Vừa hay Hầu gia và đại nương tử
cũng ở đây làm chứng.
Mong đại nương tử minh xét.
Người thiếp đó của ta,
yếu đuối, không thể tự lo liệu.
Nếu ta buông tay,
chỉ sợ nàng ấy không thể sống tiếp.
Người xem mỗi sinh mệnh đều được trời cao che chở,
nể tình nàng ấy đã sinh hai đứa con cho ta,
cho nàng ấy vào nhà,
cho nàng ấy danh phận đi.
Ta xin dùng ba trại muối
sang tên cho tam cô nương,
để bù đắp.
Ba trại muối?
Đúng vậy.
Mỗi trại muối sẽ thu về được 9 nghìn lượng mỗi năm.
Mong đại nương tử rộng lượng khai ân.
Công tử, nếu cậu không nói
lời vừa rồi,
ta vẫn bắt cậu đuổi
nữ nhân và bọn trẻ kia.
No comments yet. Be the first to leave one.