Die ersten 200 Zeilen.
Cậu biết vấn đề của Hollywood là gì không ?
Họ làm ra những thứ đáng vứt vào sọt rác. Không đáng tin. Quá tầm thường.
Tôi chẳng phải một nhà làm phim nổi tiếng...
...hay đang cố múa rìu qua mắt thợ.
Không, rất dễ dàng để loại bỏ những diễn viên tồi, đạo diễn dở...
...để làm cho các bộ phim trở nên hoàn hảo hơn bao giờ hết.
Không, tôi đang nói về tính thực tế. Thiếu tính thực tế.
Đó không phải một điều quan trọng trong điện ảnh Hoa Kỳ ngày nay.
Lấy Dog Day Afternoon làm ví dụ. Có thể nói là tác phẩm xuất sắc nhất của Pacino.
Chỉ thua Scarface và Godfather I
Một kiệt tác về tài đạo diễn, đáng để đời của Lumet.
Diễn xuất, đạo diễn, kịch bản, tất cả đều hoàn hảo. Tuy nhiên...
...họ đã không làm hết sức.
Nếu như trong Dog Day, Sonny muốn chạy thoát ? Thực sự muốn trốn thoát thì sao ?
Đấy, đó mới là cái phức tạp. Nếu hắn bắt đầu giết hết con tin ngay lập tức ?
Không tính người, không chùn tay.
"Đáp ứng yêu cầu của tao, hoặc con bé tóc vàng kia ăn một viên kẹo đồng vào đầu." Bùm, xong.
Sao, vẫn không hiểu ? Thôi nào.
Thành phố sẽ phải mất đi bao nhiêu công dân vô tội...
...để đổi lại vài tên chính trị gia đang bị bắt giữ ?
Và đây là năm 1966. Không CNN. Không CNBC. Chưa hề có Internet.
Lướt đến hôm nay. Cùng một tình huống đó.
Các phương tiện truyền thông sẽ loan tin trong bao lâu ? Chừng vài giờ.
Sẽ là vấn đề nóng hổi nhất từ Boston đến Budapest.
Mười con tin chết.
Hai mươi, ba mươi.
Thật tàn nhẫn. Bùm, bùm. Người này nối tiếp người kia.
Tất cả đều công nghệ cao, tự động hóa. Anh có thể gặp vấn đề thần kinh.
Tất cả vì cái gì ? Xe buýt, máy bay ?
Vài triệu đôla được liên bang bảo hiểm ?
Tôi không nghĩ vậy, nhưng...
...chỉ là một ý nghĩ.
Ý tôi là, đó không phải...
...vấn đề thực tế của điện ảnh, nhưng...
...nếu, thì sao?
- Có một vấn đề với bộ phim đó. - Thật sao ?
- Nó không thể thực hiện được. - Tại sao ?
- Khán giả thích kết thúc có hậu. - Pacino tẩu thoát với toàn bộ tiền.
Thay đổi giới tính và sống hạnh phúc mãi về sau.
- Thế là không ? - Không.
Sao nữa ?
Chính nghĩa thắng hung tàn. Đó là quy luật tự nhiên.
Cách nào đi chăng nữa, anh ta vẫn phải thua.
Chà, cuộc sống đôi khi vẫn khác với tưởng tượng.
Thôi, tôi phải đi đây.
Đã đến lúc.
Cảm ơn vì ly Cafe.
Stan ! Đến lúc đi làm rồi. Đi thôi nào ?
Tránh ra. Tôi sẽ không nhắc lại.
Góc bắn của tôi rất thuận lợi.
Đội bắn tỉa, không manh động.
Được rồi. Giờ thì sao?
- Đừng lo, mọi người... Mọi chuyện sắp kết thúc. - Xong cô ta chưa ?
- Xong rồi. - Đưa ra ngoài.
Đừng lo, cô sẽ ổn thôi. Mọi chuyện rồi sẽ như trước.
Quay lại.
Đội Giải Cứu, đi thôi. Ai ở trên mái ?
Đội bắn tỉa, các anh hãy sẵn sàng chờ lệnh.
Cô đang làm tốt lắm. Cứ bình tĩnh. Nhìn ra kia, kia, và kia.
Tất cả sẵn sàng bắn.
- Ông đang làm gì thế ? - Đang giải quyết việc này !
Đừng đùa với gã đấy. Ông sẽ giết hết những người kia !
Chúng ta có 2 đội trên mái nhà. Một đội ở đằng kia.
Tăng gấp đôi đội này lên. Đó là góc bắn tốt nhất.
Không nói gì. Chỉ nghe.
Mỗi người trong tất cả 22 con tin đều được bọc quanh 9kg thuốc nổ C4...
...và 6.8kg bi sắt.
Biến chúng thành những quả bom bi di động lớn nhất.
Chuyển sang ánh sáng xanh rồi.
Tôi đang nghe điện thoại của gã này !
Tôi chán chơi với thằng khốn này rồi !
Quanh cổ chúng là một vòng cảm ứng điện tử, như vòng đeo chó.
Chó thường đi quanh vườn và làm bậy. Ở đây cũng vậy.
Cái ngân hàng này sẽ là vườn, vậy đừng có đùa với tao.
Johnson, anh và đồng đội di chuyển qua mấy cái xe kia.
- Dừng lại ! - Lùi lại !
- Lùi lại. - Dừng lại ngay.
Anh ta sẽ bắn...Anh ta sẽ bắn...
Chết tiệt.
Tóm lấy cô ta.
Đi.
Không. Thả con tin ra.
Không. Thả con tin ra.
Mất cô ta rồi. Vào nhanh.
Không, không...Thả cô ta ra. Thả cô ta ra.
Thả con tin ra.
Cứu tôi !
Thả cô ta ra... Thả cô ta ra !
- Lạy chúa. - Chết tiệt. Nhanh lên.
- Anh sẽ vào bao lâu ? - Một tuần.
- Đi chơi hay công việc ? - Hy vọng được cả hai.
- Anh làm gì ? - Tư vấn viên.
Xin lỗi ?
Cô cẩn thận được không ? Thứ đó đắt lắm đấy.
- Chuyện này sẽ mất bao lâu? - Vài phút.
Ngồi xuống đi. Tôi sẽ quay lại ngay.
Vài phút.
Này, anh ta đi đâu đấy ?
Đi lên trên. Cầu thang bộ.
Xin lỗi, ngài có thể.
Bình tĩnh nào, bình tĩnh.
Chuyện này rất quan trọng.
Nếu không tôi đã không hỏi ngài, thượng nghị sĩ.
Chúng tôi vừa nhận được tin báo Axel Torvaldsđã bị bắt khi đang làm thủ tục nhập cảnh.
- Khi nào ? - Cách đây 2 giờ.
Theo nguồn tin từ FBI, anh ta bị bắt bởi hải quan sân bay.
- Họ biết anh ta làm việc cho chúng ta ? - Chắc không phải.
Đó chỉ là một thủ tục nhập cảnh. Torvalds hoảng sợ. Họ đã gặp may.
Chuyện này không tốt tí nào. FBI đã biết gì chưa ?
Chưa biết gì cả. Anh ta từ chối nói tiếng Anh.
Đại sứ quán Phần Lan đã liên hệ với Bộ Ngoại Giao Mỹ.
- Vậy chúng ta có dàn xếp được không ? - Tôi không chắc chắn. Tôi vẫn đang tiếp tục làm.
Nhanh đi chứ... có ai đó mà nhúng tay vào...
...chúng ta sẽ mất hết.
Tôi hiểu, thưa thượng nghị sĩ.
Hiểu thì làm đi.
Ôi chao !
Cô là ai đây ?
- Tôi là Ginger. - Ginger ?
Thế Gilligan đâu ?
Đối với một người từng được FBI đánh giá là hacker nguy hiểm nhất nước Mỹ...
...trông anh chả giống tý nào.
Ngạc nhiên à ?
Tôi biết hết về anh rồi đó Stan.
Cô muốn nói gì thì nói đi ?
Chủ của tôi muốn gặp anh.
- Chết tiệt. - Anh dở môn này thật .
Cô đang làm tôi mất tập trung.
Đưa tôi cái đó nào.
Chỗ này trông bê bối quá, Stan.
Tôi mới vào đây 5 phút mà đã thấy ân hận rồi.
Cô đang phí thời gian vô ích, Chạm vào máy tính là tôi vào tù ngay.
Đã 2 năm nay tôi không bấm Enter, không kiếm quá 200 đô.
Nếu biết trước cô đến, tôi đã dọn dẹp và tắm rửa rồi.
Không phải tôi đến đây để nghe anh nói chuyện đâu.
Ông ấy trả tiền chỉ để được gặp anh.
Tôi phải đi làm.
Được thôi.
Công việc thu nhập khá đấy nhỉ.
Vậy...
...gần đây có nói chuyện với Holly không?
Ghét thật !
Alô ?
Melissa. Holly có nhà không ?
Sao anh lại gọi đến đây ?
- Tôi chỉ muốn nói chuyện với Holly. - Hôm nay thứ bảy. Nó đi tập đá bóng rồi.
Anh không được phép nói chuyện với nó.
Đừng làm thế, Mel. Làm như thế không tốt cho Holly đâu.
Anh làm gì mà biết thế nào là tốt cho con gái tôi ?
Anh ngồi tù suốt 2 năm vừa rồi.
- Mel. - Đừng gọi tôi thế nữa, Stanley.
Không, anh chỉ... Anh chỉ muốn nhìn thấy con gái mình.
Thế thì nó không muốn thấy anh đâu, Stanley.
Và tôi thề là nếu anh còn cố tìm cách liên lạc với nó...
...tôi sẽ ném anh vào ngục tối...
...cho anh biết thế nào là địa ngục Leavenworth trong 2 tuần
và trong thời gian đó...
...tôi sẽ thuê một lũ đầu trọc đến cày nát ngôi nhà của anh ra.
Cô có thể bắt con bé khỏi tôi...
nhưng cô không thể chia cách tình bố con chúng tôi được đâu.
Đừng hòng lung lạc tôi, Stanley.
Bây giờ Larry là bố con bé.
Larry là thằng đạo diễn phim con heo ở Nam California.
Larry tài trợ cho các hãng phim.
Tài trợ phim thì miễn là có lợi và không liên quan đến anh.
Đi chữa bệnh đi Stanley. Gặpbác sĩ tâm thần và nuôi một con chó.
Làm gì thì làm, tránh xa con tôi ra.
- Con cô ? Nó là con chúng ta. - Nó không bao giờ là con anh.
Quên Holly đi.
Cô còn làm gì ở đây ?
Tôi bắt đầu thấy chuyện này hết cả vui rồi đấy.
Ok, tôi sẽ vào thẳng vấn đề.
Nếu anh muốn lấy lại con gái, thì liệu mà nghe.
Đương nhiên là trừ khi anh vẫn muốn chui rúc ở đây, làm một kẻ thất bại...
...Và để con gái mình lớn lên và đi đóng phim của bố dượng.
Xin đừng lầm tuổi thơ của cô với con gái tôi.
Anh hãy nhìn lại anh đi, Stanley.
Trong vòng 20 tháng, anh đã kiện 6 lần...
và lần nào cũng bị tòa bác hồ sơ.
Tình cảnh không tốt đâu anh bạn.
Thuê một luật sư giỏi nhất nước để cãi và lấy lại con gái thì hết bao nhiêu ?
Rất nhiều. Lại đây nào.
Lại đây !
Đồ phản bội.
Nó sẽ giúp anh bắt đầu lại.
Một trăm ngàn.
Anh có mất gì đâu Stan ? Ông ấy chỉ muốn gặp anh.
Một lần thôi. Anh không thích công việc...
...thì bỏ về.
- Chỉ có thế ? - Chỉ có thế. Và số tiền đó là của anh.
Hắn nói gì thế ?
Được rồi,
Thân chủ của ông là thủ phạm của 24 vụ vi phạm về điện toán...
...ở 7 quốc gia khác nhau.
Anh ta có hộ chiếu Phần Lan.
Phần Lan không nhìn nhận những lời buộc tội đó.
Có thấy lá cờ Phần Lan trên tường không anh bạn trẻ ?
- Hắn nói gì ? - Hắn nói IKEA là của Thụy Điển.
Thì ra hắn hiểu tiếng Anh.
- Để tôi nói chuyện với hắn một lát. - Nhường cả cho anh đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.