Shining Through

Shining Through

Download Vietnamese Untertitel

Release Info

Shining Through 1992 1080p BluRay REMUX AVC DTS-HD 5 1-FGT HDViet
Ein Kommentar von PhucLinh
Bộ phim Câu chuyện một điệp viên

Tags

BluRay
1080
TS
HD
REMUX
Veröffentlicht am: 2020-07-22
Downloads: 57
Hörgeschädigt: No

Vietnamese Untertitel-Vorschau

Die ersten 200 Zeilen.

CÂU CHUYỆN MỘT ĐIỆP VIÊN

Dựa trên tiểu thuyết của Susan Isaacs

- Cậu có nước không? - Chắc rồi. Lấy tôi ly nước được chứ?

Coi chừng bước chân.

Charles Goodwin, Linda Voss.

- Rất hân hạnh được gặp bà. - Rất vui được gặp anh.

- Tôi ngồi đâu nhỉ? - Ngồi đây là được rồi.

Nước đây rồi. Bà uống đi. Nếu như bà cần thêm gì nữa, thì tôi sẽ giúp cho.

Tôi không thực sự chắc tôi sẽ có thể làm chuyện này.

Hãy cứ thư giãn ngồi đối diện tôi và trả lời câu hỏi của tôi.

- Tôi chưa từng làm chuyện này trước đây. - Tôi hứa là dễ dàng thôi.

- Bà khỏe không? - Khỏe.

Đã kiểm tra bộ phận âm thanh chưa?

Ta có thể dành vài lời-cho bộ phận âm thanh được chứ?

- Tôi nên nói gì đây? - Nói gì cũng được.

Tôi đã luôn có cái miệng lớn như vậy. Bây giờ tôi không biết phải nói gì đây.

Một chút nữa, làm ơn?

Nói thật với anh, tôi không biết liệu tôi có nên làm việc này không.

Mọi người nói với tôi rằng tôi nên đi. Họ nói "Đó là đài BBC và họ sẽ làm vậy đúng không?

- Tôi hứa chúng ta sẽ làm vậy. - Tốt rồi!

Hãy thư giãn đi. Đã sẵn sàng chưa?

- Đây là sản phẩm của đài BBC. Cuộc phỏng vấn... - Anh muốn sổ lưu niệm không?

Chúng ta sẽ bàn chuyện đó sau đã. Chúng tôi sẽ có vài đoạn phim và ảnh tư liệu.

- Tôi hiểu rồi. - Nếu chúng ta có thể hoàn thành về cuộc đả kích.

- Sao cơ. - "Nước Đức của Hitler...?

- Đoạn phim nào cơ? - Bà sẽ thấy khi nó kết thúc. Tôi hứa đấy.

- OK? - Xin lỗi.

"Nước Đức của Hitler, Phần 5: Phụ nữ trong thời chiến? Đánh dấu.

Thả lỏng người đi. Bà cứ thong thả thời gian đi.

- Tôi bắt đầu được chưa? - Kể tôi nghe về chiến tranh đi.

Lần đầu bà quan tâm đến nó là lúc nào?

Các bộ phim.

Chúng đây rồi.

Những bộ phim đề tài chiến tranh. Mọi bối cảnh được quay ở Đức.

Không quan tâm nếu đó là Chiến tranh thế giới thứ nhất hay lần thứ hai.

Tôi đặc biệt yêu thích mọi cảnh quay ở Berlin.

Chúng ở bên kia biên giới!

Từ khi tôi còn là một đứa trẻ, bà tôi và bố tôi đã kể cho tôi nghe những câu chuyện

về thành phố yêu dấu của họ.

- Bà nói tiếng Đức ở nhà? - Đối với mẹ, thì tôi nói tiếng Anh.

Cô ấy là người Ailen. Sinh ra ở Brooklyn.

Đối với bố, thì tôi đã nói tiếng Đức,

nhưng ông cảnh báo tôi giữ thứ ngôn ngữ bí mật này

vì bên ngoài khu phố của chúng tôi ở Queens, New York,

nếu mọi người nghe tôi nói tiếng Đức, họ sẽ nghĩ tôi là người đồng cảm với Đức Quốc xã,

hoặc họ sẽ biết tôi là người Do Thái.

".. nó đang trở nên tồi tệ hơn mỗi ngày?

"Sắc lệnh mới nhất của Hitler tuyên bố rằng người Do Thái không còn là người Đức

và mọi người đều là một ngôi sao màu vàng.... - Làm ơn nói Tiếng Anh đi.

Vì chúng ta người Ailen rác rưởi nghèo khổ. Cảm ơn nha.

"Tụi chị không còn được phép sử dụng nhà vệ sinh công cộng,

Hannah, Sofi hay chị không thể đến một tiệm làm đẹp

vì Hitler nói rằng tóc của người Do Thái có bị lây nhiễm không?

Tụi chị nghe thấy những tin đồn ở khắp mọi nơi rằng

người Do Thái đã bị tập trung lại và bị gửi đi?

Tụi chị không biết đi đâu cả?

Tụi chị đã được những người bạn bè mời đến

để trốn cùng họ ở đâu đó ở Berlin?"

Tôi đoán đó là lúc khả năng tưởng tượng bắt đầu.

Tôi đã mơ rằng được nhảy dù xuống Đức và giải cứu cho họ -

hai chị gái của bố tôi, Hannah và Liesel, và con gái của Hannah, Sofi,

người thổi sáo và chỉ nhỏ hơn tôi có một tuổi.

Tôi đã mơ thấy Sofi đứng trên sân khấu trong buổi hòa nhạc ở thành phố New York ,

chơi bản nhạc từ cây sáo của chị, chỉ dành cho mình tôi.

Thành phố Warszawa bị hủy diệt, bị dồn nén bởi tiếng súng của Hitler...

Vậy là bà đã liên lạc với Bộ Chiến tranh Hoa Kỳ về việc trở thành một điệp viên.

Tôi không biết phải liên lạc với ai về việc trở thành một điệp viên cả.

Vào năm 1940, khi cả châu Âu đang vật lộn chống lại Hitler,

tôi chỉ là một cô gái trẻ đang cố gắng thoát ra khỏi phố Queens mà thôi.

Tôi còn nhớ thành phố trông đáng sợ như thế nào.

Và tôi nhớ cái nhìn đầu tiên về người đàn ông sẽ thay đổi cuộc đời tôi.

Đây không phải là cuộc chiến của chúng ta!

Đó không phải là chuyện của chúng ta cần lo!

Nếu kẻ nào phải đổ máu để khiến Hitler rời khỏi Anh,

thì hãy để nước Anh phải đổ máu chứ không phải Mỹ!

Bởi vì đó không phải là cuộc chiến của chúng ta! Đó không phải là chuyện của chúng ta cần lo!

Và bất cứ ai nói rằng nước Mỹ nên tham gia vào cuộc chiến này

thì đó là kẻ yêu thích người Do Thái,

Franklin D. Roosevelt (FDR) - huyền thoại kéo nước Mỹ thoát Đại suy thoái.

bao gồm cả Franklin Delano Rosenberg!

- Sao mọi người không có về nhà đi? - Sao mọi người không có về nhà đi?

Chúng ta còn công việc khác ở đây nữa!

Tôi chắc chắn rằng kỹ năng đánh máy của cô là vượt trội, cô Voss, nhưng mà

bằng cấp của trường cao đẳng Queens thì có một chút dưới tiêu chuẩn của chúng tôi.

Thư ký pháp lý của chúng tôi đến trực tiếp từ Đại học Vassar.

Tôi chắc là cô hiểu mà.

Ồ, tôi hiểu rồi.

Thế nên là, trừ khi cô có kinh nghiệm hay kĩ năng gì đó để bổ sung vào hòng có thể khiến tôi thay đổi ý định chứ không thì tôi sợ rằng tôi thực sự không thể...

Hạ thấp tiêu chuẩn của bà? Nghe này, tôi không muốn nữa.

Bà có thể phải làm việc với một người phải làm bẩn tay cô ấy.

Và tôi chắc chắn rằng chuyện đó sẽ gây khó chịu cho bà và các cô gái từ Vassar.

Nhân tiện đây thì tôi đã đến Đại học Vassar rồi đấy.

Xe của chú tôi bị hỏng ở cổng trước. Tôi phải ra đón chú.

Nơi này thực sự quá là phèn so với tôi. Cảm ơn nhiều lắm.

Tôi rất xin lỗi. Tôi thành thật xin lỗi.

Đừng có lo, đừng có lo mà. Đó chỉ là bình nước bị đổ thôi.

Tôi không thể mất việc ở đây được đâu cô ơi. Tôi còn hai con nhỏ nữa...

Cô Voss.

Cô đã không khi đề cập rằng côn nói ngôn ngữ thứ hai.

Vì tất cả các nhu cầu thanh toán đã không được trả lời, như thanh toán vào tháng 9,

...hóa đơn từ tháng 9 năm nay,...

- ...chúng tôi không có lựa chọn nào khác - chúng tôi không có lựa chọn...

ngoài việc bắt buộc vận chuyển các toa xe xi măng...

ngoài việc bắt buộc vận chuyển các toa xe xi măng...

- cho đến khi việc bồi thường thích hợp được thực hiện. - cho đến khi chi phí bồi thường được thanh toán.

Laster là xe tải. Tôi nói là toa xe cơ.

Anh nói là toa xe xi măng. Laster mới là chính xác.

Cô rất chắc chắn về bản thân mình,

điều đó là tốt đấy. Cô sẽ phải như vậy. Mời cô!

Chúng tôi đang cố gắng giải tán một vài công ty khỏi các vấn đề của họ ở Đức.

Một trong những đối tác cao cấp của chúng tôi không có năng khiếu về cách ăn nói, khiến ông ta bị tàn tật.

Tốt nghiệp kiêm hiệu trưởng từ Harvard, nhưng đã bỏ trốn khỏi Berlitz.

Ông ta cũng có một khuynh hướng tệ hại

và chạy sầm vào các thư ký như một quả bóng bowling thông qua ten-pin bowling.

Tình cờ là, chúng tôi gọi ông ta là người hộ tang

vì ông ta hiếm khi nở một nụ cười lắm.

- Vào đi. - Ông ta cũng không thích phụ nữ đội mũ đâu.

Chào ngài.

Tôi thấy ngài trên đường phố sáng nay, với cái gã diễn thuyết đó?

Ừ...

Ngài nói gì với anh ta thế?

Tôi chỉ đề nghị anh ta có thể thoải mái hơn khi diễn thuyết ở một nơi khác thôi.

Ngài thật tuyệt.

Làm tôi nhớ đến Jimmy Stewart trong Cơn bão sinh tử.

Ngài đã xem phim đó chưa?

Không xem.

Bộ phim hay lắm.

Sao cứ như mất điện vậy? Ngài mong chờ Hitler đánh bom chúng ta tối nay?

Đôi khi tôi nghĩ tốt hơn là để phòng tối đi.

Ed Leland, Linda Voss.

90 từ một phút, chính tả song ngữ làm việc với Máy in Roneo

và nói tiếng Đức với chất giọng của người vợ bán thịt ở Berlin.

- Làm sao để cứu nguy vào phút cuối đây? - Người vợ bán thịt ở Berlin.

Giảng dạy bởi bà của cô ấy, người đến từ Berlin.

Nhưng bà không kết hôn với người bán thịt. Ông tôi sở hữu một nhà máy về khuy áo.

Cho đến khi nó bị đốt cháy.

...Bà của cô, bà khăng khăng cô nói...

tiếng Đức không? Bà ấy không nói tiếng Anh đâu.

Bà ấy... Bà ấy đã sống ở đây khoảng...

Giáo viên lớp sáu của tôi cũng từng hỏi câu như vậy.

- Sao cơ? - Bắt đầu một câu hỏi và không hoàn thành nó đó, ngài hiểu không.

Kiểu như "Thủ đô của Indiana là...?"

Bà ấy đã ở đất nước này được 18 năm rồi.

Vậy câu hỏi của tôi là, nếu bà ấy sống ở đây được 18 năm rồi, thì sao bà ấy lại không nói...

Tiếng Anh ư?

Bà thích Tiếng Đức hơn.

- Bà thích nước Đức hơn sao? - Bà là người Do Thái.

- Cô là người Do Thái sao? - Một nửa thôi.

Chuyện đó có liên quan gì đến công ty này không?

Không, không! Điều đó có nghĩa là chúng tôi chắc chắn rằng cô không phải là gián điệp của Đức Quốc xã.

Ông ấy hẳn phải thích cô rồi đấy, cô khiến ông ấy cười mà.

Cô ấy sẽ ổn thôi. Cô có thể đứng dậy và quay một vòng được không?

- Sao tôi phải làm vậy chứ? - Bởi vì cô muốn được nhận việc.

Và tôi đã yêu cầu cô. Đó là bài kiểm tra tôi muốn đưa ra.

Chà, thế thì tôi sẽ cứ ngồi đấy.

Chuyện tôi yêu cầu cô làm là đứng lên, quay người lại,

nhắm mắt lại và cho tôi biết những gì cô nhìn thấy ở đây. Đó là một bài kiểm tra quan sát.

Giờ thì cố thực sự có vấn đề với yêu cầu đó sao?

Hình ảnh chiếc thuyền buồm và ngựa polo, những cuốn sách và bằng cấp lạ mắt,

cá nhồi trên tường, lịch đặt sai ngày,

tủ sách thì cần lau bụi bẩn, tấm thảm thì cần lau chùi sạch sẽ.

Và hai quý ông Harvard ngạc nhiên khi một cô gái

cần việc làm sẽ không bị đối xử như một nô lệ.

Cô luôn nói như vậy sao?

Quên nói với ngài biết, nửa dòng máu còn lại của tôi là người Ailen.

Sự kết hợp chết người.

Tôi không mất nhiều thời gian để cảm nhận rằng Ed Leland có nhiều thứ hơn là bắt mắt.

Vào tháng 2 năm 1940, một trong những cô gái bên tổng đài viên vô tình nghe được đường dây riêng của anh

và nghe thấy một giọng nói mà cô ấy đã thề là của Franklin Delano Roosevelt.

John Edgar Hoover là Giám đốc đầu tiên của Cục Điều tra Liên bang của Hoa Kỳ (FBI).

Vào tháng 3, Jimmy trong phòng thư tín bắt gặp một tài liệu được niêm phong trên bàn của Ed,

- gửi cho J Edgar Hoover. - Chào anh, Jimmy.

Vào tháng Tư, nhân viên của Ed bắt đầu phỏng vấn những người tị nạn Đức mới đến

để biết thêm chi tiết về cuộc sống tại Đức dưới thời Hitler.

Và vào mùa thu năm đó, sự xuất hiện của Ed Leland hoàn toàn không thể đoán trước được.

Anh ta đã biến mất trong nhiều tuần liền,

rồi trở lại đột ngột như lúc anh ta rời đi,

để đọc những lá thư không có nghĩa lý gì cả.

Đương nhiên, chuyện đó khiến cho tâm trí của một cô gái rất là thắc mắc.

Xin báo cáo rằng vợ tôi Hoa hướng dương và tôi và chú chó mới Rover của cô ấy

vừa trở về từ bờ biển,

nơi chúng tôi thấy một đàn chim - chim biển.

Một đàn chim gồm 14 con chim biển lặn xuống mò cá.

Xin thứ lỗi, đó có phải là những con bồ nông không?

Ngài nói chúng đang lặn xuống biển.

Tôi đã yêu cầu cô là không được làm phiền tôi cơ mà.

Xin lỗi, ngài Leland, nhưng tiếng Đức rất cụ thể.

Anh sẽ không nói là chim biển, mà sẽ nói là bồ nông.

Trừ khi đây là mật mã, trong trường hợp đó ngài nên nói với tôi để tôi không làm phiền ngài.

Tại sao cô lại nói như thế?

Không, tôi tò mò đấy. Tại sao vậy?

Chà, thì tên vợ ngài không phải là Hoa Hướng Dương.

Thậm chí ngài còn chả có vợ cơ mà.

Ý tôi là, không phải cái gì tôi cũng biết cả.

Vậy, cô cho rằng việc này tất cả đều là mật mã.

Tôi không phải quay lại để thấy

rằng túi qua đêm của ngài chứa đầy áo len và vớ nặng.

Không đứng đắn khi đó là những bộ đồ ngài đưa đến bờ biển.

Ít nhất không phải là một bờ biển kiểu kỳ nghỉ.

Tôi muốn nói Giống như Eo biển Manche hơn vậy.

Kommentare

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left