Die ersten 200 Zeilen.
Phụ đề được thực hiện bởi: ĐHA
THÀNH PHỐ SURABAYA INDONESIA
- Ok Boan, anh đã đo ở đây bao nhiêu? - Khoảng 548,64m.
548,64m hả?
- Có chuyện gì vậy? - Hỏi ngài Bagley đi..
Này ngài Bagley! Có chuyện hơi oái oăm. Chúng tôi đã không nạp đủ nhiên liệu cho đường ống.
- Dưới 609,6m. - Đủ rồi.
Ông đùa chắc?
Vào Huangatan, nó không đến cho đến khi chúng ta vượt qua được 7.9248km.
Hãy tin lời tôi nhé . Lỗ hổng này được chứng minh trong phạm vi 609,6m, nếu không sẽ bị xóa sổ.
Tối nay ông thế nào?
Được rồi.
Áp kế vẫn đang giảm. Có vẻ dự báo thời tiết sẽ tệ đây.
Tôi khuyên là... Chúng ta nên ở đây thêm 48 giờ.
"Thời tiết tệ hại." Mỗi giờ chúng ta trì hoãn điều đó sẽ tạo cơ hội cho Shell hoặc Exxon đánh bại chúng ta.
- Cái quái... Tôi nghĩ chỉ có chúng ta biết... - Thuyền trưởng à, chúng ta sẽ khởi hành ngay.
Anh sẽ phải hối tiếc.
Được rồi ông Carnahan, đã sẵn sàng để chạy rồi.
- Chuẩn bị nhổ neo. - OK, các anh hay kéo thang lên bờ nào.
Đi nào.
- Roy. - Fred.
Chà!
Đây là một trong những vụ làm ăn lớn đấy.
Khẩn cấp, khẩn cấp.
Khẩn cấp, khẩn cấp.
Anh biết đấy, không hiểu sao tôi lại nhớ tới Amsterdam.
Anh có bao giờ ăn cá trích tươi sống với bia và một muỗng kem chưa?
- Thuyền trưởng đây. - Tôi phát hiện một cuộc gọi khẩn cấp mà tín hiệu điện năng thấp, thưa ngài.
- Nó đã tắt dần trước khi tôi có thể sửa được con tàu. - Kiểm tra đài trung tâm Singapore.
- Tiếp tục nghe đi và báo cho tôi nếu anh tin có gì mới. - Đã rõ, thưa ngài.
Giống như anh nói: "Thời tiết tồi tệ."
Nghe này, Wilson, chúng ta có thể thoát khỏi bãi rác này bằng cách quay lại đảo Timor.
- Khó khăn duy nhất là chúng ta phải mất vài ngày. - Tiếp tục đi, Thuyền trưởng, tôi ổn.
Tôi phải thừa nhận, đối với một nhân viên văn phòng ở New York, anh có rất nhiều can đảm.
Gan dạ quá, Hal. Tôi bán tin này cho hội đồng quản trị.
Nếu hòn đảo đó không sản sinh ra lời to, tôi sẽ phải lau kính chắn gió.
Chào mọi người. Carnahan.
Bagley, Perco.
Tôi cần nói chuyện với anh về kế hoạch này, Joe.
Lẽ ra tôi đã nói với mọi người sớm hơn, nhưng tôi không thể mạo hiểm nói với bất kỳ ai cho đến khi chúng ta ra khơi.
Các bạn ạ, chúng ta có thể đang đi vào sử sách. Lượt đèn.
Tôi tin rằng chúng ta đang hướng tới cuộc đình công dầu mỏ lớn nhất từ trước đến nay.
- Ngay tại đây trong vòng tròn ma thuật. - Tất cả đều đúng.
Chúng ta phải tìm thấy dầu ở độ sâu 3.6576km dưới biển sâu xanh thẳm?
Đó là những gì biểu đồ ghi ở đó, Sunfish. Đúng vậy, ngay dưới biển sâu xanh thẳm. Bây giờ chúng ta hãy nhìn vào bức ảnh góc thấp của khu vực.
Việc này được thực hiện vào năm 1943.
Chúng tôi đã tìm thấy nó từ hồ sơ của Hải quân. Dấu vết này là do con tàu chụp ảnh để lại.
Như trên biểu đồ nói, không có dấu hiệu của đất liền. Chỉ là một dải sương mù mà mọi người sẽ không nhìn tới lần thứ hai.
Hãy nhìn vào bức tranh tiếp.
Hình ảnh này được chụp chính xác từ cùng một góc máy ảnh,
cùng một khu vực đại dương, cùng một dải sương mù.
Bức ảnh này được chụp từ hai tuần trước sau 35 năm.
Một dải sương mù không thay đổi trong 35 năm, thật tuyệt vời.
Vẫn không có gì để chúng ta khám phá, ngoại trừ một lý do.
Một vệ tinh gián điệp của NASA đã đi chệch hướng và chụp nhầm nó.
Cá nhân tôi đã có được những bức ảnh siêu mật thông qua khoản quyên góp mà tôi đã quyên góp cho một người nào đó ở Washington D.C.
Không có tên, nhưng tôi nghĩ anh ấy sống ở Đại lộ Pennsylvania.
Được rồi, mọi người. Ngưng lại được rồi đó.
Roy Bagley, anh có thể vui lòng tiếp tục và để khoa học đưa ra quan điểm không?
- Vâng, thưa ngài. E hèm... - Cảm ơn.
Roy, giúp với!
Bây giờ. Bây giờ...
Vệ tinh đó được cho là đang phân tích khí thải từ vụ thử tên lửa Chi-Comm.
Nên là, nó chứa đầy hai loại phim đặc biệt.
Không, đầu tiên là suy luận. Tôi xin lỗi.
Đến đoạn này!
Các màu khác nhau đại diện cho nhiệt độ bề mặt khác nhau.
- Ý anh là có đất đằng sau đám sương mù đó à? - Đúng vậy, Joe.
Một hòn đảo, bị che khuất bởi một dải sương mù vĩnh viễn,
chưa bao giờ được con người nhìn thấy, cũng không có bàn chân con người bước đi, phải không?
Các mẫu được suy luận không giống bất kỳ mẫu nào tôi từng thấy.
Điều đáng ngạc nhiên hơn nữa là những gì máy quang phổ thu được. À ha, ngay đây.
Thành phần hóa học của dải sương mù thấp bí ẩn của chúng ta,
các gốc hydrocarbon tự do, lượng nitơ dư thừa, lượng carbon dioxide vượt xa mức bình thường,
không độc hại, nhưng rất gây tò mò.
Hãy xem điều này xảy ra do hơi nước bốc lên từ mặt đất.
- Tôi đoán là hơi bốc lên từ các mỏ dầu mỏ.. - Đoán xem nào!
Hòn đảo đó chính là đỉnh của một bể chứa ngầm khổng lồ đang chờ chúng ta vặn nắp ra.
- Tôi đang đặt cược mọi thứ tôi có vào đó. - Tôi sẽ lấy 50 xu của số đó.
Có đủ thứ có thể gây ra lượng C02 dư thừa. Ví dụ như là một trong số đó sẽ là hơi thở của thú dữ.
- Bật đèn lên đi. - Gì cơ? - Anh từ đâu đến vậy?
- Hơi thở của thú dữ? - Thú dữ?
Anh bị điên không?
Và tôi không chắc bàn chân con người chưa từng đặt chân lên đảo trước đây.
Vào năm 1605, Pedro Fernandes de Queirós bị thổi bay về phía nam từ Tenotang.
Ông viết trong nhật ký của mình việc xuyên qua tấm màn trắng, đó rõ ràng là bờ mây
và đáp xuống bãi biển đầu lâu, nơi ông nghe thấy tiếng gầm
của con quái thú vĩ đại nhất.
Thật không may, phần còn lại của mục nhật ký đó đã bị thánh phòng ở Roma ngăn chặn.
Anh là ai?
Năm 1749, một chiếc xuồng cứu sinh ngập nước được tìm thấy ở cùng khu vực.
Nó trống rỗng, nhưng bị vấy đầy máu trên vách ngăn
trông giống như một thứ gì đó nặng nề, uể oải, thứ mang hình người,
và lời cảnh báo kỳ lạ này.
"Kể từ đám cưới của nàng với sinh vật tới từ chốn thiên đường,
xin Chúa hãy bảo vệ cho nàng."
Tôi cũng nghe nói về một lời nhắn trong chai được viết bởi một thủy thủ tàu ngầm Nhật Bản đang hấp hối vào năm 1944.
Tôi vẫn chưa thể theo dấu được chuyện đó.
Anh đang nói cái quái gì vậy? Ai là người tạo nên cái câu chuyện nực cười này?
- Tôi chịu á. - À, anh ta đang mặc một trong những chiếc áo thun của đội anh!
Bình tĩnh đi, bình tĩnh đi. Tôi sẽ trả số tiền hợp lý nào cho chuyến đi của mình.
- Anh là kẻ trốn lậu? - Không phải, tôi là Jack Prescott. Từ trường đại học Princeton.
- Khoa Cổ sinh vật học linh trưởng. - Khoa... Đồ hippie dối trá!
Anh đến từ một công ty dầu mỏ khác! Làm sao anh biết về chuyện này?
Được rồi mọi người, cuộc họp đã kết thúc. Vậy đó, thế là xong đời nha, anh bạn.
Anh in thừa thêm cái áo phông để thu lại thông tin quan trọng của những người có nó. Được rồi, anh lấy nó ở đâu?
Điều này không có nghĩa gì cả. Gulf hoặc Exxon có thể sửa cho anh một bộ hộ chiếu giả.
- Tôi hỏi lần cuối rốt cuộc anh là ai vậy? - Tôi là Jack Prescott...
Giờ thì nghe này, tôi...
Tôi thừa nhận tôi quan tâm đến hòn đảo của anh nhưng nó không liên quan gì tới dầu mỏ. Tôi là giáo sư cổ sinh vật học.
Nói dối cũng dở tệ. Không thể nào anh có thể phát hiện ra nơi chúng tôi đang đến ở Surabaya.
Anh đã mua biểu đồ mà!
Thôi nào Jack, đừng làm tôi khó xử. Anh sẽ trả nợ cho ai ở Washington? Thằng xạo lol khốn khiếp.
Nghe đây!
Họ đã không bán biểu đồ về lĩnh vực này trong nhiều năm. Khi một người bạn mách nước cho tôi, tôi nghĩ mình sẽ nắm phải chắc lấy cơ hội này.
Giờ đó là sự thật.
- Anh biết không anh ta nói đúng. Tôi đã nhặt được vài cái biểu đồ ở Surabaya. - Thì sao, anh ta đoán thế mà.
Đưa tên gián điệp tệ hại này xuống dưới cho đến khi hắn đủ đói để ngừng phun ra mấy lời nhảm nhí đi. Để cái bánh sandwich này lại đây.
- Đưa anh ta ra khỏi đây. - Đi thôi!
Đi thôi, bạn ơi.
Đi thôi nào!
- Này, nhìn kìa! Có thứ gì đó ngoài kia kìa! - Ôi, thôi đi, đi mau lên!
- Không đâu, tôi nói thật đó hãy mau nhìn đi! - Anh có thôi ngay đi được không. Đi thôi!
Này! Quay lại đây! Này!
- Nhìn kìa, có thứ gì đó ở đó! Hướng hai giờ. Sử dụng ống nhòm của ông đi. - Cậu đang nói cái gì vậy?
- Quay lại đây! - Anh bị sao vậy!
Khốn khiếp, đó là một cái phao bè cứu sinh!
Có ai trong đó không?
Tôi không biết tôi không thể nhìn thấy.
Chờ cho đến khi nó đến gần hơn một chút.
Lấy móc ra.
Vẫn không thể nhìn thấy ai cả.
Giúp tôi cầm chắc sợi dây thép đi.
Tất cả dừng lại.
Cô ấy còn sống!
Được rồi, nhẹ nhàng thôi.
Tôi đã được huấn luyện sơ cứu, thưa Thuyền trưởng. Tất cả hãy rời khỏi đây. Tôi sẽ khám cho cô ấy bây giờ.
- Tôi đoán là anh sẽ phải cởi quần áo cho cô ấy. - À, đó là điều bình thường,
trong trường hợp bị nội thương, hoặc hội chứng đa sốc.
- Perco, rời khỏi đây thôi! Tất cả ra ngoài hết đi! - Buồn thật đấy!
"Eye Magnate." Beverly Hills.
- Không có dấu hiệu thương tích rõ ràng ở bất cứ đâu. - Hộp diêm à.
C-Y-N-A-R-A. Cynara, nghe như một chiếc du thuyền.
Chắc chắn phải là một người lái thuyền bất cẩn mới đánh mất chiếc thuyền này.
Còn nhớ đã nhận được cuộc gọi khẩn cấp không?
À ha!
Tôi đoán là anh có thể ngừng đổ mồ hôi rồi đó, Fred. Hồ sơ hải quân trong sạch. Mọi thứ đều được kiểm tra.
Dấu vân tay, anh chàng đó là người đàng hoàng.
Tôi cũng biết cách dùng người mà.
Thuyền trưởng tin rằng cô gái sắp tỉnh lại. Cô ấy có thể bị kích động nên hãy đi theo tôi. Dậy mau, Prescott, đi mau thôi.
Anh nghĩ tôi có thể mua được chiếc burger phô mai quanh đây không?
Anh đã học một năm ở trường y trước khi chuyển sang ngành động vật học phải không?
Sao anh biết hay vậy, dùng quả cầu pha lê sao?
Jack, không có gì là tôi chưa kiểm tra về anh.
Tôi biết ngày giờ anh hoàn thành khóa huấn luyện đi vệ sinh.
Điều chúng tôi phải tìm ra bây giờ là cách để anh làm việc ngoài phòng và chỗ ở của mình.
Anh chụp ảnh rất đẹp với các máy ảnh đó phải không?
Tôi đã chụp vài con khỉ rồi, Fred.
Xin chúc mừng, giờ anh đã là nhiếp ảnh gia chính thức của chuyến thám hiểm này.
Xin chào!
Chào cô. Mọi chuyện ổn cả rồi!
Cô đang an toàn và khỏe mạnh trên một con tàu buôn của Mỹ.
Harry và mọi người đâu?
- Ý anh là họ đã đi rồi à? - Cô có nhớ được chuyện gì không?
Không.
Không.
Phải rồi...
Tôi ở trên boong tàu, và rồi tôi...
- Và rồi tôi bơi tới để thành một ngôi sao. - Tới ánh sáng danh vọng.
Sao không để cô ấy gọi đó là ngôi sao đi.
Bằng phép lạ nào đó, thưa cô, một chiếc phao bè cứu sinh đã bị thổi bay gần chỗ cô. Nó tự phồng lên với ngọn lửa tự động.
Tôi là Fred Wilson, tôi phụ trách.
Tôi e rằng du thuyền không đi được xa sau tín hiệu SOS.
RDF Singapore báo cáo rằng có người đã tìm thấy một mảnh thân tàu cháy đen.
Chúng tôi rất tiếc, thưa cô.
Tôi cũng vậy.
Harry đã khám phá ra tôi.
Anh ấy sẽ đưa tôi vào một bộ phim mà anh ấy đang làm ở Hồng Kông.
Số đỏ quá cơ!
Nhưng tôi đoán tôi thực sự không thể phàn nàn.
Bởi vì khi anh một mình trôi dạt ở Nam Thái Bình Dương và có ai đó tình cờ...
- Nhân tiện, ai đã phát hiện ra tôi? - Anh chàng trẻ tuổi đằng kia.
Tôi có thể trả ơn anh bằng cách nào đây?
Tôi là Dwan.
D-W-A-N. Dwan đó là tên của tôi. Anh biết không, giống như Dawn (Hừng Đông) vậy,
ngoại trừ việc tôi đã đổi hai chữ cái a với w lại với nhau. Anh hiểu không tôi để thế để làm cho cái tên tôi nó đáng nhớ hơn.
Tôi chỉ là Jack.
Chắc anh đang đùa!
Ý tôi là làm sao có ai có thể cứu mạng tôi lại chỉ là đối với tôi được.
Cô cần nghỉ ngơi nhiều đó.
Bác sĩ, tôi chưa được nghe lời ngon ngọt nhiều năm rồi.
- Chúng ta sẽ quay trở lại Singapore phải không? - Ờ, không trực tiếp đâu, thưa cô.
Tôi đoán chuyện cũng không quan trọng nữa. Tôi không có vội.
Dù thế nào đi nữa, có lẽ Harry sẽ không đưa tôi vào bộ phim đó.
Ôi Chúa ơi!
Thật là một phép lạ kỳ diệu!
- Anh có nhận ra rằng tôi nợ mạng sống này của mình tới bộ phim đó không? - Thật vậy sao?
Tôi thề có Chúa,
Harry đã chiếu bộ phim này mà tôi đã từ chối xem,
và đó là lý do tại sao tôi lại lên boong một mình khi chiếc du thuyền phát nổ.
No comments yet. Be the first to leave one.