Die ersten 200 Zeilen.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Bao lâu thì là bình thường?
Sao em biết được chứ?
Mười phút?
Em chưa từng tính giờ.
Nhưng em thích, phải chứ?
Nghe này…
- Anh thích. - Leo.
Em thích.
Em thật sự thích. Giờ dừng lại. Ta cần tập trung.
Mà anh nghĩ 15 phút thì đúng hơn.
Lần sau sẽ tính giờ. Không áp lực nhé.
- Vậy sẽ có lần sau à? - Không nhất thiết.
- Nhưng em vừa nói lần sau. - Giờ ta đang bận mà.
Em không có dư năm phút đâu.
Xin lỗi nhé. Chắc chắn là hơn năm phút.
Chết tiệt!
Em nghĩ ông ta đến đây gặp ai?
"Bị tấn công mất tai phải".
"Bị tấn công mất mắt trái".
Ừ, em nhận ra.
Sao lại không chết?
Ghi chép nói khi các nạn nhân vào viện,
vết thương đã lành hẳn rồi.
Mất máu tối thiểu.
Chỉ là…
Có vẻ bất khả thi.
Chúng tôi gọi là "Vụ án Kẻ Sưu tầm".
Nó lành quá tốt, trông như ở đó chưa từng có chi nào.
Là Snowdonia Hawkweed.
Kẻ Sưu tầm trở lại.
Bọn tớ đã nói chuyện với một y tá ở đó.
Có các nạn nhân khác.
Một người mất một phần gan. Một mất phổi trái. Cứ thế.
Thì sao? Spike nói tối qua có lũ quái vật mới khắp thành phố.
Vụ này có gì đặc biệt?
Sherlock đã kể với tớ vụ này. Vụ duy nhất ông ta chưa phá.
Chân trái, chân phải, tay trái, tay phải, tất cả bị lấy.
Vết thương lành kỳ diệu.
Y như vụ này.
Chắc có người đang cố tạo một người hoàn chỉnh
từ các bộ phận của người khác.
Sức mạnh chúng có để làm vậy hẳn đã bị chặn khi Bea và Jessie…
Khi Vết Rách bị đóng lại lần đầu.
Giờ Vết Rách mới mở, chúng tiếp tục.
Tớ vẫn chưa thấy kế hoạch.
Nếu nó tái diễn thì sao?
Ai quan tâm? Vấn đề là gì? Nó giúp ta tìm Vết Rách ra sao?
Jessie không thể vào đầu lũ quái vật đủ sâu để biết nó ở đâu.
Vấn đề là, Billy, trong số nhiều vụ,
Watson quan tâm vụ này, và ta theo ông ta.
Lỡ có cách khác tìm Vết Rách thì sao?
Không.
Cậu đã nói nếu đi sâu hơn vào ác mộng,
- vào cái hang to đó… - Tớ sẽ không làm lại.
Anh biết là kinh khủng,
nhưng em có thể rời đi tùy ý, nên anh khó hiểu vì sao…
Anh đâu biết nó thế nào. Em sẽ không làm.
- Anh đâu có làm. - Tôi…
- Ta sẽ không ép em ấy làm. - Dừng lại! Được chứ? Dừng đi.
Nghe này, ta đều…
Mệt mỏi cả rồi.
Hãy…
Hãy hít thở sâu.
Bea.
Cậu có manh mối gì ở vụ các bộ phận?
Sherlock nói có dùng một loại cây hiếm.
Snowdonia Hawkweed.
Watson bảo đã nói chuyện với một chuyên gia. Edith Dubois.
- Tìm bà ấy đi. - Được.
Tuyệt. Ta bắt đầu từ đó, nhé?
Leo.
Tìm địa chỉ bà ấy ở tòa thị chính,
và khi anh quay lại đây, ta sẽ cùng đến đó.
Tớ không thích. Tớ có việc để làm.
Và không cần tớ, các cậu cũng đủ xử lý nó.
Vậy cứ xử lý đi.
Bill! Sao chứ?
Đi thôi.
Tớ cũng không đi đâu.
Jessie, sao?
Không thể tin cậu bắt tớ làm thế.
- Tớ không bắt… - Để tớ yên đi.
Billy, dừng lại!
Billy, khoan. Dừng lại.
Nghe này.
- Cảm giác sao khi gặp lại hắn? - Sao? Ai?
- Spike đã kể. - Spike lắm mồm quá.
Spike là bạn tốt của cậu, Billy.
Ta nói chuyện nhé?
Hắn bảo là họ nói láo về bố mẹ tớ.
Rằng mẹ tớ là một…
Chà, bà ấy không phải thợ dệt.
Có khi hắn nói láo.
Tớ đã đến trại tế bần xem sổ sách.
Bill này.
Tớ muốn xử hắn vì hắn từng đánh cậu.
- Không. - Có đấy.
Đâu phải tại cậu. Lúc đó, cậu còn nhỏ.
Trẻ con sao bảo vệ người khác được. Chúng phải được bảo vệ kìa.
Tớ ghét hắn, Bea.
Ừ, tớ cũng thế.
Tớ cũng thế. Nhưng cậu muốn vì vậy mà tự hủy hoại à?
Vì cậu sẽ làm thế đấy.
Cậu cứng đầu, mà cũng tốt tính.
Và người lương thiện hại người khác thì bản thân cũng đau khổ.
Bọn tớ cần cậu, Bill.
Cần sức mạnh của cậu.
Cần tấm lòng của cậu.
Với bọn tớ, không gì thay được cậu.
Cậu giỏi thuyết phục. Bất công.
- Thuốc nhé? - Không.
"Khi một người chán London,
thì anh ta chán đời.
Vì ở London có đủ mọi thứ trên đời.
Trong lịch sử thế giới, chưa có thành phố nào như nó.
Nơi mà ta có thể là bất cứ ai ta muốn.
Làm bất cứ gì ta muốn".
Ta có vũ khí.
Thần tin là thế.
Do thần thấy ngài có vẻ man di.
Nhìn ngài đi.
Nhưng ngài không man di thật, phải chứ?
Ngài giả trang thôi.
Không.
Giờ ta có bạn ở đây.
Có cuộc sống ở đây…
Chắc họ biết ngài là Hoàng tử Anh.
Hay dân ở chỗ này không cư xử tốt với người như ngài?
Nếu anh đưa ta về cung, ta sẽ không bao giờ là hoàng tử nữa.
Ta sẽ không dự hội họp gì,
không yến tiệc, ăn sáng, giao tiếp.
Ta sẽ không nói chuyện với cả mẹ ta.
Bà ấy nói gì khi biết ta trốn?
Khi bà ấy biết thằng bé ốm yếu đã biến mất vào nơi hoang dã?
Bà ấy vẫn chưa biết ta đi mất, hả?
Anh chưa nói với bà ấy.
Động vào ta, ta sẽ nói bà ấy biết anh cẩu thả ra sao.
Anh sẽ duy trì kiểu bề trên đó thế nào
khi không còn làm cho Hoàng gia?
Ta làm chủ vận mệnh của mình.
Ta!
Nếu ta muốn về cung, ta sẽ về khi ta muốn.
Và thêm nữa, Daimler…
anh chẳng thể làm được gì về chuyện đó.
John?
Chúa ơi!
Con suýt làm cha đau tim.
Sao con vào đây được?
Bea đã đánh chìa khi ông ngất.
Cha ngưỡng mộ đấy.
Tôi không muốn ở đây. Chỉ là tôi không còn lựa chọn.
Tôi cần ông giúp.
Có chắc là chỗ này chứ?
Số 11 Colebrook Gardens. Edith Dubois.
Xem ra có người đến trước ta.
Watson.
Vì sao Watson quá muốn tìm bà trồng cây này?
Chúa ơi.
Bác sĩ bạn ta đã chơi vui ở đây.
Trời ạ. Ông ta lục tung hết lên.
Đây là Edith à?
Với chồng bà ấy?
Trông không vui vẻ lắm.
Này, tớ nghĩ đã tìm ra thứ Watson muốn tìm.
Trông như nhật ký.
"Ngày 19 tháng 8.
May thay, căn bệnh chỉ tấn công tứ chi anh ấy.
Ngón chân, ngón tay hóa đen khi thối rữa lan đến".
Chồng bà ấy.
"Tháng 10. Bệnh đã vào đến nội tạng.
Tôi không làm gì, anh ấy sẽ chết.
Tôi tính làm cho anh ấy hôn mê.
Và đưa đến nơi an toàn.
Tôi sẽ làm lạnh thân anh ấy để bảo tồn những gì còn lại.
Rồi dùng thiên nhiên để tái tạo anh ấy.
Đem anh ấy về lại".
Là bà ta. Bà ta là Kẻ Sưu tầm.
"Nơi an toàn" à?
Được rồi. Có ích lắm. Bà ta có thể ở bất cứ đâu.
Sherlock đã nói,
"Snowdonia Hawkweed cần các điều kiện cực kỳ đặc biệt để phát triển".
Trong tự nhiên, nó chỉ mọc ở một sườn núi ở miền Bắc Wales.
Các vườn thực vật.
Nhìn nơi này đi. Xem Watson đã làm gì nó.
Nó thể hiện sự tuyệt vọng.
Sợ hãi và phẫn nộ.
Sao muốn tìm bà ta đến thế?
Sao ông ta nói Sherlock
cây này là ngõ cụt trong khi không phải?
Đi tìm câu trả lời nào.
Em nghĩ tối nay ta có thể dành cho nhau năm phút.
Khi ta về.
Nếu ta về.
Này, ta sẽ về mà.
Có khả năng sẽ có lần ta không về.
Đến giờ ta vẫn may mắn, nhưng…
Em muốn quay lại?
Ta không thể.
Em mừng là có anh ở đây.
No comments yet. Be the first to leave one.