Die ersten 200 Zeilen.
Bộ phim "Hiện Thân - Thủy Đạo" Biên dịch: anhnguyentulsa©.
Chú ý: Phụ đề có vài chỗ Việt hóa theo ý thích người dịch.
Rừng của Pandora chứa nhiều hiểm nguy.
Nhưng điều nguy hiểm nhất của Pandora...
là nàng có thể khiến bạn cuồng si.
Chúng tôi ca những giai điệu để nhớ.
Mỗi hạt cườm là một câu chuyện đời.
Một hạt cườm cho sự ra đời của con trai chúng tôi.
Neteyam!
Neteyam!
Một hạt khi chúng tôi nhận nuôi Kiri...
sinh ra từ hiện thân của bà Grace...
một bé gái mà việc thụ thai ra em là cả một bí ẩn.
Một hạt cho đồng giao cảm đầu tiên với Eywa.
Mọi người nói chúng tôi sống trong Eywa...
và Eywa sống trong chúng tôi.
Mẹ Vĩ Đại ôm trọn đàn con trong trái tim.
Hạnh phúc thật giản đơn.
Có ai ngờ một tay lính thủy như tôi...
lại giải mã được hạnh phúc.
Lần đầu mẹ gặp cha các con...
mẹ đã ra sức giết ổng.
Đó là tình yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã có bốn cháu.
Khi chúng tôi trả Thiên Chúng về Trái Đất...
vài người đã ở lại.
Những người làm khoa học trung thành với dân Na'vi.
- Ngoài ra còn có Nhện. - Nhện! Nhện!
Em bị kẹt lại.
Quá ít tuổi để vào buồng ngủ đông.
Con cún hoang này!
Bái bai chú Norm!
Mồ côi do chiến tranh, em được người ở lab nuôi.
- Nhện, cầm đồ dự phòng! - Cháu chỉ vào làng thôi mà.
Em không phải thành viên gia đình...
mà chỉ như con mèo hoang luôn quẩn quanh...
không thể tách khỏi đám trẻ nhà tôi.
Với Neytiri, em luôn là dị tộc.
Một trong số chúng.
Nó thuộc về đồng loại của mình.
Nó là của em!
Em chạm vào nó trước!
Tại sao chị phải đưa cho em?
Mất vài năm, cái đầu đất của tôi...
- mới thấm được ngôn ngữ này. - Lo'ak xạo ke! Trả chị!
Nhưng bây giờ, tôi nghe nó... y như tiếng Anh.
Em ghét chị!
Chị ghét em tới cùng trời cuối đất, Lo'ak!
- Đồ mặt cu! - Này!
Này! Thế đủ rồi.
Đừng buộc cha vào cuộc nhé.
Nó sẽ bơi ra từ sau những tảng đá to đó.
Nó kìa.
Dính rồi! Bắt nó lên con!
De!
Neteyam, người đánh cá hùng mạnh.
Phải rồi! Giỏi lắm con!
Chà!
Chà! Con này bự ha.
Cạnh mấy tảng đá...
ngay chỗ cha nói.
Anh cao bao nhiêu ạ?
- Bấy nhiêu nè. - Anh cao quá.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa...
cứ như một giấc mơ trưa.
- Kiri, lại đây. - Lại đây bồ.
Cười đi, đồ mít đặc!
Hạnh phúc thật giản đơn.
Như một buổi tối...
trốn con đi chơi.
Nhưng hạnh phúc có điểm này...
Nó có thể vụt mất trong một nhịp đập.
Bầu trời đêm sáng ánh sao mới...
chỉ có thể đồng nghĩa với một điều.
Các con tàu đang giảm tốc.
Thiên Chúng đang trở lại.
MỘT NĂM SAU
Nhịp 168. Ổng sắp tỉnh rồi.
Phải. Tới nè.
Ông không sao mà.
Cứ nằm yên nhé.
Bình tĩnh thôi.
Phải. Phản xạ đồng tử tốt.
Đừng chiếu vào mặt ổng nữa!
Đại tá, nghe tôi nói không?
Đại tá?
Nằm xuống đi sếp ơi!
Gây mê ổng! Gây mê!
Ra khỏi đây!
Lượn! Lượn!
- Gọi bảo vệ. - Giữ ổng!
Giữ ổng lại! Bình tĩnh đi, đại tá!
Là tôi, hạ sĩ Wainfleet đây!
Lyle?
Anh đấy à?
Dạ sếp, và Z Dog nữa.
Và Fike.
Tôi ngoan rồi. Thả tôi ra.
Tôi ổn mà.
Ái chà... Thế đéo nào mà.
Sẵn sàng. Hai phút nữa thâm nhập Pandora.
Bảo an cho Delta V.
Được rồi, tách dây rốn tàu.
Độ bão hòa oxy 89.
Nếu cậu vẫn chưa nhận ra...
thì cậu là đại tá Miles Quaritch...
có điều là trẻ hơn, cao hơn, xanh hơn...
và thua đứt độ đẹp giai.
Hai tiếng nữa, tôi bay một nhiệm vụ
công kích thành lũy tụi Na'vi.
Giới chóp bu khéo lo xa.
Họ nghĩ tôi cần làm cái này để dự phòng.
Phòng hờ thôi.
Cậu đang xem nó tức là...
tôi đã về chầu ông bà.
Này, Parker! Giờ tôi nên nói cái quái gì đây?
Nhắc cậu ấy về cách thứ này hoạt động.
Đây.
Thấy cái này chứ? Nó chứa toàn bộ...
ký ức và tính cách của cậu.
Chúng tôi sẽ gửi nó về Trái Đất.
Ở đó, cậu đang lớn lên trong phòng lab.
Chúng tôi sẽ nạp nó vào cậu.
Ê! Việc này để tôi hay cậu làm hả?
Khẩn trương lên nhé.
Mà tóm lại, ý tưởng là...
đưa khối óc của những vận hành viên gai góc nhất trực thế giới...
như là của hạ sĩ Wainfleet đằng đó...
và kẻ dẫn truyện khiêm tốn này...
vào những cơ thể tái tổ hợp.
Cậu là một thể tái tổ hợp, đại tá.
Cậu được nạp ký ức và cái duyên của tôi.
Điều cậu không nhớ là cái chết của tôi...
vì nó chưa xảy đến.
Và nó sẽ không đến.
- Chuẩn mẹ nó rồi. - Chứ sao!
A, dù có thế nào...
đã là bản sao của tôi thì cậu sẽ muốn đòi nợ máu.
Và Jake Sully sẽ đứng đầu danh sách.
Nhớ nhé nhóc.
Lính thủy không thể bị đánh bại.
Ồ, mày có thể giết chúng tao...
nhưng chúng tao sẽ tái hội quân ở địa ngục.
Tận trung.
Đội mặt đất, lên!
Đây. Đi.
Khẩn tương, còn hai phút! Nhanh!
Anh, tụi mình phải xuống đó.
Dẹp đi. Cha lột da cả hai đấy.
Thôi nào. Đừng nhát cáy thế.
Lo'ak!
Quay lại đây, đồ... Móa!
Khuân cả hộp đi!
Chúng ta lấy ổ đạn, súng phóng lựu, tên lửa...
- Anh! Đi nào! Nhanh! - Lo'ak!
Ok! Đi nào!
Lo'ak!
- Lên! - Cầm lấy này!
Nhận vũ khí này nhóc! Đây! Đi!
Lo'ak!
Em thậm chí còn không biết dùng nó.
Cha dạy em rồi nha.
Tàu chiến đến! Rút lui!
Chạy thôi anh!
Lo'ak, con ở đâu? Neteyam ơi!
Bình tĩnh. Con ổn chứ?
- Vâng. - Anh con đâu?
- Đằng kia ạ. - Anh con đâu? Đâu?
Ra khỏi đây mau! Đi!
Neteyam!
Ôi không.
Ôi, không, đừng!
Ôi, không, đừng mà.
Ôi Chúa ơi.
Cha?
Con làm gì ở đây hả?
Con nghĩ sao vậy?
Con... xin lỗi.
Xin lỗi sếp.
Chúng ta không còn ở Kansas nữa.
Chúng ta đang tới Pandora.
Nào...
Tôi biết các cô cậu đều đang thắc mắc một điều.
Sao mặt như chàm đổ thế?
Vì tội nghiệt kiếp trước, chúng ta...
được tái sinh trong hình hài kẻ thù.
Ta có được tầm vóc, sức mạnh...
tốc độ của chúng...
pha trộn với sự bài bản của chúng ta...
tạo thành một thứ thuốc kịch độc.
Chúng ta có nhiệm vụ chưa?
Có chứ.
Nhiệm vụ của ta là săn và diệt...
thủ lĩnh phiến quân Na'vi.
Kẻ được chúng tôn là...
Toruk Makto.
- Jake Sully. - Ngon!
Toruk Makto: Kỵ sĩ cưỡi điểu sư vương.
Tấn công! Tấn công! Bắt được ngươi rồi!
Nào, Tuk. Thôi nào!
No comments yet. Be the first to leave one.